"Phải làm sao bây giờ?" Tiếng gầm trầm thấp của Thiên Quang Bạch Hổ phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong cung điện. Hắn vừa muốn nghỉ ngờ tin tức là giả, thì kết quả lại cho thấy đó là sự thật.
Lê Tiển ngồi bệt xuống, cố gắng điều hòa khí huyết, yếu ớt nói: "Trước mặc kệ Tần Mệnh sống chết ra sao, đám cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực có thể giáng lâm Tây Hoang bất cứ lúc nào. Chúng ta nhất định phải mau chóng chuẩn bị phòng ngự, nghiêm phòng tử thủ."
Tiêu Bất Phàm trầm ngâm: "Mọi người đừng kích động, hãy bình tĩnh lại và suy xét kỹ càng. Tin tức truyền đến đây chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, rất có thể là Hư Vọng Tiên Vực cố tình làm chúng ta hoảng sợ. Nếu chúng ta rối loạn, sẽ trúng kế của chúng. Dù các cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực đang trên đường đến Hư Vọng Tiên Vực, nhưng trước khi xác định Tần Mệnh ở chỗ này, họ sẽ không tùy tiện điều động quá nhiều cường giả đến Tây Bộ Hoang Châu đâu.
Bởi vì, nếu là ta, ta cũng không tin Tần Mệnh dễ dàng rơi vào tay Hư Vọng Tiên Vực như vậy. Bọn họ cần kiểm tra đối chiếu sự thật, tránh mắc bẫy.
Chờ bọn họ xác định Tần Mệnh là thật, còn cần thẩm vấn thân phận, mục đích của Tần Mệnh, sau đó mới thương nghị phương án hành động cụ thể, rồi còn phải trở về Tổ Địa điều động lực lượng, trước sau cũng mất chút thời gian. Như vậy, Tần Mệnh ít nhất hiện tại vẫn còn sống. Và việc cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực thực sự giáng lâm Tây Hoang cũng phải nửa tháng nữa. Dù có điều động võ giả không gian phối hợp, cũng cần năm sáu ngày."
Tiêu Bất Phàm cau mày, giọng chậm rãi, trầm thấp, cố gắng phân tích cặn kẽ mọi việc để trấn an cảm xúc kích động của mọi người.
Đám người trầm ngâm suy nghĩ, chậm rãi gật đầu, quả thật có lý.
Đái La Trà lại đưa ra ý kiến khác: "Xin thứ lỗi cho ta nói thẳng, không có Tần Mệnh, không có Cửu Anh, chúng ta rất khó kích phát năng lượng Đại Địa Mẫu Đỉnh đến mức tối đa. Liệu chúng ta có thể chống lại cuộc vây công của các Hoàng Đạo Tiên Vực hay không, và có thể chống cự được bao lâu, đều rất khó nói. Tần Mệnh không có ở đây, Minh Kiều Chi Chủ có phối hợp với chúng ta không? Thái Bình Quỷ Thành lại có thái độ gì? Nếu Tần Mệnh chắc chắn phải chết, Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực sẽ có thái độ gì?
Ta nói thẳng, tin tức Tần Mệnh bị bắt lan truyền khắp thiên hạ, không chỉ Hoàng Đạo Tiên Vực vây quét nơi này, mà còn có nhiều cường tộc tề tựu ở Tây Hoang, gia nhập đội ngũ thảo phạt chúng ta. Đến lúc đó... chúng ta kiên trì được một ngày, không kiên trì được mười ngày, coi như chịu đựng được mười ngày... một trăm ngày... thì có ý nghĩa gì? Cuối cùng cũng bị công phá thôi!"
Tiêu Thiên Túng vô cùng bất mãn với thái độ của Đái La Trà, nhắc nhở: "Đừng coi thường uy lực của Đại Địa Mẫu Đỉnh. Năm xưa Hình gia chỉ có một Tiên Vũ và vài Hoàng Vũ, cũng có thể chống đỡ được cuộc vây công của năm đại cường tộc Tây Hoang. Chúng ta bây giờ có hơn mười vị Hoàng Vũ, lại thêm Yên Vũ Quốc Chủ có thể đột phá bất cứ lúc nào, đừng nói kiên trì vài ngày, vài năm cũng được!"
