Đương nhiên, thực lực đó chăng đáng gì trước mặt Sở Vân Phàm, chăng khác nào phơi trủnh giữa trời. Nhưng xét tuổi tác của người này, có thể tu luyện đến mức đó quả thật vô cùng hiếm có.
Đặt ở bất kỳ đâu, cũng được gọi là thanh niên tuấn kiệt!
Nhưng thực lực đó lại ẩn sau vẻ ngoài bình thường, nếu không phải tu vi của Sở Vân Phàm vượt xa, người bình thường chỉ cho rằng đây là một người bình thường mà thôi.
"Không biết các hạ là?" Sở Vân Phàm hỏi.
"Tại hạ Thạch Vũ, thuộc hạ của Mật Điệp Ty, bái kiến Sở đại sư!"
Thanh niên tầm thước vội vàng hành lễ đáp.
Trong lòng hắn cảm khái vạn phần. Khi nhận lệnh ti chủ đến Sở gia dâng lễ mừng thọ, bái kiến Sở Vân Phàm, hắn tuyệt nhiên không ngờ lại xảy ra biến cố kinh thiên động địa đến vậy.
Trong tình báo ban đầu của Mật Điệp Ty, Sở Vân Phàm chỉ là nửa bước Đan cảnh. Dù vậy, ti chủ đã khen là Chân Long xuất hiện nơi ao tù. Ai ngờ đó vẫn chưa phải thực lực cực hạn của Sở Vân Phàm.
Khi hắn mang lễ vật từ Long Thành chạy tới, mới hay tin Sở Vân Phàm đã chém giết Vô Sinh lão tổ, kẻ luôn đứng đầu bảng truy nã của Mật Điệp Ty.
Còn đánh lui cả Hữu Hiền Vương chỉ bằng một quyền. Ở Từ Long Thành, Sở Vân Phàm gần như được thần hóa!
Thực tế, chiến tích đó với Sở Vân Phàm mà nói, đúng là kỳ tích không hơn không kém.
Hắn từng cho rằng, ti chủ đường đường là người đứng đầu Mật Điệp Ty, dù là cường giả nửa bước Đan cảnh cũng phải nể mặt, vậy mà lại hạ mình kết giao với một hậu bối. Điều đó có chút không thích hợp.
Giờ hắn mới hiểu thế nào là đa mưu túc trí, thế nào là mắt nhìn người tinh tường!
Sức chiến đấu của Sở Vân Phàm đã bước vào Đan cảnh!
Đó là khái niệm gì? Bất cứ cao thủ Đan cảnh nào xuất hiện cũng sẽ khiến Đại Ngụy quốc chấn động. Chỉ cần không chết yểu, tương lai nhất định sẽ trở thành bá chủ một phương, sánh ngang những cao thủ khác của Đại Ngụy.
Mà với tuổi của Sở Vân Phàm, ngôi vị đệ nhất cao thủ Đại Ngụy quốc không phải là không thể với tới.
Chẳng trách đến ti chủ cao cao tại thượng cũng phải hạ mình kết giao, à không, phải nói là tranh thủ lấy lòng mới đúng.
Mật Điệp Ty thế lực lớn mạnh, nửa bước Đan cảnh tầm thường thật sự không dám đối đầu. Nhưng nếu là Đan cảnh thì hoàn toàn khác, đó là tồn tại siêu thoát khỏi triều đình Đại Ngụy.
Sở Vân Phàm gật đầu. Hắn nhớ đến Mật Điệp Ty, tổ chức có thể coi là quái vật khổng lồ ở Đại Ngụy, với hệ thống tình báo len lỏi khắp mọi ngóc ngách, đặc biệt là nhà của các huân quý đại thần. Vô số gián điệp đã nằm vùng ở đó từ lâu, đó là bí mật ai cũng biết.
Có thể nói, đây là tổ chức tình báo lớn nhất Đại Ngụy!
T¡ chủ Mật Điệp Ty chính là vương giả trong bóng tối. Nửa bước Đan cảnh tầm thường chăng là gì trước mặt gã, muốn giết là giết.
Đương nhiên, trước mặt hắn, Mật Điệp Ty chẳng đáng là bao. Hắn là tồn tại siêu việt mọi quy tắc thông thường.
