Tử Thiên Kỳ trầm ngâm một lát, rồi nói: Nhìn chung mười hai Tiên Vực trong thiên hạ, chín vực trong số đó có đế tổ trấn giữ. Họ tự xưng là Thần Tộc, với sức mạnh tuyệt đối khiến thiên hạ run sợ, đồng thời là nền tảng căn bản của Tiên Vực, không thế lực nào đám nghỉ ngờ vị thế của họ.
Trong ba Tiên Vực còn lại, Hư Vọng Chi Chủ - Hỗn Độn Thủy Tổ là Chí Tôn của Yêu Tộc. Dù không phải Đại Đế, nhưng lại có thực lực nghênh chiến Đại Đế, hơn nữa tư chất còn vượt cả Càn Nguyên Đế Quân. Với ông ta trấn giữ, cùng với sáu đại hung thú cường tộc Thiên Thỏ bảo vệ, Hư Vọng Tiên Vực danh xứng với thực.
Vĩnh Hằng Chi Chủ là một Hoang Tổ Tinh Linh. Nghe nói, ông ta từng là Đại Đế đầu tiên đản sinh từ Thần Sơn hướng đến thế giới mới. Chỉ vì một vài nguyên nhân đặc biệt, ông ta dừng chân ở cảnh giới Tiên Vũ, khó mà chạm đến Đế Cảnh. Nhưng nhờ ưu thế trời cho, thực lực của ông ta cũng không kém Hỗn Độn Thủy Tổ bao nhiêu.
Hơn nữa, Vĩnh Hằng Tiên Vực khống chế tất cả tinh linh trong thiên hạ, không chỉ tinh linh tự nhiên điều khiển Nguyên Lực tự nhiên, mà còn có cả những tinh linh tàn nhẫn như Ám Dạ Tinh Linh, Huyết Tinh Linh. Quan trọng là, tuổi thọ của tinh linh ở đây không hề kém Linh Thể, ngắn thì vài ngàn năm, dài thì trên vạn năm. Số lượng tinh linh Tiên Vũ ở Vĩnh Hằng Tiên Vực hoàn toàn có thể so sánh với Thương Linh Tiên Vực.
Còn về U Minh Ma Vực, nơi đây có ba Ma Tổ cường hãn đang ngủ say. Họ đã hiến tế hoàn toàn linh hồn và huyết nhục cho Bất Diệt Ma Đao, Ma Đao không diệt thì họ không chết. Ba tổ hợp lực, huyết tế Ma Đao, có thể xẻ U Minh, chôn vùi ức vạn vong hồn. Năm xưa, trong Thí Thần Chi Chiến, Bất Diệt Ma Đao giống như một Ma Đế, trực tiếp tham chiến, phối hợp với Cửu Thiên Ma Đế đại phá Thần Sơn.
Cho nên... so với mười hai Tiên Vực, chúng ta không chỉ kém về thực lực, mà còn về nội tình, và cả cái truyền thừa đủ để khiến thiên hạ tin phục."
Lời Tử Thiên Kỳ vô cùng đúng trọng tâm. Dù họ không ngừng khiêu chiến Tiên Vực, nhiều lần tự xưng là Tiên Vực thứ mười ba, nhưng ông ta biết rõ khoảng cách giữa họ và Tiên Vực là quá lớn, và sự chênh lệch này chắc chắn không thể đạt được thông qua chiến tranh.
Tử Cẩm Thiên và những người khác rất tán thành. Sau khi Thí Thần Chi Chiến kết thúc, thiên hạ thái bình hơn năm vạn năm. Mười hai Tiên Vực dựa vào uy thế và khả năng hiệu triệu vô song của mình, cướp đoạt đồng thời tích lũy vô tận tài nguyên. Sau năm vạn năm tích lũy, tài nguyên đó khủng bố đến mức nào, không ai có thể đoán trước. Nhưng họ tin rằng, chỉ cần các Tiên Vực gặp tình huống khẩn cấp, hoặc nguy cơ sinh tử, chắc chắn có thể tạo ra một lượng lớn Hoàng Vũ, thậm chí là... Tiên Vũ trong thời gian cực ngắn!
Chính là mười hai Tiên Vực, mười hai Cự Thần uy chấn thiên hạ.
Tần Mệnh không để ý đến sự lo lắng trong lời Tử Thiên Kỳ, trực tiếp ép hỏi: "Nếu một cuộc chiến tranh cuốn khắp thiên hạ, Tiên Vực diệt vong, Đại Đế bại vong, thế giới hỗn loạn nghênh đón tân sinh, Thương Khung Vực có dám buông tay đánh cược một lần trong hỗn loạn không? Tranh một chuyến danh tiếng Tiên Vực, liều một phen vĩnh thế tôn sùng?"
“Ngươi rốt cuộc là..."
"Ngươi có dám hay không!"
Câu hỏi của Tử Thiên Kỳ, câu đáp trả của Tần Mệnh, khiến bầu không khí trong điện bỗng nhiên căng thẳng.
Tần Mệnh nhìn thẳng vào mắt Tử Thiên Kỳ, nghiêm túc nói: "Trong vòng nửa năm tới, một bộ phận Tiên Vực, một bộ phận Hoàng Đạo, sẽ liên hợp tấn công mạnh Đạo Thiên Tiên Vực, và sẽ liên lụy đến Thương Khung Vực, Phi Tiên Vực. Nhưng điều này không đáng lo, Đạo Thiên Tiên Vực có lòng tin nghênh chiến nửa năm, làm tổn hại nhuệ khí của Hoàng Đạo Tiên Vực. Nửa năm sau, ta có một vật, có thể dẫn thiên hạ quần hùng tề tựu ở Tây Hoang. Đạo Thiên Tiên Vực có lòng tin biến Tây Hoang thành cối xay thịt, lừa giết trăm vạn cường hùng.
