Tất cả những ai quan tâm đến trận chiến này đều trợn tròn mắt. Đường đường trang chủ Thừa Kiếm sơn trang, một trong số ít cường giả ở Đại Ngụy quốc, lại bỏ chạy trong trận chiến.
Nếu không tận mắt chứng kiến, có lẽ chẳng ai dám tin!
Thậm chí không chỉ người ngoài, ngay cả Sở Vân Phàm, người đang giao chiến với hắn, cũng có chút kinh ngạc, ngỡ ngàng!
Hắn không ngờ rằng trang chủ Thừa Kiếm sơn trang lại chạy trốn dứt khoát như vậy, nói chạy là chạy, không cho Sở Vân Phàm một chút cơ hội nào.
Tuy nhiên, Sở Vân Phàm không đuổi theo. Hắn cũng không có lý do gì phải giết đối phương, nếu đã chạy thì thôi.
Trận chiến này cũng hạ màn theo sự bỏ chạy của Vạn Hoàng.
Thế nhưng, dư chấn mà trận chiến này gây ra mới bắt đầu lan rộng!
Nếu trước đây, việc ông chủ Sơn Hà Đan Dược Các không dễ chọc chỉ được biết đến trong giới luyện đan, thì giờ đây có lẽ toàn bộ người ở Từ Long Thành đều đã biết chuyện này.
Một cao thủ nửa bước Đan Cảnh, ở toàn bộ Đại Ngụy quốc có thể coi là những người đứng trên đỉnh cao!
Ngoại trừ số ít cao thủ Đan Cảnh, gần như không ai có thể địch lại cao thủ nửa bước Đan Cảnh!
Những người này ở Đại Ngụy quốc cũng thuộc hàng có số má, ai nấy đều là nhân vật nguy hiểm
Và bây giờ, danh sách những nhân vật nguy hiểm đó lại có thêm một người, đó chính là chủ nhân của Sơn Hà Đan Dược Các!
Thế nhưng chủ nhân Sơn Hà Đan Dược Các lại quá mức kín tiếng, gần như chỉ ru rú trong bếp.
Tuy không phải là chưa từng xuất hiện trước công chúng, nhưng số người thực sự gặp mặt hắn cũng không nhiều.
Chỉ một số ít người biết thân phận của Sở Vân Phàm, phần lớn còn chưa biết, hoặc chưa kịp tìm hiểu tin tức về Sở Vân Phàm.
Dù sao thì Sở Vân Phàm cũng đã lộ điện. Trước đây, uy danh của hắn chỉ lan tỏa trong một con phố bán đan dược, chưa thực sự thu hút sự chú ý của các thế lực lớn.
Nhưng bây giờ, hắn đã trực tiếp đánh đuổi trang chủ Thừa Kiếm sơn trang, một trận chiến đủ để chấn động toàn bộ Từ Long Thành, thậm chí cả Đại Ngụy quốc.
Hắn không thể tiếp tục giữ vẻ kín tiếng, thân phận của hắn sớm muộn gì cũng bị bại lộ, chỉ là cần thời gian mà thôi.
Chuyện này gây chấn động thật sự cho Chiến Lang Bang. Những người khác không rõ chuyện gì xảy ra, tại sao Vạn Hoàng đột nhiên tìm đến gây sự, đại chiến với Sở Vân Phàm.
Chỉ có họ biết rõ mọi chuyện.
Ngay cả Liêu Đức Nghĩa cũng hy vọng Sở Vân Phàm có thể dạy cho Vạn Hoàng một bài học, nhưng khi Sở Vân Phàm thực sự đánh cho Vạn Hoàng tan tác, chạy trối chết.
Toàn bộ cao tầng Chiến Lang Bang đều ngơ ngác!
Sau khi biết tin này, lão Bang chủ hồi lâu sau mới lên tiếng: "Chúng ta vẫn đánh giá thấp Sở đại sư. Thực lực của Sở đại sư, e rằng thuộc hàng đầu ở toàn bộ Từ Long Thành!"
"Không sai, có Sở đại sư che chở, ta nghĩ dù là sư phụ của Bộ Sơn cũng không thể làm càn!"
Liêu Đức Nghĩa nói.
Sau trận chiến này, bên ngoài Sơn Hà Đan Dược Các xuất hiện thêm không ít thám tử, nhưng không ai dám tùy tiện tới gần, nên nhớ, bên trong đang có một cao thủ nửa bước Đan Cảnh trấn giữ.
Sở Vân Phàm cũng không để ý đến những thám tử này. Dù họ nhắm vào hắn, hắn cũng chẳng bận tâm.
