Thích Nguyên Chỉnh run rẩy đữ đội, choàng tỉnh từ cơn hôn mê. Thân thể hắn bị cỗ lực lượng của Tần Mệnh đánh trúng, bật dậy.
Ngay lúc đó, người từ khắp nơi ùa tới, lo lắng nhìn ngó xung quanh. Nơi này, ngoài đống đổ nát, chỉ còn lại một mình Thích Nguyên Chinh đứng đó, toàn thân đẫm máu. Tần Mệnh và Niếp Thiên Thành đã biến mất không dấu vết.
Đại Hộ Pháp ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Dù sao cũng đã giữ được chút mặt mũi cho Tổ Hoang Thần Giáo. Nếu không, hôm nay hoặc là một trận ác chiến, hoặc là ông phải tự nhận lỗi rồi quy ẩn.
Các trưởng lão và đệ tử Tổ Hoang Thần Giáo cũng thở phào nhẹ nhõm, trái tim treo cao cuối cùng cũng hạ xuống. Thân thể họ thậm chí có cảm giác suy yếu kỳ lạ, như vừa trải qua một trận chiến lớn.
Tô Tử Huyên chậm rãi nhắm mắt, khóe mắt rớm lệ. Dù đã bảo vệ được danh dự, nhưng nàng vẫn phải chịu đựng sự khuất nhục lớn lao.
Càng lúc càng có nhiều cường giả kéo đến, tò mò nhìn quanh.
Niếp Thiên Thành đâu?
Sống hay chết?
Tần Mệnh cũng không thấy.
Tô Tử Huyên vẫn ở đây, nhưng Sát Sinh Chiến Kích lại không có.
Chuyện gì đang xảy ra?
Nếu Thích Nguyên Chinh thắng, Sát Sinh Chiến Kích hẳn phải ở lại. Tổ Hoang Thần Giáo chắc chắn không tiếc giá nào để trấn áp Tần Mệnh.
Nếu Niếp Thiên Thành thắng, Tô Tử Huyên đã không còn ở đây, Tần Mệnh không đời nào khoanh tay đứng nhìn, và Tổ Hoang Thần Giáo khó lòng ngăn cản.
Nhưng Tổ Hoang Thần Giáo lại rất bình tĩnh, lặng lẽ và có phần kiềm chế.
Mọi người xôn xao bàn tán, nhưng không ai dám vội vàng kết luận. Vài người ngước nhìn lên không trung, chờ đợi phản hồi từ Tổ Hoang Thần Giáo, nhưng đổi lại vẫn chỉ là sự im lặng. Không một ai đưa ra lời giải thích nào về tình hình hiện tại.
"Chẳng lẽ Tần Mệnh đã làm một giao địch gì đó với Tổ Hoang Thần Giáo?"
"Tần Mệnh hẳn đã dùng thủ đoạn đặc biệt can thiệp. Ta đã bảo Tần Mệnh không đời nào xen vào chuyện người khác, hắn đến đây là có mục đích!"
"Lẽ nào Niếp Thiên Thành thắng? Tần Mệnh không mang Tô Tử Huyên đi, và đã giao dịch với Tổ Hoang Thần Giáo?"
"Thích Nguyên Chinh vẫn còn đứng vững. Với tính cách kiêu ngạo của hắn, trừ khi ngã gục, tuyệt đối không dễ dàng kết thúc."
Nhiều người mơ hồ đoán ra điều gì đó, nhưng vẫn còn chút gì đó khó hiểu, không thể lý giải.
Vô số đệ tử vội vã xông vào đống đổ nát, bảo vệ Thích Nguyên Chinh, đồng thời nhắc nhở hắn giữ vẻ mạnh mẽ, nhưng không được nói năng lung tung.
Thích Nguyên Chinh hiểu rõ. Hôm nay, kẻ bại trận là hắn, và Thần Giáo đã vì mặt mũi mà làm một giao dịch nào đó với Tần Mệnh. Ý thức hắn chập chờn, hai chân gần như không thể chống đỡ thân thể. Hắn khó lòng chấp nhận thất bại này. Đã hy sinh Thánh Kiếm đế quốc, hắn sẽ phải đối mặt với áp lực rất lớn từ đế quốc. Đã để Tô Tử Huyên chịu nhục, dù tương lai hai người có thể quay lại với nhau, đây vẫn là vết rách khó lòng xóa nhòa trong suốt cuộc đời. Và trận thua thảm hại này, khiến Thần Giáo hổ thẹn, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến vị trí của hắn trong toàn bộ Thần Giáo.
