Thường Thịnh Hoành bị quật cho không biết bao nhiêu lần, lúc này chỉ còn tiếng rên hừ hừ, đến sức phản kháng cũng không còn, hoàn toàn bị Sở Vân Phàm đánh cho không còn chút khí lực nào.
Hắn sớm đã thần trí mơ hồ, không còn cách nào chống lại Sở Vân Phàm.
Hiện trường im lặng đến đáng sợ, ngoài tiếng kêu thảm thiết của đám công tử quyền quý đến từ đế đô, không còn một âm thanh nào khác.
Tất cả mọi người bị Sở Vân Phàm trấn áp, đến thở mạnh cũng không dám.
Thật quá khủng bố!
“Mạnh quái Nếu ta không nhìn lầm, Thường Thịnh Hoành kia đã là Thần Thông cảnh tầng bảy, vậy mà vẫn bị đánh cho tơi tả. Sở Vân Phàm rốt cuộc là cảnh giới gì?”
Sau khoảnh khắc ngột ngạt ngắn ngủi, mọi người bắt đầu xôn xao, chìm đắm trong màn trình diễn kinh hoàng mà Sở Vân Phàm vừa mang lại.
Một khúc gỗ tầm thường, thậm chí còn được tước ra ngay trước mắt họ, lại có uy lực đến vậy, thật khiến người kinh hãi.
"Thật không dám tin, trong phủ chúng ta lại có nhân vật như vậy!"
"Quá mạnh mẽ!"
Mọi người bàn tán xôn xao.
Sở Hạo Vũ cũng không khỏi chấn động. Hắn dám chắc tu vi của Sở Vân Phàm còn cao hơn Thần Thông cảnh tầng bảy. Một nhân vật như vậy lại xuất hiện ở Trung Tín Hầu phủ, thật khó tin.
Lúc này hắn đã chẳng còn chút ý định tranh đoạt nào, song phương căn bản không cùng đẳng cấp, làm sao mà tranh?
Hơn nữa hắn tin Sở Vân Phàm không hề có ý tranh đoạt, bởi với thiên phú và thực lực đó, Sở Vân Phàm không cần dựa vào Trung Tín Hầu phủ để thăng tiến.
Hắn nhìn Sở Hồng Tài bên cạnh đang hưng phấn như một đứa trẻ, trong lòng dâng lên niềm ước ao vô tận. Nếu người đó là mình thì tốt biết bao.
Nhưng điều đó là không thểt
Ở phía bên kia, Sở Tu Kiệt thấy cảnh tượng này thì suýt chút nữa hồn bay phách lạc. Mỗi nhát côn Sở Vân Phàm giáng xuống Thường Thịnh Hoành, hắn đều cảm thấy như đánh vào người mình.
Toàn thân hắn mềm nhũn trên ghế, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ:
"Tại sao có thể như vậy, tại sao lại như vậy!"
Sở Vân Phàm hạ xuống, tiến đến trước mặt Trung Tín Hầu và lão thái quân, chắp tay nói: "Hầu gia, lão thái quân, xin lỗi vì đã phá hỏng bữa tiệc."
"Sao lại trách con được” Lão thái thái nói, "Đều là đám người kia không có mắt, đám xía vào chuyện của Trung Tín Hầu phủ chúng taf”
Lúc này lão thái thái biết những người trẻ tuổi này đã xảy ra xung đột. Bà đứng hẳn về phía Sở Vân Phàm, dù không có Sở Vân Phàm, bà cũng không thể dung túng cho kẻ nào tùy tiện can thiệp vào chuyện của Trung Tín Hầu phủ.
Việc chọn Thế tử Trung Tín Hầu là chuyện lớn nhường nào, mà đám người này dám nhúng tay vào. Đến cha chúng còn chẳng dám làm vậy, thật là gan lớn bằng trời.
"Đánh rồi thì thôi, coi như thay gia trưởng của chúng dạy dỗ. Lát nữa ta sẽ viết thư cho bọn chúng, hỏi xem có phải định nhúng tay vào chuyện của Trung Tín Hầu phủ không!"
Lão thái thái cả đời là một nhân vật cứng rắn, căn bản không có ý định giảng hòa, dù cho đám người kia đã bị Sở Vân Phàm đánh cho thừa sống thiếu chết, bà vẫn muốn truy cứu trách nhiệm của chúng.