"Chúng ta tưy không phải Hình gia, nhưng còn mạnh hơn Hình gia. Nhưng chúng ta đổi mặt không phải năm đại tộc gì đó ở Tây Bộ Hoang Châu, mà là thập phương Tiên Vực!” Đái La Trà lớn tiếng đáp trả.
"Đái La Trà Điện Chủ có ý gì? Chẳng lẽ muốn đầu hàng ngay bây giờ?" Giọng Tiêu Thiên Túng đột nhiên âm trầm, ma uy kinh người từ con ma thú hùng tráng tỏa ra.
"Ta chỉ đang bàn luận sự việc, nhìn rõ cục diện hiện tại." Đái La Trà lạnh lùng nhìn thẳng vào Tiêu Thiên Túng.
"Đừng ầm ĩ!" Hỗn Thế Chiến Vương ngăn họ cãi vã, nhắc nhở: "Việc cấp bách là chúng ta vẫn phải chuẩn bị phòng ngự, điều động toàn bộ lực lượng có thể điều động, mở Đại Địa Mẫu Đỉnh, nghiêm phòng tử thủ.
Chúng ta sẽ lập tức liên hệ Minh Kiều Chi Chủ, thỉnh cầu phối hợp.
Với lực lượng của sáu đại tộc, hơn ba mươi vị Hoàng Vũ, mấy trăm vị Thiên Vũ, việc kháng cự một tháng không có gì khó khăn. Nếu Yên Vũ Quốc Chủ đột phá lên Tiên Vũ Cảnh, chúng ta còn có thể kiên trì thêm một thời gian. Nếu Minh Kiều Chi Chủ cũng đột phá, chúng ta có thể tiếp tục kiên trì. Nhưng chúng ta nhất định phải làm rõ tình hình thực tế ở Hư Vọng Tiên Vực."
"Ta đi!" Lăng Tiêu Quốc Chủ là người đầu tiên báo danh. Dù vô cùng mạo hiểm, ông vẫn muốn đi. Chính ông đã mang cả Thiên Quốc ra đánh cược, toàn bộ tiền đặt cược đều đặt lên người Tần Mệnh, ông nhất định phải đảm bảo Tần Mệnh vạn vô nhất thất, dù phải đánh cược cả tính mạng, cũng phải giúp Thiên Quốc kiên trì đến cùng.
"Các tộc đều phải phái một người, không ai được ngoại lệ!" Lê Tiển cố gắng vực dậy tinh thần đề nghị, sắc mặt trắng bệch nhưng thái độ kiên quyết.
Sự sống chết của Tần Mệnh không chỉ ảnh hưởng đến sự ổn định của Đạo Thiên Tiên Vực, ảnh hưởng đến lòng tin của các tộc, mà còn ảnh hưởng đến thái độ của Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực, thậm chí là Thái Bình Quỷ Thành. Vì vậy, họ nhất định phải tự mình xác định tình hình ở Hư Vọng Tiên Vực. Nếu Tần Mệnh còn sống, họ sẽ không tiếc bất cứ giá nào để tìm cách cứu viện.
"Ta đồng ý! Ta tự mình đi!" Tiêu Bất Phàm tán thành đề nghị. Mỗi tộc phái một người ra ngoài, tương đương với một loại biến tướng con tin, đảm bảo các tộc trong Đạo Thiên Tiên Vực có thể phối hợp lẫn nhau, nhất là Vũ Hồn Điện và Côn Khư Vực.
Hắc Vu Tộc lão tộc trưởng Nguyên Ngự Long cũng nói: "Ta đi!"
Việc Hắc Vu Tộc và Hình Thiên Ma Tộc đều cử lão tộc trưởng đích thân xuất động, không nghi ngờ gì là thể hiện thái độ của họ.
Lê Tiển bị thương rất nặng, không thể đi. Thiếu tộc trưởng Lê Kình Thương lại đã chết. Phái Đại Thống Lĩnh đi cũng được, nhưng ông vẫn cưỡng ép đẩy Lê Cận Hoa, niềm hy vọng của Hỗn Độn Lôi Tộc, ra đi. Thể hiện quyết tâm điều tra chân tướng và không tiếc hy sinh để cứu Tần Mệnh.
