Lão bang chủ Chiến Lang Bang khẽ nói.
Sở Vân Phàm hừ lạnh một tiếng, đáp: "Xem ra hắn còn hiểu quy tắc!"
Hắn không nhất thiết phải giết Vạn Hoàng. Đương nhiên, nếu Vạn Hoàng muốn tự tìm đường chết, hắn cũng không ngại tiễn một đoạn. Nhưng nếu Vạn Hoàng biết điều, hắn cũng có thể tha cho một lần.
Thấy Sở Vân Phàm có ý bỏ qua, lão bang chủ Chiến Lang Bang thở phào nhẹ nhõm. Với ông ta, cả Sở Vân Phàm lẫn Vạn Hoàng đều là những nhân vật không thể đắc tội.
Cuộc chiến giữa Sở Vân Phàm và Vạn Hoàng chẳng khác nào tai bay vạ gió với ông ta. Thần tiên đánh nhau, người phàm chịu họa!
Việc Vạn Hoàng không trị được Sở Vân Phàm, lại có thể trút giận lên họ. Giờ hai bên có ý hòa giải, khiến cả Chiến Lang Bang trên dưới đều nhẹ nhõm.
Trong lúc Sở Vân Phàm và lão bang chủ Chiến Lang Bang nói chuyện, cả sân im phăng phắc, mọi người hoàn toàn ngỡ ngàng, mắt tròn xoe.
Tuy lão bang chủ Chiến Lang Bang nói nhỏ, nhưng không phải dùng thuật truyền âm. Mà những người ở đây đều là cao thủ võ đạo. Dù không phải ai cũng đạt tới Thần Thông cảnh, nhưng nghe được tiếng nói thì không thành vấn đề.
Lời của lão bang chủ Chiến Lang Bang lọt vào tai mọi người, lập tức gây chấn động như bom nguyên tử.
Nếu họ không nghe nhầm, thì đó là trang chủ Thừa Kiếm sơn trang, Vạn Hoàng.
Nhân vật kiếm đạo vô thượng, tiếng tăm lừng lẫy khắp Đại Ngụy!
Có thể có người ở Đại Ngụy chưa từng nghe đến Vạn Hoàng, nhưng những nhân vật tầm cỡ như họ thì không thể nào. Gia tộc của họ đều dạy rằng ở Đại Ngụy có những thế lực tuyệt đối không được đụng vào.
Trong số đó, Thừa Kiếm sơn trang tuy không thuộc nhóm dẫn đầu, nhưng cũng là một thế lực tiếng tăm lẫy lừng. Thực tế, đã lọt vào danh sách các thế lực, thì đều là những tồn tại không thể trêu chọc.
Mà Vạn Hoàng lại là một nhân vật hung danh hiển hách!
Nếu người này đến Từ Long Thành, cả thành sẽ náo động. Đây là cao thủ nửa bước Đan cảnh, ở Đại Ngụy, theo quy tắc ngầm, có thể ngồi ngang hàng với Quốc công, thậm chí Vương gia.
Dù là những nhân vật lớn như Trung Tín Hầu, An Quốc Hầu, Khổng Bố Y, Tư Đồ Nghiệp, bang chủ Chiến Lang Bang, so với Vạn Hoàng vẫn kém một bậc.
Chỉ cần nhắc đến tên Vạn Hoàng, đã đủ khiến nhiều người run sợ.
Vậy mà một nhân vật lớn như vậy lại phải đến tạ lỗi với Sở Vân Phàm!
Nếu không biết Sở Vân Phàm và bang chủ Chiến Lang Bang không thể đùa chuyện này, có lẽ họ đã nghĩ rằng mình đang nghe chuyện hài.
Vạn Hoàng phải tạ lỗi với Sở Vân Phàm, lại không dám tự mình đến, mà phải thông qua bang chủ Chiến Lang Bang, còn phải chuẩn bị hậu lễ để Sở Vân Phàm nguôi giận.
Nhiều người chỉ có một cảm giác: thế giới này sao vậy, sao lại trở nên khó tin như vậy, cứ như đùal
Mọi người trợn tròn mắt, nhìn người thanh niên nhàn nhạt đứng đó, dáng vẻ quân tử như ngọc. Lúc này, trong mắt họ, Sở Vân Phàm toát ra khí tràng cường đại.
Cảm giác như nắm cả thiên hạ trong tay!