"Ngươi là người của Mật Điệp Ty. Không biết việc Mật Điệp Ty tìm ta là có chuyện gì?" Sở Vân Phàm hỏi.
"Ta phụng mệnh ti chủ, muốn mời đại sư đến đế đô một chuyến!" Thạch Vũ vội đáp.
Trước mặt Sở Vân Phàm, hắn không dám giấu giếm, nếu không, hắn tin rằng đối phương chỉ cần một ánh mắt cũng đủ giết chết mình.
"Đế đô sao?" Sở Vân Phàm nheo mắt, lập tức nghĩ đến Đường Tư Vũ. Thực lực của hắn đã hoàn toàn khôi phục, đương nhiên phải bắt đầu tìm kiếm tung tích cô.
Nhưng Đại Ngụy không như Liên Bang Nhân Loại, có mạng lưới phát triển. Ở Đại Ngụy, muốn giăng mạng lưới tình báo rộng lớn đến vậy, cần nhân lực và vật lực khổng lồ.
Với hắn, mượn mạng lưới của Mật Điệp Ty là cách nhanh nhất!
Hắn tin rằng họ sẽ không từ chối giúp một việc nhỏ như vậy!
"Ta biết rồi. Về bẩm báo ti chủ của ngươi, một là cảm tạ lễ mừng thọ, hai là ta cũng sẽ đến đế đô một chuyến, gặp mặt hắn. Hy vọng hắn có thể giúp ta một việc nhỏ!" Sở Vân Phàm gật đầu nói.
"Xin hỏi, không biết là việc gì?” Thạch Vũ cắn răng hỏi, thân thể run nhẹ, chỉ lo Sở Vân Phàm trở mặt nổi giận.
Tuy không tiếp xúc nhiều với cao thủ như vậy, hắn cũng biết họ vui giận vô thường. Giống như người giẫm chết kiến, cần gì lý do?
Có thể chỉ là nhất thời hứng khởi, giết là giết, cần gì giải thích?
Nhưng chuyện này liên quan đến Mật Điệp Ty, hắn không thể không hỏi.
"Yên tâm, sẽ không làm khó các ngươi. Ta muốn nhờ các ngươi tìm một người. Mạng lưới tình báo của Mật Điệp Ty trải rộng trong ngoài Đại Ngụy, ta nghĩ việc này chỉ là chút lòng thành với các ngươi!" Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Thấy Sở Vân Phàm không nổi giận, Thạch Vũ thở phào nhẹ nhõm. Nếu chỉ là tìm người, với họ, quả thực là chuyện nhỏ như con thỏ, chỉ cần truyền lệnh cho mật thám các nơi chú ý là xong.
"Đã vậy, ta xin cáo lui trước!"
Thạch Vũ nói.
"Ừm!"
Sở Vân Phàm gật đầu.
Rời khỏi khu nhà nhỏ của Sở Vân Phàm, Thạch Vũ mới thở phào nhẹ nhõm. Tuy Sở Vân Phàm từ đầu đến cuối không tỏ vẻ gì, với hắn, cảm giác còn đáng sợ hơn đối mặt tỉ chủ.
Ti chủ đáng sợ vì thanh uy tích lũy nhiều năm, còn đối mặt Sở Vân Phàm khác nào đối mặt thần linh.
Đó là nhân vật khủng bố vượt xa thực lực của hắn. Tuy hắn có quyền cao chức trọng ở Mật Điệp Ty, chưa từng thấy ai ở cấp bậc này.
Giờ hắn đã rõ, tại sao Mật Điệp Ty liệt cao thủ Đan cảnh vào hàng thần.
Đó chính là một vị thần sống. Đến cấp bậc này, nhất cử nhất động đều có uy năng lớn lao.
Không phải những người như họ có thể suy đoán
Khác với Thạch Vũ kinh hồn bạt vía, với Sở Vân Phàm, chuyện này chỉ là một việc nhỏ. Ngay cả ti chủ Mật Điệp Ty, hắn cũng không để trong lòng, huống hồ chỉ là một cán bộ cao cấp của Mật Điệp Ty.
Chưa đủ để hắn bận tâm!
Nhưng dư âm của trận chiến trước mới bắt đầu lan tỏa!
Phía nam Từ Long Thành, trước ngọn núi cao sừng sững, một đám người quần áo rách rưới đang hốt hoảng bước vào.