Linh Lung Tiên Đồng sắc mặt âm trầm nhìn đoàn người rời đi, cuộc chiến Tây Hoang này coi như chấm dứt.
Hơn trăm ngày điên cuồng, kết thúc như vậy sao?
"Ta hiểu được bọn họ."
Thái Thúc Hạo Thương cau mày nhìn về phía Đạo Thiên Tiên Vực xa xăm, trầm mặc một lát rồi nói: "Đế Quân đầu rơi vào tay Tần Mệnh là sự sỉ nhục đối với Đế Tổ. Thiên Mạc có thể chấp nhận di cốt Đế Quân được an táng tại Tiên Vực, nhưng tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ ngoại lai nào nhúng chàm, nhất là kẻ điên đại diện cho Thần Sơn. Linh Lung Tiên Đồng, xin lỗi..."
Nhiều cường giả Thiên Mạc liên tục hội tụ, so với vẻ điên cuồng trước đó, thần sắc họ giờ trang nghiêm hơn nhiều.
Phân tán đi cốt Đế Quân cho các Đại Tiên Vực là Tổ Huấn, cũng là sứ mệnh họ phải tuân thủ nghiêm ngặt.
Nếu di cốt rơi vào tay người khác, nhất là Tần Mệnh đại diện cho Thần Sơn, đồng nghĩa với việc thế hệ truyền nhân của họ đã thất bại hoàn toàn.
Điều này tuyệt đối không thể cho phép!
Nếu đầu Đế Quân nằm trong tay Tần Mệnh, còn có thể ảnh hưởng đến bố cục mười vạn năm của họ.
Điều này càng không thể cho phép.
“Thật đáng tiếc, vô cùng không cam lòng, nhưng chúng ta phải rời đi."
Thái Thúc Hạo Thương liếc nhìn Đạo Thiên Tiên Vực lần cuối, buộc phải thừa nhận chiêu này của Tần Mệnh quá tuyệt diệu. Hắn liên hợp U Minh Quỷ Tộc, vừa giải nguy cho Đạo Thiên, vừa đánh tan sự đoàn kết của mười hai Tiên Vực, khiến chúng lại phải tự chiến trong một thời gian dài.
Nhưng cũng có thể thấy Tần Mệnh đã đến đường cùng.
Diệu kế này chắc chắn đi kèm một canh bạc.
Và trước mắt, Tần Mệnh chắc chắn thua.
Mười hai Tiên Vực dù lại phải tự chiến, nhưng nhiệt huyết đã bị kích động hoàn toàn. Một U Minh Địa Ngục nhỏ bé tuyệt đối không thể gánh nổi cơn điên cuồng lan khắp thiên hạ, huống chỉ còn thu hút cả những Hoàng Đạo đã rục rịch vài vạn năm.
"Cuộc chiến này đã thay đổi ý nghĩa hoàn toàn. Linh Lung Tiên Đồng, hy vọng các ngươi cùng tiến vào U Minh Địa Ngục."
Thái Thúc Hạo Thương phất tay, vô số Không Vũ giơ tay lên trời, hòa tan hư không, cuốn đi tất cả cường giả Thiên Mạc.
Tổ Hoang Thần Giáo, Thiên Tiên Nguyên, Thiên Vấn Thư Viện cùng các Hoàng Đạo khác liên tiếp hồi phục sau cơn chấn động.
Đầu Đế Quân lại nằm trong tay Tần Mệnh?
Tên điên này lại mang theo đầu Đế Quân vòng vo khắp thiên hạ gần hai năm?
Nếu không phải Tần Mệnh tự lộ ra, e rằng đến ngày nào đó nó bị luyện hóa, họ cũng không hay biết!
Độ điên cuồng trong hành động của tên điên này đơn giản khiến người ta giận sôi.
"Chúng ta đi!"
Giáo chủ Tổ Hoang Thần Giáo lập tức dẫn tộc nhân rời đi. Đối với Tiên Vực, đầu Đế Quân là sự dụ hoặc trí mạng, với họ cũng không kém. U Minh hắc ám vô biên, nếu ai bí mật bắt được Tần Mệnh, khống chế đầu Đế Quân, sẽ có cơ hội bồi dưỡng Đại Đế. Dù không bồi dưỡng được, cũng có thể dùng nó rèn đúc pháp trận hoàn toàn mới.
