"Toàn bộ Cự Ma, xé kén mà ra, giết” Tiên Vũ Ma Tổ kia quả quyết đổi mệnh lệnh. Lúc này tuyệt không thể yếu thế, nếu không chỉ có đường bị đuổi giết. Hơn nữa, nếu cưỡng ép giao chiến, gây ra động tĩnh lớn, biết đâu lại hấp dẫn được những Hoàng Đạo Tiên Vực còn sót lại trên không trung.
"Tần Lam, tiếp dẫn Dương Đỉnh Phong bọn họ trở về."
Yên Vũ Quốc chủ đạp lên lưng Cửu Anh, tay nắm chặt, thẳng hướng Tiên Vũ Ma Tổ kia. Mi tâm hắn bừng sáng, tia sáng yêu dị cuồn cuộn giữa không trung, chiếu xuyên bóng tối vô biên. Hắn không trực tiếp tấn công Ma Tổ, mà là dồn ác mộng mê quang vào khắp các nơi trên không, trùng kích những cái kén ma đang bạo động, cưỡng ép xoa dịu khí tức táo bạo của chúng.
Trong phạm vi hơn trăm dặm trên không, mười cái kén ma nhanh chóng an tĩnh lại, lũ Cự Ma nổi giận bên trong đều ý thức hoảng hốt, phảng phất nghe được mệnh lệnh mới: che giấu khí tức, không cần vội vã xuất hiện, hoặc là ngủ say, Thái Long sẽ dẫn chúng rời đi.
"Tiện nhân, ta nhất định nuốt sống ngươi!" Cự Ma lão tổ gầm thét, thân thể cao lớn tăng vọt mấy lần, đạt tới gần ngàn mét, ngang nhiên lao thẳng về phía Cửu Anh.
Cửu Anh cuồng hống, âm thanh cuồn cuộn như Thiên Quân Vạn Mã phi nước đại trên không, sát khí ngập trời. Chín cái đầu tựa như chín con Cự Long chắn ngang trời, nhấc lên Yêu Khí cuồn cuộn, lao về phía trước.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Cự Ma và Cự Yêu va chạm.
Yêu Khí, Ma Khí trong chớp mắt cuồn cuộn, như Tinh Cầu băng diệt, quét sạch tứ phương.
Hai tôn yêu ma đáng sợ điên cuồng giao chiến.
Yên Vũ Quốc chủ không vội tấn công Cự Ma lão tổ. Chiến đấu mới bắt đầu, đối phương chắc chắn cảnh giác, hiệu quả sẽ không tốt. Chờ hắn và Cửu Anh đánh đến đỏ mắt, ác mộng tập kích mới có thể phát huy tác dụng chí mạng. Hắn dồn toàn bộ tinh lực vào việc phóng thích ác mộng, áp chế những Cự Ma còn lại trên không, chờ Dương Đỉnh Phong bọn họ đến hàng phục.
Chỉ cần có thể tiêu điệt toàn bộ đám người Thôn Thiên Ma Vực này, thì Tần Mệnh liều lĩnh một phen cũng đáng.
Ở những nơi khác trên không, Dương Đỉnh Phong mấy người thể hiện sự cuồng nhiệt, sát phạt cuồng dã, liều mạng phóng thích. Không ai muốn lãng phí cơ hội này, ai cũng muốn trút hết những uất ức trong lòng, nên rất nhanh đã hàng phục được mục tiêu của mình. Cho dù không thể kịp thời hàng phục, cũng có Tần Lam phối hợp áp chế nhanh chóng.
Chưa đến nửa canh giờ, một lượng lớn Hoàng Vũ bị giải vào Đạo Thiên Tiên Vực, Dương Đỉnh Phong bọn họ thì được Tần Lam đưa toàn bộ vào chiến trường trên không.
"Giao cho các ngươi!" Yên Vũ Quốc chủ quát, lập tức ngưng tụ ác mộng mãnh liệt, toàn bộ ép về phía Cự Ma lão tổ đang bạo tẩu phía trước.
Ác mộng vô hình vô chất, lại có thể mượn vạn vật làm vật trung gian, càng có thể bỏ qua mọi ngăn trở.
