"Thái Dương Thần Cung?" Thiên Quang Bạch Hổ đang bận bố trí phòng ngự cho Côn Khư vực, bị cưỡng ép triệu hồi về cung điện, ban đầu vô cùng bất mãn. Nhưng vừa nghe Yêu Hồ mở miệng, hắn liền lập tức cảnh giác.
"Không sai, là Thái Dương Thần Cung, bọn chúng còn nhắc đến Thiên Mạc." Yêu Hồ hạ giọng, vô cùng cẩn trọng.
"Nói rõ chi tiết!" Thiên Quang Bạch Hổ kỳ quái. Các phương Tiên Vực mới có thù với Tần Mệnh và Đạo Thiên Tiên Vực. Hơn nữa, Ám Thánh Giáo, tổ chức sát thủ đã hao tổn hai đại Hoàng Vũ, cũng vì Tần Mệnh. Liên quan gì đến Thái Dương Thần Cung và Thiên Mạc?
"Bọn chúng nói Tần Mệnh đã chết! Nói rất chắc chắn!"
"Có chứng cứ không?" Tim Thiên Quang Bạch Hổ thắt lại. Tần Mệnh bị vây ở Hư Vọng Tiên Vực rất nguy hiểm, nhưng chuyện đó khác hoàn toàn với việc Tần Mệnh đã chết. Còn sống thì còn hy vọng. Với tiền lệ Tần Mệnh nhiều lần tạo kỳ tích, biết đâu chừng còn có thể thoát thân. Nhưng nếu chết, việc bọn hắn thủ vững nơi này chẳng còn ý nghĩa gì.
Tần Mệnh chết, không chỉ sĩ khí của Đạo Thiên Tiên Vực giảm mạnh, mà khí thế của các Tiên Vực Hoàng Đạo cũng sẽ đâng cao. Kẻ mạnh càng mạnh, kẻ yếu càng yếu, Đạo Thiên Tiên Vực sớm muộn gì cũng bị công phá. Lời Hỗn Thế Chiến Vương nói kiên trì tới cùng sẽ có hy vọng, chỉ là để cổ vũ tỉnh thần mà thôi. Nó có ảnh hưởng đến dân chúng bình thường, chứ những người lãnh đạo như bọn hắn sẽ không hành động theo cảm tính. Bọn hắn phải chịu trách nhiệm cho tính mạng và tương lai của tộc nhân.
"Không có, chỉ lặp đi lặp lại nói Tần Mệnh chết. Thái Dương Thần Cung còn đích thân tham gia vây công Đạo Thiên Tiên Vực."
"Thiên Mạc... Thái Dương Thần Cung..." Thiên Quang Bạch Hổ lẩm bẩm. Sao lại dính dáng đến bọn chúng? Chẳng lẽ không phải Hư Vọng Tiên Vực tung tin, mà là các tổ chức sát thủ kia? Hay Hư Vọng Tiên Vực trực tiếp liên hệ Thiên Mạc, ủy thác Thiên Mạc bố cục ở Tây Bộ Hoang Châu, đảo loạn tình hình, làm Đạo Thiên Tiên Vực tan rã từ bên trong?
Yêu Hồ hạ giọng hơn nữa, càng cẩn trọng: "Bọn chúng còn bảo ta chuyển lời cho Vực Chủ, Đạo Thiên Tiên Vực không trụ được lâu đâu. Không chỉ Tiên Vực Hoàng Đạo sẽ vây quét nơi này, mà ngày càng có nhiều cường tộc tụ tập ở Tây Hoang. Nếu chúng ta chịu phối hợp, bọn chúng sẽ bồi thường mọi tổn thất, thậm chí còn cam đoan cho chúng ta trở thành tân chủ nhân của Đại Địa Mẫu Đỉnh."
"Phối hợp thế nào?" Đáy mắt Thiên Quang Bạch Hổ, con ngươi dựng thẳng lập tức co lại. Tân chủ nhân? Ở Tây Hoang hỗn loạn này, ai khống chế Đại Địa Mẫu Đỉnh, người đó sẽ trở thành chủ nhân trên danh nghĩa của Tây Bộ Hoang Châu, có được vốn liếng thịnh vượng vạn năm. Sự dụ dỗ này không hề nhỏ.
Yêu Hồ nhìn quanh, tiến lên vài bước, thì thầm: "Bọn chúng hy vọng chúng ta tấn công mạnh Hắc Vụ tộc vào thời cơ thích hợp, đồng thời hy vọng chúng ta thuyết phục Vũ Hồn Điện cùng hành động!”
Trong mắt Thiên Quang Bạch Hổ, tinh quang lấp lánh. Hắn thận trọng suy nghĩ.
Giờ khắc này, hắn thực sự động lòng. Toàn thân nhiệt huyết bắt đầu sôi sục, khí tức chậm chạp mà nặng nề.
Côn Khư vực phát triển đến bây giờ, đã khôi phục chút ít nguyên khí, nhưng để trở lại đỉnh phong, quay về Trung Châu, còn một chặng đường dài, và cần cơ duyên đặc biệt. Nếu có thể khống chế Đại Địa Mẫu Đỉnh, Côn Khư vực không chỉ có được vốn liếng không ngừng tăng lên thực lực, mà danh tiếng cũng sẽ tăng cao, thực sự có vốn liếng khiêu chiến Trung Châu.
Nhưng...
Sự dụ đỗ càng lớn, càng cần cảnh giác.
Thiên Mạc cam đoan có trọng lượng đến mức nào?
Nếu các Tiên Vực Hoàng Đạo không đồng ý, Thiên Mạc có thể giúp bọn hắn tranh thủ đến mức nào?
