Mọi người đều kinh ngạc trước biến cố bất ngờ này, đặc biệt là Sở Dương Huy và đám người Sở Vĩnh Ngôn.
Bọn họ đã quá hiểu thực lực của Sở Hồng Tài năm xưa. Sở Hồng Tài dù ăn no căng bụng cũng chỉ là Tiên Thiên tầng bảy, sao có thể chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đã bước vào Thần Thông cảnh?
Liên tưởng đến lời thề son sắt của Sở Vân Phàm một tháng trước, điều này càng khiến bọn họ cảm thấy, chẳng lẽ Sở Vân Phàm thật sự biết phép thuật gì đó? Nếu không, làm sao có thể giúp một người đột phá lên Thần Thông cảnh chỉ trong một tháng?
Thực tế, với độ khó từ Tiên Thiên đỉnh phong lên Thần Thông cảnh, coi như mấy năm đột phá được đã là rất giỏi.
Một tháng đã đột phá, đó chẳng phải là kỳ tích thì là gì?
Chỉ là, tầm nhìn của bọn họ quá hạn hẹp, căn bản không thể như Sở Vân Phàm trực tiếp nhìn thấu bản chất sự việc, trực tiếp từ gốc rễ mà giúp Sở Hồng Tài đột phá.
Sở Hạo Vũ cũng kinh ngạc nhìn Sở Vân Phàm. Hắn xưa nay chưa từng coi trọng Sở Hồng Tài, nhưng Sở Vân Phàm xuất hiện liền dùng sự thật phũ phàng tát vào mặt bọn họ. Trước kia bọn họ không coi trọng Sở Hồng Tài bao nhiêu, hiện tại càng cảm thấy mặt mình đau bấy nhiêu.
Ánh mắt của bọn họ lúc này không còn đặt trên người Sở Hồng Tài và Sở Tu Kiệt nữa, mà đồng loạt chuyển sang Sở Vân Phàm.
Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?
Sở Vân Phàm vẫn tỏ ra bình thản. Mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn. Thành quả đặc huấn một tháng của Sở Hồng Tài, hiện tại cuối cùng cũng có thể hoàn toàn bộc lộ.
Bỗng nhiên, ngay lúc đó, Sở Hồng Tài di chuyển. Trường thương trong tay hắn như một con hắc long, trực tiếp đâm nát không gian, một thương xuyên thủng tất cả, lao thăng đến Sở Tu Kiệt.
"Ầm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Từng tiếng nổ lớn vang lên, tựa như từng quả đạn đạo nổ tung giữa không trung. Tiếng nổ lớn đi kèm với vô số năng lượng cuồng bạo bị khống chế trong võ đài nhỏ hẹp này.
Lúc này, nhiều người đã không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra. Bóng dáng hai bên đã đạt đến cực hạn.
Hai cao thủ bước vào Thần Thông cảnh giao thủ khủng bố đến mức nào, lúc này bọn họ mới thực sự nhận thức được.
Võ đài nhỏ hẹp thực tế không đủ chỗ cho hai người di chuyển. Trong tình huống đó, hai bên về cơ bản chỉ có thể cứng đối cứng ở cự ly gần.
"Muốn chết, muốn chết, muốn chết!"
Sở Tu Kiệt giận dữ, nhưng hắn kinh hoàng phát hiện, mình căn bản không làm gì được Sở Hồng Tài. Mọi thế công của hắn đều bị Sở Hồng Tài dễ dàng hóa giải.
Thậm chí, theo thời gian trôi đi, hắn phát hiện sức mạnh của Sở Hồng Tài càng lớn hơn, tốc độ ra thương càng nhanh hơn. Thương ý ẩn chứa trong mỗi một thương cũng đang sục sôi, mỗi một thương đều kinh khủng hơn trước rất nhiều.
Sở Hồng Tài chỉ cảm thấy toàn thân khí huyết sôi trào. Thực tế, đây không phải lần đầu tiên hắn giao thủ với cao thủ Thần Thông cảnh, nhưng An Tú Tú khi động thủ với hắn đều sẽ lưu lại, vì vậy đây mới thực sự là lần đầu tiên hắn giao thủ với cao thủ Thần Thông cảnh ngang cấp.
Những chỗ còn vận chuyển không được như ý trước kia, theo thời gian trôi đi, chậm rãi càng ngày càng tròn trịa, càng ngày càng mạnh mẽ.
Đây cũng là lý do căn bản tại sao Sở Tu Kiệt cảm thấy Sở Hồng Tài ngày càng khó đối phó, bởi vì Sở Hồng Tài đang trở nên mạnh hơn, còn hắn thì không thay đổi. Cứ kéo dài tình huống như vậy, thế công của hắn bị Sở Hồng Tài liên tục đẩy lùi.
Thậm chí Sở Hồng Tài căn bản không phòng ngự sự công kích của hắn, mà lấy công làm thủ, lấy nhanh đánh nhanh, dùng mũi nhọn đấu với đao sắc, không hề rơi xuống hạ phong chút nào.