Trong một chớp mắt, Ác mộng che trời lấp đất bao phủ Cự Ma lão tổ, mãnh liệt xâm nhập như ức vạn Quang Châm đâm vào não hải. Bất ngờ không kịp đề phòng, cảnh tượng trước mắt hỗn loạn tưng bừng, phảng phất không gian sụp đổ, hắn rơi vào Đạo Thiên Tiên Vực. Tần Mệnh, Minh Kiều chỉ chủ đều xuất hiện xung quanh.
Chỉ một thoáng hoảng hốt ấy, chín cái đầu của Cửu Anh đồng loạt ngưng tụ Yêu Khí vô tận, phun về phía Cự Ma lão tổ. Yêu Khí bạo động, cường quang mãnh liệt.
Cự Ma lão tổ kêu thảm, xé rách hư không, trực tiếp rơi ra bên ngoài thế giới.
Cửu Anh liên hợp Yên Vũ Quốc chủ bám sát, tấn công dồn dập Cự Ma lão tổ đang hỗn loạn.
Nơi Tần Diễm chém giết càng kịch liệt. Lửa giận bị Linh Lung Tiên Đồng áp chế trước đó giờ được trút hết lên Thái Long. Thần Văn thiêu đốt, không ngừng dung hợp với hư không, toàn diện áp chế Đại Thống Lĩnh của Thôn Thiên Ma Vực. Tiếng gào thét cuồng liệt, uy thế sôi trào, tạo thành Hắc Động trên không rộng hơn trăm dặm, khiến Dương Đỉnh Phong bọn họ cũng không dám tới gần.
“Tân rai” Giọng Tần Lam non nớt, nhưng lại điều khiển toàn trường, phân tán Dương Định Phong bọn họ ra xung quanh mười cái kén ma.
Không có ác mộng áp chế, Cự Ma bên trong kén liên tiếp tỉnh lại, gầm thét xé mở phong ấn, ngang nhiên giết ra. Nhưng nghênh đón chúng lại là sự trấn áp cuồng bạo đến từ Đạo Thiên Tiên Vực.
Các cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực ở những nơi khác trên không phần lớn đã nhận ra tình huống ở đây, nhưng hiện tại ai nấy đều lo thân, còn ai có tinh lực mà chiếu cố người khác.
Huống chi, nhân cơ hội Đạo Thiên Tiên Vực chặn đánh người khác, bọn họ trốn càng xa càng tốt, chậm trễ sẽ không còn cơ hội.
Cuộc chém giết kịch liệt không kéo dài quá lâu. Tần Diễm bọn họ đều bộc phát cuồng tính cực hạn, mặc kệ tất cả mà phát tiết, không màng sống chết chém giết. Ai cũng hiểu cơ hội Tần Mệnh tạo ra khó khăn đến mức nào, cũng hiểu rằng đây có thể là lần vây quét dễ dàng duy nhất sau khi chiến sự Tây Hoang bùng nổ. Nếu hiện tại không tận dụng cơ hội tốt, về sau sẽ không còn.
Ngắn ngủi nửa canh giờ sau, Tần Diễm bọn họ trở về Đạo Thiên Tiên Vực, Thôn Thiên Ma Vực... toàn bộ bị bắt!
Đạo Thiên Tiên Vực lại một lần nữa sôi trào. Đầy đất phế tích và máu tươi cũng không ảnh hưởng tới tâm tình phấn chấn của họ.
Đã bắt được mười ba Hoàng Vũ tù binh, tám cỗ Hoàng Vũ thi thể.
Lại có mười Hoàng Vũ Cự Ma, hai Tiên Vũ Cự Ma.
Tính cả những kẻ nổ chết khi nãy, đây là chiến tích huy hoàng đến mức nào!
Thậm chí có người hồ to tên Tần Mệnh, hoan hô đại thắng trận đầu khai chiến.
Thái Hư Cổ Long cuộn mình trong hư không, lông tóc không tổn hao gì. Viễn Cổ Thanh Long, Phần Thiên Cự Long và Long Tộc đều phân tán xung quanh, ngay cả một mảnh lân giáp cũng không thiếu.
Nhìn xa xa hố sâu to lớn vờn quanh Đạo Thiên Tiên Vực, còn có không gian không sinh cơ, những Cự Long cao ngạo này đều kinh hãi.