"Cố gắng lên, đừng ngã xuống." Các đệ tử xung quanh lo lắng nhắc nhở Thích Nguyên Chinh, muốn đỡ lấy hắn, nhưng lại sợ bị người khác nhìn ra điều gì.
Ý thức Thích Nguyên Chinh mê man, ngực bụng cuộn trào, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng. Dù đã cố gắng áp chế, máu vẫn tràn đầy khoang miệng, nhỏ xuống khóe môi.
"Nguyên Chinh, giữ lấy Tô Tử Huyên, về trước đi." Một trưởng lão lạnh mặt nhắc nhở Thích Nguyên Chinh. Dù không đến mức gây ra đại họa, trận đánh cược này của Thích Nguyên Chinh vẫn mang đến cho họ không ít phiền phức.
Thích Nguyên Chinh gắng gượng đè nén cơn huyết khí, ngẩng cao đầu, bước đến bên Tô Tử Huyên, tiện tay nắm lấy bờ vai nàng.
Dù trong lòng kháng cự, Tô Tử Huyên vẫn nép vào người hắn, cố nén nước mắt, khẽ nói: "Ta hận ngươi!"
Thích Nguyên Chinh thờ ơ, siết chặt vai nàng, cùng rời đi.
Cảnh tượng tưởng chừng bình thường này khiến những người ở xa đang lo lắng suy đoán có phần khó hiểu. Sự thắng bại hôm nay dường như càng thêm rối rắm, nhưng vẫn có người nhìn ra được chút gì đó.
Mấy vị trưởng lão và hộ pháp vây quanh Đại Hộ Pháp, nhỏ giọng hỏi: "Thiên Tiên Nguyên, Kim Đồng Chiến Tộc, Khai Thiên Đạo Cung, dù có chút giao hảo với chúng ta, nhưng để bọn họ không nhúng tay vào chuyện Tây Hoang, e rằng..."
"Bất kể phải trả giá nào, cũng phải ngăn chặn bọn họi" Ánh mắt Đại Hộ Pháp lạnh lùng quét qua bọn họ. Nếu không phải đám ngu xuẩn các ngươi, Tổ Hoang Thần Giáo đã rơi vào tình cảnh khốn quấn này sao?
Mấy vị trưởng lão lúng túng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Đại Hộ Pháp.
Đại Hộ Pháp trầm giọng nói: "Mời đại trưởng lão về, chuyện này cần phải thương nghị kỹ lưỡng."
Thiên Tiên Nguyên, Kim Đồng Chiến Tộc và Khai Thiên Đạo Cung đều là những thế lực Hoàng Đạo cổ xưa. Nếu là chuyện bình thường, họ có thể giải quyết thông qua thăm hỏi. Nhưng với những sự kiện có ảnh hưởng lớn, thậm chí tác động đến cả thiên hạ, nếu họ cưỡng ép can thiệp, chẳng khác nào nhúng tay vào quyết sách quan trọng của người khác.
Thiên Tiên Nguyên còn dễ nói, là một thế lực tương đối trung lập, hiếm khi can thiệp vào sự vụ. Ngay cả trong tình huống bình thường, họ cũng chưa chắc sẽ tấn công Đạo Thiên Tiên Vực.
Kim Đồng Chiến Tộc lại là một trong tam đại Yêu Tộc đương đại, cùng với Thiên Yêu Chiến Tộc, thần bí và hiếu chiến. Chỉ cần cuộc ác chiến ở Tây Hoang bùng nổ, họ rất có thể sẽ nhúng tay vào.
Khai Thiên Đạo Cung có giao tình sâu đậm với Thiên Vấn Thư Viện. Nếu Thiên Vấn Thư Viện thực sự muốn tuyên chiến với Tần Mệnh, Khai Thiên Đạo Cung rất có thể sẽ can thiệp.
Đại Hộ Pháp bắt đầu đau đầu. Muốn thuyết phục họ giữ vững tỉnh táo, Tổ Hoang Thần Giáo xem ra phải tốn không ít máu.
Tần Mệnh đến trước lối vào Huyền Thiên Thánh Địa. U cốc từng gây xôn xao một thời đã hoàn toàn bị phong bế.
Để trấn áp những kẻ còn muốn tự tiện xông vào, Thiên Mạc còn dựng một bia đá ở đây, trên đó viết dòng chữ "Kẻ tự tiện xông vào phải chết".