"Không sai, đánh hay lắm!" Sở Diệu Ủy rốt cục lên tiếng, đây là lần đầu tiên ông bày tỏ thái độ của mủnh về chuyện này.
"Tu Kiệt, con khiến ta thất vọng quá nhiều!"
Sở Diệu Uy liếc nhìn Sở Tu Kiệt, trên mặt lộ vẻ thất vọng. Xét về thân sơ, ông đương nhiên thiên vị Sở Tu Kiệt hơn, nhưng Sở Tu Kiệt thật sự là bùn loãng không trát nổi tường, lại còn câu kết với người ngoài để can thiệp vào việc chọn Thế tử Trung Tín Hầu phủ. Chẳng lẽ hắn nghĩ ông đã chết rồi sao?
Sở Tu Kiệt nghe vậy càng thêm tuyệt vọng. Hắn hiểu rõ mình đã hoàn toàn bị loại.
Ngay từ khi hắn tìm đến Thường Thịnh Hoành, việc chọn Thế tử lần này đã không còn liên quan gì đến hắn. Trung Tín Hầu là người cương trực đến mức nào, làm sao có thể cho phép người khác nhúng tay vào chuyện nhà mình?
Lúc này hắn đến ý định cầu xin tha thứ cũng không còn, bởi hắn biết rõ tính cách của Sở Diệu Ủy, không có cơ hội là không có cơ hội.
Hắn nhìn Sở Vân Phàm, mắt đỏ ngầu, ngày càng điên cuồng, toàn thân pháp lực ngưng tụ, chớp mắt xuất hiện sau lưng Sở Vân Phàm, tay cầm chủy thủ định đâm chết hắn.
"Đều tại ngươi, ta muốn giết ngươi!"
Trong mắt hắn chỉ còn sự thù hận và sát ý đối với Sở Vân Phàm. Nếu không phải Sở Vân Phàm đột nhiên xuất hiện, hắn đã không đến nỗi bị loại bỏ như vậy.
Tất cả đều do Sở Vân Phàm gây ra. Nếu không có Sở Vân Phàm, ta đã không đến nỗi thế này!
Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn!
"Phàm ca cẩn thận!"
Sở Hồng Tài vội vàng kêu lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, họ chỉ thấy cây côn dài quen thuộc của Sở Vân Phàm xoay tròn theo người hắn, vung về phía Sở Tu Kiệt.
"Oành!"
Sở Tu Kiệt ngã mạnh xuống đất, xương ngực vỡ vụn, lập tức bị trọng thương, mất đi sức chiến đấu.
Tất cả xảy ra quá nhanh, gần như trong chớp mắt. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, mọi chuyện đã xảy ra và kết thúc.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Trong thời khắc then chốt, Sở Vân Phàm đã kịp phản ứng, không để Sở Tu Kiệt thực hiện được.
Nếu không, cục diện hôm nay không biết sẽ ầm ĩ đến mức nào, thậm chí có thể không có cách nào kết thúc!
"Đồ nghiệt súc!"
Sở Diệu Ủy rốt cục không nhịn được buông lời thô tục. Vốn đĩ ông chỉ thất vọng về Sở Tu Kiệt, nhưng giờ đây ông đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Thực lực của Sở Vân Phàm sâu không lường được. Lúc này Sở Tu Kiệt làm như vậy, ngoài việc khiến Sở Vân Phàm nổi giận, chẳng được tích sự gì.
Trước đây ông còn hết sức xem trọng Sở Tu Kiệt, dù sao cũng là cháu mình, nhưng không ngờ lại là một đống bùn nhão.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, khiêng đám người này xuống!"
Sở Diệu Uy quát lên.
Lúc này mọi người mới giật mình, hoàn hồn lại. Đám hộ vệ vội vàng tiến lên, ba chân bốn M ` z 7 ` , Xe căng dìu đám con cháu quyền quý ra ngoài.
Chỉ là bản thân chúng đã bị thương rất nặng, bị Sở Vân Phàm đánh cho xương cốt gãy nát. Trong quá trình di chuyển, miệng vết thương bị tác động, nhất thời lại là tiếng kêu rên liên hồi.
Trong chốc lát, toàn bộ hội trường đều chìm trong những tiếng kêu gào thảm thiết.
Bữa tiệc rượu hạ màn, và không còn nghi ngờ gì nữa, Sở Vân Phàm mới là tâm điểm duy nhất của buổi tiệc.