Trước khi chiến đấu, chúng đã chuẩn bị sẵn sàng rút lui. Không chỉ mỗi đầu Cự Long đều ngậm mười mấy hai mươi viên không gian Tinh Thạch trong miệng, mà trên thân thể còn khắc đường vân không gian Thái Hư Cổ Long lưu lại. Nên khi gặp phải hỗn loạn, chúng đều được Thái Hư Cổ Long mang đi, đồng thời dịch chuyển đến bên ngoài mấy ngàn dặm.
Nếu đào thoát chậm, không chết cũng trọng thương, nói không chừng còn bị bắt sống áp tải về Đạo Thiên Tiên Vực.
Nửa đời người, chúng chưa từng thấy cảnh tượng này.
"Tần Mệnh làm thật dễ dàng."
Sau khi hết kinh hãi, Thái Hư Cổ Long khôi phục bình tĩnh. Hắn luôn đoán Tần Mệnh chắc chắn có sát chiêu tàn nhẫn, cũng đang lo lắng. Hiện tại Tần Mệnh vừa bắt đầu đã tung ra, dù vô cùng rung động, nhưng ít nhất về sau không cần kinh hồn táng đảm nữa.
"Thái Long bị bắt, Thôn Thiên Ma Vực nổi giận, sau đó có người thay chúng ta chia sẻ áp lực."
Viễn Cổ Thanh Long vô cùng cảm khái. Ngủ say nhiều năm như vậy, vốn cho rằng sẽ an ổn mục nát, không ngờ còn phải đối mặt với một cuộc chiến tranh như vậy.
Một lần tổn thất hai Tiên Vũ, mười Hoàng Vũ, đổi với Thôn Thiên Ma Vực mà nói, không chỉ là trọng thương, mà cờn là sỉ nhục chưa từng có. Tiếp theo, Thôn Thiên Ma Vực chắc chắn sẽ dùng hết khả năng phát động tấn công mạnh, không tiếc vận dụng sát khí trấn tộc của chúng.
Như vậy sẽ không cần Hỗn Độn Tiên Vực chúng một mình làm tiên phong.
"Thiên La Vực, Thiên Mang Vực đều sẽ bị chọc giận, những Tiên Vực còn lại cũng sẽ càng ý thức được uy hiếp của Tần Mệnh, việc càn quét ở U Minh cũng sẽ càng quyết liệt." Phần Thiên Cự Long cũng rất bình tĩnh, dù sao tổn thất không phải của chúng, vừa hay mượn tay Tần Mệnh, khơi dậy quyết tâm diệt trừ Tần Mệnh của khắp thiên hạ.
Mấu chốt là trút được cơn giận!
Trước đó, Thôn Thiên Ma Vực tại vạn giới sân thí luyện kêu gào đắc ý, liên tục nhiều lần đều là chúng hiệu triệu tiến vào Hỗn Độn Tiên Vực.
Kim Long nói: "Tần Mệnh tuy lại một lần nữa điên cuồng trước mặt khắp thiên hạ, cũng xác thực đủ rung động, nhưng cái giá quá lớn. Đạo Thiên Tiên Vực bị phá hủy nghiêm trọng, không chỉ tầng ngoài, địa tầng sâu bên trong cũng vỡ thành mảnh nhỏ. Đại Địa Mẫu Đinh phòng Ngự Pháp trận chắc chắn bị ảnh hưởng. Trong ngắn hạn nhìn không ra gì, đánh khoảng năm ba tháng chắc chắn sẽ hiện ra."
"Chúng ta sau đó đánh như thế nào?" Tiêu hao sát chiêu của Tần Mệnh, sau đó có thể thỏa thích đánh. Hơn mười đầu Cự Long cũng bắt đầu kích động.
"Điên cuồng đánh, thể hiện khí thế, dẫn dắt thế công của tất cả Hoàng Đạo Tiên Vực. Nhưng tất cả phải cắn chặt không gian Tinh Thạch, một khi gặp nguy hiểm tính mạng, phải không tiếc đại giới rút lui về nơi xa." Thái Hư Cổ Long rất muốn đánh đổ Tần Mệnh, nhưng cũng muốn bảo toàn nguyên khí.