Nhìn dung mạo trẻ tuổi của Sở Vân Phàm, hắn càng thêm khăng định một điều: Sở Vân Phàm quả thực vô cùng tre tuổi. Với tuổi tác đó, tu vi lại đạt đến mức kinh người.
Nghĩ đến bản thân gần đất xa trời mới miễn cưỡng tu luyện tới Đan Cảnh, cũng vì vậy mà mất đi tiềm năng tiến xa hơn.
So sánh hai bên, hắn không khỏi cảm thán "người so với người, tức chết người!"
"Vậy các ngươi cuối cùng có gặp Hữu Hiền Vương không?" Khô lão tiếp tục hỏi, "Nghe nói ngươi đánh lui Hữu Hiền Vương?"
Trong ánh mắt ông thoáng hiện vẻ kinh hãi khó tả. Nếu đúng là Hữu Hiền Vương, dù ông đích thân đến cũng khó thoát khỏi cái chết.
Thông tin ông nhận được còn nói Sở Vân Phàm đánh lui Hữu Hiền Vương?
Nếu thật sự như vậy, Sở Vân Phàm không chỉ đơn thuần là xuất sắc, mà có lẽ đã trở thành nhân vật vô địch đương thời.
"Đó chỉ là tin đồn thôi, Hữu Hiền Vương chỉ vừa truyền tống đến đã bị ta cắt đứt!" Sở Vân Phàm thành thật nói.
Dù vậy, Khô lão vẫn không dám coi thường Sở Vân Phàm. Dù chỉ là cắt đứt quá trình truyền tống, ông hiểu rõ độ khó của việc này. Nếu là ông, căn bản không thể ngăn cản Hữu Hiền Vương truyền tống.
Dù thế nào đi nữa, Sở Vân Phàm đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng Khô lão.
Với cảm nhận của mình, ông chỉ có thể nhận thấy thực lực của Sở Vân Phàm sâu không lường được như vực sâu biển rộng, căn bản không thể đánh giá được thực lực hiện tại của hắn.
"Nếu Hữu Hiền Vương đã xuất hiện, việc này không thể xem nhẹ. Lát nữa ta sẽ cho người truyền tin về đế đô, để triều đình phái chuyên gia về kết giới đến củng cố lại nơi này. Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra lần nữa!" Khô lão nói, nghĩ đến việc Hữu Hiền Vương suýt chút nữa xâm nhập vào phúc địa của Đại Ngụy quốc, ông không khỏi rùng mình.
Sở Diệu Uy và những người khác cũng nghiêm túc gật đầu, biểu thị đồng ý.
"Ngoài ra, Vũ Văn Sướng thật sự chán sống rồi, dám cấu kết với Kim Trướng Hãn Quốc. Ta đã báo tin này về đế đô, chắc hẳn đại quân chinh phạt Vũ Văn gia đang trên đường!"
Khô lão nói tiếp.
Mọi người gật đầu. Nghĩ đến sự phản bội của Vũ Văn Sướng, họ cũng hận đến nghiến răng. Hắn suýt chút nữa đẩy họ vào chỗ chết. Vũ Văn Sướng có kết cục như vậy là "gieo gió gặt bão”.
Vũ Văn gia mất đi sự che chở của Vũ Văn Sướng, làm sao chống đỡ được đại quân bình định của Đại Ngụy quốc? Chắc chắn sẽ bị tiêu diệt toàn quân, may mắn lắm mới có vài người trốn thoát.
Dù sao họ cũng là cao thủ nửa bước Đan Cảnh, ít nhiều cũng có cảm giác "thỏ chết hồ bi", chỉ có Sở Vân Phàm là thật sự không để ý.
Khô lão vội vã đến gặp Sở Vân Phàm một lát rồi lại rời đi. Dù trận chiến đã kết thúc, nhưng dư âm của nó chỉ mới bắt đầu lan rộng.
Sở Vân Phàm có thể không quan tâm, nhưng Khô lão thân là Hoàng gia cung phụng không thể không thu dọn tàn cuộc.
Tiệc rượu kết thúc, Sở Vân Phàm trở về tiểu viện của mình, kiểm kê lại những thu hoạch lần này.
Trong trận chiến này, Sở Vân Phàm đã chém giết hơn mười cao thủ nửa bước Đan Cảnh và cả Vô Sinh lão tổ, một cao thủ Đan Cảnh.
Thu hoạch đương nhiên không nhỏ. Thi thể của họ đều bị Sở Vân Phàm lấy đi, hóa thành phân bón cho Phạm Thiên Thần Thụ. Lúc này, không ai dám so đo với Sở Vân Phàm về những thi thể này, dù sao hắn là người đã giết họ, hắn có quyền định đoạt.