"Vạn Hoàng, tạ tội..." Sở Diệu Uy, sau khi kinh ngạc, lập tức nghĩ đến điều gì đó. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Vài ngày trước, Vạn Hoàng đến Từ Long Thành hưng binh hỏi tội, kết quả giao chiến với một cao thủ thần bí, rồi phải chật vật bỏ chạy.
Khi nhận được tin này, hắn cũng vô cùng kinh ngạc. Trong Từ Long Thành lại ẩn giấu một cao thủ cường đại như vậy?
Hắn lập tức phái người đi điều trai
Chỉ là, giống như những người khác, thám tử của Trung Tín Hầu phủ cũng không dám đến gần, chỉ dám đứng từ xa quan sát. Nên vẫn chưa biết Sở Vân Phàm chính là cao thủ đó.
Nhưng bây giờ hắn đã hiểu ra, cao thủ thần bí đáng sợ kia, chẳng lẽ là Sở Vân Phàm?
Nghĩ lại thì chỉ có như vậy mới giải thích được.
Nếu Sở Vân Phàm là cao thủ thần bí đó, thì mọi chuyện kỳ lạ hôm nay đều có lời giải thích hợp lý.
Sở Vân Phàm đánh cho Vạn Hoàng phải bỏ chạy, nhưng Vạn Hoàng vì con trai nên phải cúi đầu trước Sở Vân Phàm.
Và hiển nhiên, Khổng Bố Y, Tư Đồ Nghiệp, An Quốc Hầu, hay bang chủ Chiến Lang Bang, hẳn là đã sớm biết chuyện của Sở Vân Phàm qua nhiều con đường khác nhau.
Nghĩ như vậy, mọi chuyện đều sáng tỏ.
Thảo nào những người này lại ân cần đến vậy. Trước kia hắn không hiểu, bây giờ thì đã thông suốt.
Sở Vân Phàm lại là một cường giả nửa bước Đan cảnh! Chẳng trách hộ vệ của hắn lại không đỡ nổi một đòn trước Sở Vân Phàm, căn bản không phải đối thủ.
Hắn rất rõ sự khác biệt giữa nửa bước Đan cảnh và Thần Thông cảnh!
Nếu kết giao được với một cường giả nửa bước Đan cảnh, thì rất đáng. Hơn nữa, với tuổi của Sở Vân Phàm, khả năng bước vào Đan cảnh là rất cao.
Nếu trở thành một cao thủ Đan cảnh, thì ngay cả hoàng đế Đại Ngụy cũng không làm gì được hắn. Loại cao thủ hàng đầu đó tương đương với thần linh.
Nghĩ đến đây, mắt hắn không khỏi nóng lên. Hắn nghĩ đến kế hoạch trước đây. Vốn dĩ, Sở Vân Phàm chỉ là một yếu tố có cũng được, không có cũng không sao trong kế hoạch của hắn.
Nhưng bây giờ, khi Sở Vân Phàm thể hiện sức mạnh kinh người, mọi thứ đã khác!
Kế hoạch của hắn có tính khả thi!
Trong lúc Sở Diệu Uy suy nghĩ miên man, mọi người vẫn còn trợn tròn mắt. Họ không phải kẻ ngốc. Ngoài Khổng Bố Y, An Quốc Hầu đã biết từ trước, những người khác lúc này cũng đã hiểu ra. Sở Vân Phàm chính là cao thủ nửa bước Đan cảnh thần bí được đồn đại mấy ngày trước.
Nhìn lại tuổi tác của Sở Vân Phàm, mọi người đều cảm thấy mình sống uổng phí. So với Sở Vân Phàm, họ chẳng khác gì cặn bã.
Sở Hồng Tài dĩ nhiên đã biết thân phận của Sở Vân Phàm, dù sao ông cũng có mặt ở đó. Nhưng Sở Hạo Vũ thì mới biết chuyện lần đầu.
Hắn hoàn toàn hiểu tại sao Sở Vân Phàm lại không thèm để ý đến vị trí Thế tử Trung Tín Hầu. Với thực lực như vậy, chỉ cần nương nhờ Đại Ngụy, Đại Ngụy chắc chắn sẽ không tiếc một tước vị Hầu.
Hắn từng cho rằng khoảng cách giữa hắn và Sở Vân Phàm chỉ là một chút. Bây giờ nghĩ lại, nào chỉ là một chút, mà là một trời một vực, không thể so sánh được.
Thần long trên trời sao có thể so với giun dế dưới đất?