Đến lúc đó, Hoàng Đạo của họ sẽ có thể trở thành số một, thậm chí là... Tiên Vực!
Thế hệ này của họ có thể vĩnh viễn được ghi vào sử sách, lưu danh vạn cổ.
"Rút lui? Bọn họ vậy mà thật sự rút lui!"
Trong Đạo Thiên Tiên Vực, những người đã bắt đầu tuyệt vọng khó tin nhìn các đội ngũ Tiên Vực Hoàng Đạo lần lượt rời đi, gần như không dám tin vào mắt mình.
Pháp trận có thể bị công phá bất cứ lúc nào, có thể vài ngày, cũng có thể hơn mười ngày, vậy mà Tiên Vực Hoàng Đạo lại nói từ bỏ là từ bỏ.
Những hy sinh trước đó đâu?
Nhiệt huyết trước đó đâu?
Vậy mà hoàn toàn không để ý?
Bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Một số cường giả đã gần như kiệt sức lảo đảo ngồi xuống đất, thở hổn hển. Được cứu rồi? Chúng ta lại được cứu rồi! Lời hứa của Tần Mệnh lại ứng nghiệm!
Giọng Linh Lung Tiên Đồng xuyên qua đại địa pháp trận, truyền khắp Đạo Thiên Tiên Vực: "Các ngươi chỉ tạm thời giải nguy cho Đạo Thiên Tiên Vực, nhưng kết cục cuối cùng vẫn khó thoát hủy diệt. Lần này, lại còn liên lạy cả U Minh Địa Ngục."
"Cút đi, chờ chúng ta giết ra ngoài, ngươi sẽ không có cơ hội ở đó châm chọc." Tần Diễm gầm thét qua bình chướng. Nếu không phải bị trọng thương trên đỉnh đầu, hắn đã xông ra ngoài.
"Tần Diễm, chúng ta sẽ gặp lại ở U Minh Địa Ngục."
Linh Lung Tiên Đồng liếc nhìn Đạo Thiên Tiên Vực lần cuối, thầm tiếc nuối rồi dẫn Hải Dương Tiên Linh rời khỏi.
Đến khi tất cả Tiên Vực Hoàng Đạo rút lui, các tộc trong Đạo Thiên Tiên Vực mới thở phào nhẹ nhõm. Một số người ý thức mơ hồ, ngã xuống đất, hoặc hôn mê, hoặc mê man.
Mấy ngày điên cuồng cuối cùng, bù đắp cho những tháng ngày kiên trì trước đó.
Tần Diễm, Yên Vũ Quốc chủ, Cửu Anh, Dương Đỉnh Phong cố gắng vực dậy tinh thần, chạy đến tòa cung điện còn sót lại tương đối hoàn chỉnh ở sâu trong Đạo Thiên Tiên Vực, tìm Tần Mệnh đang chờ ở đó.
"Ngươi làm thế nào vậy? Bọn họ đi đâu hết rồi!" Nguyên Ngự Long thật sự khâm phục, nguy cơ nghiêm trọng như vậy mà nói giải trừ là giải trừ, đây không chỉ là kỳ tích, mà là thần tích.
"Ta thả đầu Đế Quân ở U Minh Địa Ngục."
Câu nói nhẹ nhàng của Tần Mệnh khiến những người vừa đến còn chưa hoàn hồn cùng nhau biến sắc, bầu không khí trong cung điện trở nên tĩnh lặng như tờ.
Rất lâu sau, Nguyên Ngự Long há hốc miệng: "Ngươi vừa nói gì?"
"Đầu Đế Quân, ở trong tay ta."
Đồng tử mọi người giãn to, hít sâu một hơi, khó tin nhìn Tần Mệnh.
"Đừng quên, khi mộ Đế Quân mở ra, ta đã ở đó! Nếu ta đã đến, sao có thể để nó rơi vào tay Tiên Vực."
Giọng điệu hời hợt của Tần Mệnh miễn cưỡng kéo mọi người từ cơn chấn động về thực tại, nhưng họ vẫn khó tin, thậm chí không biết nói gì. Đó là đầu Đế Quân, phần cuối cùng và quan trọng nhất trong di cốt Đế Quân, nắm giữ nó đồng nghĩa với việc có chìa khóa mở ra Đế Cảnh.