Những thi thể này bồi dưỡng cho Phạm Thiên Thần Thụ, giúp cây kết trái. Chẳng bao lâu nữa, trái cây trên Phạm Thiên Thần Thụ sẽ chín, tu vi của Sở Vân Phàm có thể thuận lý thành chương tiến thêm một bước.
Ngoài ra, thu hoạch lớn nhất chính là vô số linh thạch trong càn khôn giới của họ.
Đặc biệt, những người này đều là bá chủ một phương, cao thủ từ nửa bước Đan Cảnh trở lên, mỗi người đều có mấy trăm vạn, thậm chí hơn triệu linh thạch hạ phẩm.
Chỉ riêng số linh thạch này, Sở Vân Phàm đã thu được hơn trăm triệu linh thạch hạ phẩm. Thu hoạch từ một trận chiến vượt qua toàn bộ tài sản của hắn.
Chưa kể đến vô số thiên tài địa bảo, dược liệu trân quý... giá trị cũng vô cùng kinh người.
Lúc này, trong không gian Sơn Hà Đồ, Sở Vân Phàm ngồi ngay ngắn trước Bảo Dược Sơn. Bàn tay hắn vung lên, vô số linh thạch hạ phẩm chất thành núi bay tới, trực tiếp nổ tung trên không trung, linh khí ẩn chứa bên trong tràn vào Bảo Dược Sơn.
Lập tức, vô số dược liệu quý giá mà Sở Vân Phàm trồng trên Bảo Dược Sơn được thúc lớn nhanh chóng, thậm chí đạt đến mức có thể thu hoạch.
Đây chính là tác dụng trân quý nhất của Bảo Dược Sơn. Chỉ cần có đủ linh khí, nó có thể thúc được liệu nhanh nhất.
Dù là loại dược liệu nào, Bảo Dược Sơn đều có thể mô phỏng môi trường sinh trưởng phù hợp.
Phạm Thiên Thần Quả trên Phạm Thiên Thần Thụ cũng bắt đầu tỏa ra hương thơm trái cây. Dưới sự thúc đẩy của vô số linh khí, trái Phạm Thiên Thần Quả cũng bắt đầu chín dần. Tiếp tục như vậy, chẳng bao lâu nữa nó sẽ chín hoàn toàn.
Cùng lúc đó, Sở Vân Phàm không ngừng thi triển Thôn Thiên Phệ Địa Đại Pháp, điên cuồng cắn nuốt linh khí trong những linh thạch hạ phẩm này.
Vô số linh khí như những dải lụa bay lượn trong không gian Sơn Hà Đồ, sau đó tràn vào cơ thể Sở Vân Phàm.
Từng lỗ chân lông trên cơ thể Sở Vân Phàm đều mở ra, vô số linh khí tràn vào trong đó.
Người bình thường đã sớm bị lượng linh khí này làm cho "bội thực" đến chết, nhưng Sở Vân Phàm thì khác. Hoàng Cực Chiến Thể của hắn vô cùng mạnh mẽ, có thể chịu đựng được việc hắn nuốt chửng linh khí một cách kinh thế hãi tục như vậy.
Sở Vân Phàm vừa vận chuyển công lực, thu nạp chuyển hóa thành công lực của bản thân, vừa rèn luyện cơ thể, giúp Hoàng Cực Chiến Thể tiến thêm một bước.
Đến trạng thái này, việc Hoàng Cực Chiến Thể tiến thêm một bước có thể nói là khó khăn gấp bội. Nhưng với hơn một ức linh thạch để điên cuồng tiêu xài và tiêu hao, dù Hoàng Cực Chiến Thể khó thăng cấp đến đâu, nó cũng có thể tăng lên với tốc độ kinh người.
Nếu người khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ mắng hắn là "phá gia chi tử"!
Nếu sử dụng phương pháp khác, tỷ lệ lợi dụng linh thạch chắc chắn sẽ cao hơn nhiều, chỉ là tốn nhiều thời gian hơn.
Nhưng đối với Sở Vân Phàm, thời gian còn quý giá hơn linh thạch rất nhiều.
Một hồi lâu sau, hành động điên cuồng nuốt chửng linh khí của Sở Vân Phàm mới dừng lại.
Sở Vân Phàm đột nhiên mở mắt, một luồng pháp lực kinh khủng trào dâng quanh thân.
Hắn rốt cục bước vào Thần Thông Cảnh Tám Tầng Đỉnh Cao!