Đến khi Đạo Thiên Tiên Vực không thể chống đỡ được nữa, chúng ta sẽ toàn thể rút lui.
Sau đó, một cơn bão táp sẽ cuốn khắp thiên hạ, liên lụy thương sinh, dẫn đến một cuộc ác chiến tàn khốc hơn Thí Thần Chi Chiến gấp nhiều lần.
Trận chiến đó sẽ quyết định sinh tử tồn vong của thế giới này, và sẽ quật khởi vô số truyền kỳ trong hủy diệt và tân sinh, tạo nên một cục diện thế giới hoàn toàn mới.
Trận chiến đó là không thể tránh khỏi, không ai có thể thoát khỏi, bao gồm cả những người bình thường.
Nhưng có một điều, nếu Tử tộc trưởng quyết định tham gia sớm, các ngươi sẽ cần rời đi cùng ta, đến lúc đó sẽ đứng ở mặt đối lập với toàn bộ thế giới, bị mọi lời thoá mạ, gánh chịu vô vàn áp lực. Nếu đến tương lai mới thuận thế tham gia, các ngươi sẽ được tất cả Tiên Vực và Hoàng Đạo tha thứ, họ thậm chí sẽ bỏ qua hiềm khích trước đây, chủ động mời các ngươi bắt tay tham chiến.
Lựa chọn đầu tiên áp lực lớn, vô cùng gian nan, và sẽ đi kèm với rất nhiều biến số, nhưng ta có thể bảo chứng Thương Khung Vực sẽ hoàn toàn thay đổi vận mệnh, có được vị trí mà các ngươi mong muốn. Lựa chọn thứ hai, dù giai đoạn đầu rất dễ dàng, nhưng về sau, các ngươi sẽ đạt được vị trí gì, không ai có thể đoán trước, có thể quật khởi, cũng có thể trở thành vật hi sinh, giống như Hỗn Độn Lôi Tộc."
Giọng Tần Mệnh nghiêm túc vang vọng trong cung điện. Dù các vị trưởng lão, thống lĩnh cẩn thận lắng nghe, ngưng thần suy nghĩ, nhưng vẫn mang vẻ mặt mê hoặc. Họ suy đoán thân phận Tần Mệnh, cao nhất là cho rằng Tần Mệnh là truyền nhân do Thần Sơn bồi dưỡng, là Thần Sơn muốn chủ động phản kích, đại phá cục điện thế giới. Nhưng nghe kỹ lại, có vẻ không phải như vậy. Càng suy nghĩ càng hồ đồ.
Tử Thiên Kỳ vẫn không hề nao núng, tiếp tục kiên trì chất vấn thân phận Tần Mệnh: "Chúng ta tuy có dã tâm, cũng nguyện ý mạo hiểm, nhưng mọi việc đều phải có nguyên do, có thể khiến toàn tộc phối hợp, có thể khiến chúng ta cam tâm chịu chết. Nhưng những lời ngươi vừa nói... khiến ta không thể trả lời."
"Nếu nhất định phải lựa chọn, ngươi chọn cái trước hay cái sau?" Tần Mệnh muốn bức bách Thương Khung Vực, bởi vì khi thân phận thật sự của hắn công bố, Thương Khung Vực phải đối mặt với lựa chọn còn gian nan hơn, áp lực và sự thoá mạ khi trốn tránh thế giới còn nghiêm trọng hơn nhiều.
Hiện tại chỉ là thảo luận trên bề mặt, còn khi đó là tương lai không ai có thể dự đoán.
Tử Thiên Kỳ nhìn chăm chú vào đôi mắt sáng ngời và sắc bén của Tần Mệnh. Nếu là người khác, ông ta đã sớm hạ lệnh trục khách, nhưng Tần Mệnh chắc chắn không đến để tán gẫu, mà hy vọng có được sự phối hợp của Thương Khung Vực. Chỉ là thái độ và câu hỏi này khiến ông ta không thể hiểu nổi.
Ngay cả khi Tần Mệnh dựa vào Thần Sơn, hào phóng thừa nhận cũng được, như vậy trái lại đễ đàng khơi dậy hùng tâm của Thương Khung Vực, thắp lên lòng tin buông tay đánh cược một lần. Nhưng Tần Mệnh rõ ràng không tin tưởng họ, hoặc có điều lo lắng.
Bầu không khí ngột ngạt trong cung điện một lúc lâu, Tử Thiên Kỳ mới chậm rãi lên tiếng: "Với những thông tin ngươi đưa ra trước mắt, nếu nhất định phải lựa chọn, ta chọn cái trước."
Tử Cẩm Thiên và những người khác im lặng, coi như đồng ý với lựa chọn của tộc trưởng. Nhưng tộc trưởng cũng đã nói, "với những thông tin trước mắt", họ chọn như vậy, còn tình huống cụ thể sẽ bàn sau. Bởi vì theo thái độ của Tần Mệnh, đây không chỉ là hợp tác làm vài việc đơn giản, mà là sự kiện sinh tử tồn vong, làm không khéo thật sự có thể chôn vùi cả Thương Khung Vực.
Tử Thiên Kỳ cũng nghênh đón ánh mắt Tần Mệnh. "Với lựa chọn của ta, ngươi có nên giải thích tình huống của ngươi không?"
"Thực không dám giấu giếm, ta và Thần Sơn quả thật có chút quan hệ. Nhưng..."
“Nhưng cái gì?" Cận vệ thống lĩnh Tử Hán Phong có chút nóng nảy.
"Ta không phải là người đại diện do Thần Sơn bồi dưỡng."
"Vậy ngươi là..."