Vũ Hồn Điện và Côn Khư Vực có chút do dự. Đái La Trà và Thiên Quang Bạch Hổ không muốn tự mình rời đi, họ cần ở lại để ổn định những người dưới trướng. Sau một cuộc thương lượng ngắn gọn, Vũ Hồn Điện phái Đái La Sinh, em trai của Đái La Trà, ra đi, còn Thiên Quang Bạch Hổ thì cử Kim Cương Viên Hoàng.
Hỗn Thế Chiến Vương và Triệu Lệ đều rất muốn đi, nhưng họ phải giữ lại một người để ổn định tình hình, ứng phó với các tình huống nguy hiểm.
"Để ta đi, ngươi ở lại." Hỗn Thế Chiến Vương tự nhận mình kém Triệu Lệ một chút về khả năng điều hành, và ông có vương ấn cùng áo nghĩa, có thể cảm nhận được sự sống chết và vị trí đại khái của Tần Mệnh.
"Mọi người yên tâm đi, nếu Đạo Thiên Tiên Vực không trụ được đến khi mọi người trở về, ta sẽ tự sát tạ tội!" Triệu Lệ bảo đảm.
"Chúng ta không biết tình hình bên ngoài như thế nào, cũng không biết tình hình ở Hư Vọng Tiên Vực ra sao. Một khi rời khỏi bình chướng này, chẳng khác nào lúc nào cũng đối mặt với nguy hiểm tính mạng. Ta xin mạo muội một lần, tạm thời không xét tôn ti, không xét thân phận, tất cả mọi người phải nghe theo sự sắp xếp của ta, không ai được phép hành động đơn lẻ." Hỗn Thế Chiến Vương cao giọng ra lệnh.
Nguyên Ngự Long và những người khác gật đầu. Hành động này rất nguy hiểm, nhất định phải có một người chỉ huy thống nhất.
"Những người ở lại, Tây Hoang có thể xảy ra biến cố lớn bất cứ lúc nào. Mọi người phải gia cố lại Đạo Thiên Tiên Vực, nâng cao khả năng phòng ngự đến mức mạnh nhất. Ta biết mọi người đều vô cùng lo lắng, nhưng hy vọng không phải chờ đợi mà phải liều mình giành lấy. Chỉ khi mọi người thể hiện quyết tâm thủ vững đến cùng, mới cho chúng ta và Minh Kiều Chi Chủ lý do để kiên trì, cho chúng ta cơ hội đàm phán với Thái Bình Quỷ Thành, và có thể khiến Thương Khung Vực và Phi Tiên Vực đưa ra quyết định đúng đắn."
Hỗn Thế Chiến Vương nhìn sâu vào các cường giả trong cung điện, ra hiệu cho Tiêu Bất Phàm và những người khác: "Xuất phát!"
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên bùng nổ một luồng dao động kịch liệt. Cường quang bốc lên ngút trời, núi sông rung chuyển. Một thân ảnh như thiên thạch, với khí lãng ngập trời, giận dữ bắn lên không trung, phá tan bình chướng mà đi thẳng.
"Chuyện gì xảy ra?"
Triệu Lệ và những người khác vội vã xông ra khỏi cung điện, nhìn lên không trung.
"Không tốt, là Tần Diễm! Ai đã truyền tin cho hắn!" Hỗn Thế Chiến Vương hét lớn một tiếng, gọi Nguyên Ngự Long và những người đã chọn đuổi theo.
“Mở bình chướng bảo vệ, toàn thể đề phòng!" Triệu Lệ lập tức ra lệnh.
Xa xa trong cung điện, Thánh Dực Lăng Tuyết chật vật bò ra từ đống đổ nát, ngơ ngác nhìn lên bầu trời, hoàn toàn sững sờ. Hắn vốn chỉ muốn nhanh chóng đánh thức Tần Diễm, chuẩn bị nghênh chiến, không ngờ vừa nói xong, cả tòa cung điện trực tiếp sụp đổ, và Tần Diễm bên trong giống như một con dã thú xông ra ngoài.