"Sao có thể, dù ngươi cũng bước vào Thần Thông cảnh, nhưng ngươi mới bước vào Thần Thông cảnh mấy ngày, còn ta đã bước vào Thần Thông cảnh mấy năm. Sao ta có thể thua ngươi!”
Sở Tu Kiệt nổi giận gầm lên một tiếng, công lực toàn thân bạo phát toàn bộ, ngưng tụ lại một chỗ, sau đó cả người hóa thành một cơn lốc kinh khủng, lao thẳng về phía Sở Hồng Tài.
"Khởi động xong rồi, một chiêu giải quyết ngươi!"
Ánh mắt Sở Hồng Tài sáng lên, nhìn thấy Sở Tu Kiệt bùng nổ toàn lực, hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn hết sức hưng phấn. Một tháng trước, đánh chết hắn cũng không nghĩ tới, mình lại có thể đè đầu Sở Tu Kiệt mà đánh.
Nếu như một tháng trước có người nói với hắn như vậy, hắn nhất định sẽ cho rằng đối phương điên rồi, nhưng bây giờ hắn đã làm được.
"Liệt Vân!”
Theo tiếng hét lớn của Sở Hồng Tài, trường thương trong tay hắn đột nhiên đâm ra, vô cùng khủng bố, khác nào một đạo ánh sáng rạch đôi đất trời.
Trong nháy mắt, mọi người có cảm giác thấy được một thương này đi qua, cả bầu trời vạn dặm không mây, chỉ một thương mà thôi, lại có thể đánh tan mây khói trong vạn dặm.
Đương nhiên, đây chỉ là một ý niệm do thương ý hóa thành, không phải là thật, nhưng dù vậy, uy lực của một thương này cũng đủ kinh người.
So với một tháng trước khi Sở Hồng Tài sử dụng chiêu này, uy lực của thương này lúc này hoàn toàn khác biệt.
"Âm!"
Liệt Vân thương nháy mắt phá tan hết thảy thế công của Sở Tu Kiệt, thương mang không hề suy giảm, trực tiếp đánh trúng ngực Sở Tu Kiệt.
Trong mắt Sở Tu Kiệt vẫn còn vẻ không thể tin được. Tại sao lại như vậy? Thế công của mình lại bị phá tan hoàn toàn rồi? Biểu hiện của hắn so với Sở Hồng Tài, quả thực lập tức thấy rõ cao thấp.
"Oành!"
Sở Tu Kiệt bị một thương bắn trúng, pháp khí nội giáp trên người vỡ tan trong nháy mắt. Cả người hắn trực tiếp đụng vào kết giới lôi đài, phun ra một ngụm máu tươi.
Chi một thương mà thôi, Sở Tu Kiệt đã thảm bại dưới tay Sở Hồng Tài!
Một tháng trước, Sở Hồng Tài một thương đánh bại Sở Vĩnh Ngôn, nhất chiến thành danh. Một tháng sau, Sở Vân Phàm lại một thương làm trọng thương Sở Tu Kiệt.
Nếu không phải mọi người tận mắt chứng kiến, thì không ai có thể tin được, Sở Hồng Tài thậm chí còn chưa đầy hai mươi tuổi!
Hiện trường yên tĩnh đến chết lặng. Tất cả mọi người đều chấn kinh!
"Sở Tu Kiệt lại thua? Sao có thể? Hắn không phải rất mạnh sao? Sao lại không chịu nổi một đòn như vậy?" Có người kinh hô thành tiếng.
"Không phải Sở Tu Kiệt quá yếu, mà là Sở Hồng Tài quá mạnh! Hoặc có lẽ là, một thương kia quá mạnh!”
Sở Hạo Vũ vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng nói, ánh mắt quét về phía Sở Vân Phàm.
Bất kể là thực lực của Sở Hồng Tài tăng vọt trong một tháng, hay là một thương định đoạt kết cục, đều bắt nguồn từ Sở Vân Phàm.
Nhìn Sở Vân Phàm, vẻ mặt hắn vô cùng trấn định, phảng phất tất cả những điều này đều nằm trong lòng bàn tay hắn vậy.
"Lẽ nào hắn đã liệu trước được tất cả?" Ý nghĩ này lóe lên trong đầu Sở Hạo Vũ, nhưng lập tức bị gạt bỏ, hắn cảm thấy điều này căn bản khó tin.
"Ha ha ha, Phàm ca, ta thắng rồi!"
Sở Hồng Tài mặt đầy hưng phấn, nhảy xuống nhìn Sở Vân Phàm, nói.
"Đi thôi, thắng một tên Sở Tu Kiệt thì có gì đáng cao hứng!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
Sở Tu Kiệt đang nằm dưới đất nghe được câu nói này của Sở Vân Phàm, nhất thời lại tức đến phun ra một ngụm máu tươi.