Nhưng khi hắn định tiếp tục bế quan, Sở Hồng Tài lại mang đến một tin: ba ngày sau, lão thái thái mừng thọ 150 tuổi, bảo Sở Vân Phàm chuẩn bị tham gia.
Sở Vân Phàm mới nhớ ra, lão thái thái đã 150 tuổi. Tất nhiên, lão thái thái cũng là cao thủ Thần Thông cảnh, tuy không phô trương tu vi, nhưng một khi đã bước vào cảnh giới này, tuổi thọ sẽ rất dài.
Sở Vân Phàm suy nghĩ một chút, lập tức nảy ra ý tưởng. Đối với lão thái thái, món quà tốt nhất vẫn là Duyên Thọ Đan.
Duyên Thọ Đan có thể kéo dài tuổi thọi
Trước đây Sở Vân Phàm đã từng luyện chế một viên cho Thiên Long lão nhân!
Sau đó luyện chế thêm một ít, để lại cho cha mẹ!
Và bây giờ lại phải bắt đầu luyện chế lại. Dù chỉ có ba ngày, rất gấp rút, nhưng hắn dặn dò, Chiến Lang Bang đương nhiên không dám lơ là.
Chỉ trong một ngày, họ đã chuẩn bị đầy đủ vật liệu luyện chế Duyên Thọ Đan. Những dược liệu này tuy không thông thường, nhưng cũng không quá hiếm.
Trong lúc Sở Vân Phàm bế quan luyện chế Duyên Thọ Đan.
Tại một phân đàn của Chiến Lang Bang, đâu đâu cũng thấy thi thể, có thể nói là núi thây biển máu. Hàng trăm bang chúng Chiến Lang Bang ngã xuống trong vũng máu.
Một ông lão mặc áo đen, tóc bạc da mồi giơ cánh tay lên, trong tay ông ta cầm cờ của phân đàn chủ Chiến Lang Bang.
Đột nhiên, lá cờ phân đàn chủ Chiến Lang Bang bị bẻ gãy.
"Sở Vân Phàm? Sở gia Trung Tín Hầu? Dám giết đệ tử của ta, ta sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt!"
Ông lão áo đen cười độc địa. Toàn bộ phân đàn này đã bị một mình ông ta giết sạch.
Ở một nơi khác, một ông lão mặc áo trắng, mặt chữ điền chậm rãi bước tới, nói: "Lần này hành động thất bại, tông chủ rất không vui. Tông chủ bảo chúng ta tiêu diệt Trung Tín Hầu một nhà, coi như là giết gà dọa khỉ!"
"Hừ hừ, ta đã sớm an bài xong xuôi. Ta muốn Trung Tín Hầu phủ gà chó không tha!"
Ông lão áo đen hừ lạnh nói.
"Ta nghe nói, sắp tới là đại thọ 150 tuổi của thái phu nhân Trung Tín Hầu phủ? Ta muốn biến tiệc mừng thọ của bọn chúng thành tang lễ!"
Ông lão áo trắng nhíu mày, nói: "Sở Vân Phàm e rằng khó đối phó. Ngay cả Vạn Hoàng của Thừa Kiếm sơn trang cũng thua dưới tay hắn!”
Sắc mặt ông lão áo đen lập tức thay đổi, lạnh lùng nói: "Vạn Hoàng là cái thá gì, hai người chúng ta tùy tiện một người cũng có thể chém giết hắn, chẳng qua là hữu danh vô thực. Hai người chúng ta liên thủ, Sở Vân Phàm dù có bản lĩnh thông thiên cũng phải chết!"
"Đã như vậy, ta đi chuẩn bị ngay. Nhưng Chiến Lang Bang này ngươi định xử trí thế nào?" Ông lão áo trắng lạnh lùng hỏi.
"Trước tiên không động đến. Nếu để Sở Vân Phàm phát hiện sớm, trốn thì sao? Ta phải đảm bảo hắn chết không có chỗ chôn, chúng ta trước hết đừng đánh rắn động cỏ!" Ông lão áo đen nhanh chóng quyết định. "Đợi sau khi xử lý xong Sở Vân Phàm, sẽ nhổ tận gốc Chiến Lang Bang! Chỉ là một Chiến Lang Bang nhỏ bé, lúc nào bóp chết bọn chúng chẳng được!"
Hai người liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt phân đàn này đã bị kết giới bao phủ. Không ai biết, bên trong đã biến thành một địa ngục trần gian, không một ai sống sót.