Hơn nữa, cả Thiên Mạc lẫn các Tiên Vực Hoàng Đạo, đều không phải dạng hiền lành gì. Bọn chúng có thực sự để Côn Khư vực hoàn chỉnh có được Đại Địa Mẫu Đỉnh không?
Thiên Quang Bạch Hổ dần tỉnh táo lại, ánh mắt trắng dã nhìn Yêu Hồ: "Ngươi còn nói chuyện này với ai?"
“Không, ta về tìm ngài."
Thiên Quang Bạch Hổ đột ngột vung móng vuốt, tàn nhẫn giết chết Yêu Hồ.
Dù Yêu Hồ là một trong những tâm phúc của hắn, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để ai biết. Dù kết cục sau cùng thế nào, Yêu Hồ còn sống là một mối nguy hiểm.
Thiên Quang Bạch Hổ đi đi lại lại trong điện mười mấy vòng, nhặt một mẩu xương của Yêu Hồ, khắc lên mấy dòng chữ, rồi gọi một con Thanh Phong Ngưu ở bên ngoài vào: "Tìm cơ hội giao mẩu xương này cho Đái La Trà. Không cần nói gì, không cần hỏi gì."
Thanh Phong Ngưu nhận xương, nhanh chóng rời đi.
Thiên Quang Bạch Hổ ở lại trong điện một lát rồi rời đi, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, ra ngoài bố trí phòng ngự.
Không lâu sau, Đái La Trà nhận được mẩu xương dính máu. Hắn xem xét kỹ lưỡng, dùng Hồn Lực kích thích nhiều lần, trên xương mới hiện ra mấy dòng chữ: "Tần Mệnh đã chết! Thiên Mạc bố cục! Đạo Thiên tất vong! Sớm liệu mà lo!"
Chữ bằng máu lóe lên rồi nhanh chóng tan biến. Mẩu xương cũng bắt đầu phong hóa, biến thành bụi, rơi xuống điện.
Đái La Trà hơi nhíu mày. Tần Mệnh chết rồi ư? Dù hắn không có tình cảm gì với Tần Mệnh, luôn cảm thấy tên kia rất nguy hiểm, nhưng vẫn không tin Tần Mệnh chết dễ dàng như vậy.
Mẩu xương này rất có thể do Thiên Quang Bạch Hổ phái người đưa tới. Dù giọng điệu rất khẳng định, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một chút sự không chắc chắn trong câu chữ, bởi vì bốn câu này gộp lại thành một câu: nhắc nhở ngươi!
Nếu Thiên Quang Bạch Hổ thực sự muốn phản bội, không chỉ nói vài câu như vậy, mà sẽ đưa ra những điều kiện tốt hơn, thậm chí phái sứ giả mạnh hơn đến đàm phán.
Đái La Trà suy nghĩ kỹ. Có thể có ai đó bí mật liên hệ với Côn Khư vực, đưa ra đủ loại điều kiện, nhưng Thiên Quang Bạch Hổ có lo lắng nên không dám mạo hiểm, thậm chí không dám xác định thật giả. Vì vậy, hắn không trực tiếp liên hệ với Đái La Trà để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mà chỉ nhắc nhở, chỉ ước định, cùng chờ cơ hội, xem tình hình cụ thể rồi quyết định.
Nghĩ đến đây, Đái La Trà càng thêm cảnh giác.
Hàng loạt nguy hiểm này đến quá đột ngột lại quá kín đáo. Không chỉ tung tin đồn nhảm, mà còn có ý đồ cấu kết phản loạn. Đây là một tấm lưới lớn tuyệt sát vô cùng hoàn chỉnh.
Hơn nữa còn nhắc đến Thiên Mạc!
Sao chuyện này lại đính đáng đến Hoàng Đạo thần bí kia?
Có phải Hư Vọng Tiên Vực và Thiên Mạc hợp tác không?
Nếu thật như vậy, có nghĩa là Hư Vọng Tiên Vực thực sự muốn tiêu diệt Đạo Thiên Tiên Vực, và Tần Mệnh lành ít dữ nhiều.
Đái La Trà đi đi lại lại trong điện, thận trọng lo lắng. Chuyện này liên quan trực tiếp đến sự sống còn của Vũ Hồn Điện. Bất kỳ sơ suất nào, bất kỳ sự thiếu lý trí nào, cũng có thể dẫn đến sự diệt vong của Vũ Hồn Điện. Ví dụ, nếu bọn hắn kiên trì nghênh chiến, Đạo Thiên Tiên Vực một khi bị công phá, Vũ Hồn Điện chắc chắn sẽ chết. Nếu bọn hắn có bất kỳ hành vi phản loạn nào, Tần Mệnh trở về, chắc chắn sẽ đồ sát Vũ Hồn Điện.
Đái La Trà chưa bao giờ xoắn xuýt như bây giờ, còn gian nan hơn cả khi Tần Mệnh ước định hắn đầu nhập.
"Người đâu!" Đái La Trà bỗng nhiên gọi lớn. Hắn lấy ra một Ngọc Bài từ Không Gian Giới Chỉ, xử lý qua rồi giao cho vị thị vệ tâm phúc: "Giao cho Thiên Quang Bạch Hổ. Không cần nói gì, giao cho hắn rồi rút về, không cần để ai phát hiện.”
Thị vệ lĩnh mệnh rời đi.
Không lâu sau, Thiên Quang Bạch Hổ nhận được Ngọc Bài. Một Đạo Hồn quang lóe lên rồi nhanh chóng biến mất, mơ hồ có thể nhận ra bốn chữ: "An tâm chớ vội!"