"Ngươi đã cân nhắc hậu quả chưa?"
Cửu Anh biết Tần Mệnh nắm giữ đầu Đế Quân, nhưng không ngờ hắn lại dùng cách này để giải nguy cho Đạo Thiên Tiên Vực.
Sự uy hiếp của một mình Tần Mệnh có thể thu hút sự chú ý của thiên hạ, nhưng ngoại trừ một số Tiên Vực, hẳn là chưa đến mức khiến tất cả Tiên Vực đều điều động. Nhưng đầu Đế Quân thì khác, sự dụ hoặc này không chỉ có thể điều động, mà hoàn toàn có thể khiến toàn bộ Tiên Vực Hoàng Đạo phát điên.
Giải trừ nguy hiểm cho một Đạo Thiên Tiên Vực, đổi lấy nguy cơ gấp mười gấp trăm lần, đây rốt cuộc là có lợi hay là tự tìm đường chết?
"Đây là biện pháp duy nhất." Tần Mệnh cũng không muốn dùng đến đầu Đế Quân vào lúc này, nhưng tình thế bức người, chỉ có thể đánh cược một phen.
"U Minh Quỷ Tộc có thái độ gì?"
"Ta làm mồi nhử, dẫn Tiên Vực Hoàng Đạo đến vây bắt, U Minh Quỷ Tộc sẽ phối hợp phục kích, giai đoạn đầu hẳn là có thể hố không ít người."
"Toàn bộ U Minh Quỷ Tộc đều phối hợp?"
"Không sai biệt lắm. U Đô quỷ chủ phục sinh, tạm thời liên hợp toàn bộ Quỷ Tộc. Có ta làm mồi nhử, họ có thể nắm quyền chủ động, cũng có thể triển khai phục kích đối với những sinh linh xông vào. Giai đoạn đầu, đây là đôi bên cùng có lợi. Nhưng một thời gian sau, nếu tất cả Tiên Vực Hoàng Đạo phát hiện tự chiến không đuổi kịp ta, có thể sẽ tìm những biện pháp khác, đến lúc đó, U Minh Địa Ngục sẽ nguy hiểm.
Nhưng đó là chuyện của hai tháng sau, đến lúc đó Đạo Thiên Tiên Vực khôi phục không sai biệt lắm, ta sẽ mang đầu Đế Quân trở về, thu hút sự chú ý của thiên hạ đến đây."
"Cái gì?" Mọi người còn chưa hoàn toàn hồi phục từ cơn chấn động về đầu Đế Quân, lại bị câu nói của Tần Mệnh làm choáng váng.
Nếu đầu Đế Quân ở U Minh Địa Ngục, còn có thể mượn môi trường nơi đây để lẩn trốn, thu hút các bên đuổi bắt. Nhưng nếu mang nó về Đạo Thiên Tiên Vực, nguồn năng lượng bạo động của thiên hạ chẳng khác nào tìm thấy mục tiêu, phô thiên cái địa ập đến, cảnh tượng đó... chỉ tưởng tượng thôi cũng nghẹt thở!
"Hai tháng sau, Triệu Lệ và những người khác có thể đã đột phá. Nếu chúng ta có thể nuôi dưỡng thêm Hoàng Vũ, phối hợp tu sửa hoàn thiện pháp trận, kiên trì thêm một hai tháng không thành vấn đề."
"Một hai tháng sau thì sao?"
"Ta có biện pháp mới để phá giải tình thế nguy hiểm."
Mọi người trao đổi ánh mắt, biểu lộ và tâm tình đều vô cùng phức tạp. Giờ khắc này ngay cả họ cũng phải thừa nhận Tần Mệnh là kẻ điên, mỗi bước đi đều là liếm máu trên lưỡi đao, từng bước lại từng bước, điên cuồng nối tiếp điên cuồng, từ một chỗ tuyệt cảnh nhảy vào một chỗ tuyệt cảnh khác. Dù vô cùng kích thích và nhiệt huyết, nhưng vạn nhất một bước nào đó trượt chân thì sao? Vạn nhất lần này không thể đứng lên từ tuyệt cảnh thì sao?
Cái giá phải trả có thể là toàn quân bị diệt!