“Nơi này đã phong bế, mau rời đi." Mấy ông lão trấn giữ trong u cốc phát hiện có người đến gần liền lên tiếng nhắc nhở.
"Bên trong còn bao nhiêu người?" Tần Mệnh tiến về phía u cốc, tay trái chậm rãi mở ra, một đoàn sương mù từ nhỏ đến lớn bắt đầu lan rộng ra, bên trong kỳ quang lượn lờ, sáng chói, giống như một đám tinh vân mỹ lệ thần bí.
"Cảnh cáo cuối cùng, kẻ tự tiện xông vào phải chết."
"Về nói với Thiên Mạc, Cửu Thiên Luyện Binh Tràng từ hôm nay trở đi thuộc về ta."
"Cuồng ngạo, muốn chết!" Ba bóng người từ trong bóng tối bước ra, sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén, đều là cao giai Thiên Vũ. Nhưng khi nhìn rõ người đến, sắc mặt họ đột biến, không dám tin vào mắt mình.
"Cút đi." Tần Mệnh nâng Linh Miêu Không Gian, đánh vào u cốc.
Sương mù cuồn cuộn, trong nháy mắt biến mất, trực tiếp xuyên qua bình chướng u cốc, tiến vào bên trong Huyền Thiên Thánh Địa.
"Ngươi muốn làm gì?" Họ lập tức muốn lui về Huyền Thiên Thánh Địa nhắc nhở những người trấn thủ bên trong, nhưng kinh hãi phát hiện u cốc đã bị sương mù bao phủ, không thể xông vào được.
"Muốn chết, hay là cút?" Tần Mệnh không để ý đến họ, mà chờ đợi Linh Miêu Không Gian và Huyền Thiên Thánh Địa dung hợp.
Dù Thiên Mạc đã kinh doanh Huyền Thiên Thánh Địa vài vạn năm, phong ấn ban đầu Huyền Thiên Thánh Địa vẫn là Âm Dương Vạn Giới Sơn. Chỉ là trong Thí Thần Chi Chiến, đế uy lan đến nơi này, tạo ra một vết nứt, mới tạo cơ hội cho Thiên Mạc lợi dụng, đồng thời điều chỉnh Cấm Chú hình thành trên Âm Dương Vạn Giới Sơn. Vì vậy, chủ nhân thực sự của nơi này vẫn là Âm Dương Vạn Giới Sơn.
Bây giờ, Âm Dương Vạn Giới Sơn muốn thu hồi nơi này, đơn giản như trở bàn tay.
"Tần Mệnh, mặc kệ mục đích của ngươi là gì, Huyền Thiên Thánh Địa đã bị phong cấm từ bên trong. Đây là không gian do Thần Sơn bố trí năm xưa, ngươi không vào được đâu."
Ba vị trấn thủ kinh ngạc, khó giữ được bình tĩnh. Muốn trở về Huyền Thiên Thánh Địa thì không được, muốn chạy trốn lại không dám. Tần Mệnh đáng lẽ phải trốn về Tây Hoang bố trí phòng ngự mới phải, sao lại đến đây? Chẳng lẽ muốn cướp bóc Linh Bảo của Huyền Thiên Thánh Địa? Tên hỗn đản này thật đúng là không theo lẽ thường, lại còn cả gan làm loạn.
"Nhân lúc ta chưa đổi ý, rời khỏi đây đi." Tần Mệnh mong đợi nhìn u cốc khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Chỉ cần có thể khống chế Huyền Thiên Thánh Địa, hắn nhất định có niềm tin đưa nó về thế giới mới, giao cho chân thân tái tạo Thiên Địa Đỉnh Lô. Thiên Địa Đỉnh Lô dù bị hủy, nhưng hình dáng cơ bản vẫn còn. Chân thân hắn hoàn toàn có thể dùng lực lượng của thế giới mới để chữa trị, đồng thời dựa theo ý đồ của mình để trở nên mạnh hơn.
Thiên Địa Đỉnh Lô vừa thành, Cửu Thiên Luyện Binh Tràng có thể một lần nữa bừng sáng, các hạng mục của Hư Không Chiến Trường có thể bắt đầu.
Như vậy có thể tiết kiệm được một thời gian dài, trước khi hai thế giới va chạm, có thể rèn đúc Hư Không Chiến Trường mạnh hơn.