Thiết Lăng Vân liếc nhìn xung quanh, nghiến răng định xông vào hồ nước, đúng lúc này, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện từ phía xa trên đỉnh núi, cũng đang quan sát mặt hồ.
Thiết Lăng Vân vội vàng ẩn mình, chau mày nhìn người kia, lo lắng đó là tộc nhân Thiên Mạc, bí mật canh giữ nơi này.
Chẳng bao lâu sau, mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cuồng phong nổi lên trong rừng phía sau, xẻ ra một con đường, vô số cây cổ thụ bị bẻ gãy, đổ rạp sang hai bên, cảnh tượng quỷ dị.
"Lệ khí mạnh thật!" Thiết Lăng Vân thầm kêu không ổn, nếu đoán không sai, chắc chắn là một con Cự Mãng mang huyết mạch Thượng Cổ, chỉ có loại huyết mạch cổ xưa này mới có thể rẽ cây cỏ, mở đường đi như chốn không người. Hắn lập tức bay lên, tránh khỏi con đường đang uốn lượn về phía mình.
Một con Thanh Xà khổng lồ lao ra từ trong rừng rậm, to lớn như một gian nhà, phần thân ngóc lên đã dài đến hai ba chục mét, những chiếc vảy màu xanh biếc ánh lên thứ ánh sáng lạnh lẽo đáng sợ, mỗi chiếc vảy to như cái thớt. Đôi mắt rắn đỏ ngầu phát ra ánh hung quang ghê rợn, liếc nhìn Thiết Lăng Vân đang lùi lại, rồi tập trung vào mặt hồ phía trước. Cái lưỡi rắn chẻ đôi dài đến bảy tám mét không ngừng phun ra nuốt vào, vô cùng đáng sợ!
"Trúc Diệp Thanh?” Thiết Lăng Vân kinh ngạc nhìn con Cự Xà, rất giống loài rắn độc Trúc Diệp Thanh, nhưng Trúc Diệp Thanh không thể nào lớn đến mức này, rất có thể đây là một con Thanh Xà đã thức tỉnh huyết mạch Thượng Cổ nào đó, thực lực không thể xem thường.
Đầu tiên là thiếu nữ xinh đẹp, lại đến con Thanh Xà kỳ dị này, khiến Thiết Lăng Vân cảm thấy áp lực, nhưng mọi chuyện chưa dừng lại, từ những hướng khác liên tục xuất hiện bóng dáng cường giả, phía đông có một Ma Vật, vùng đông nam một con Ác Điểu bay ngang trời mà đến, phía tây một lão già tóc trắng xóa, phía nam thậm chí có một đôi vợ chồng trung niên.
Bọn họ tản ra xung quanh hồ, cảnh giác nhìn nhau, nhưng đều tập trung vào mặt hồ phía trước, dường như đều đã phát hiện ra bí mật nơi đây.
Thiết Lăng Vân sốt ruột, vất vả lắm mới tìm được một bảo địa như vậy, hắn không muốn chia sẻ với ai, hơn nữa nơi này tuy hẻo lánh, nhưng một khi xảy ra tranh đấu, rất dễ gây chú ý, đến lúc đó không biết sẽ có bao nhiêu người đổ xô đến.
Hắn cảnh giác người khác, những Yêu Nhân Ma khác cũng cảnh giác lẫn nhau, ánh mắt không ngừng dán chặt vào mặt hồ, kinh ngạc thán phục vì mình đã phát hiện ra một bảo địa như vậy.
Chắng bao lâu, mặt hồ vốn tĩnh lặng bỗng sôi trào, ở giữa xuất hiện một xoáy nước, một lão nhân tóc trắng xóa hiện ra trước mặt mọi người, lạnh lùng quét mắt một vòng: "Đây là cấm khu của Huyền Thiên thánh địa, các vị xin lập tức rời đi."
"Ngươi là người của Thiên Mạc?" Thiết Lăng Vân cảnh giác hỏi.
"Nơi này là cấm khu của Huyền Thiên thánh địa, các vị xin lập tức rời đi." Lão nhân tóc trắng cảnh cáo lần nữa, ngữ khí lạnh lùng, trong mắt chứa sát khí. Nhưng ông ta có cảm giác không ổn, nơi này không chỉ hẻo lánh, cách cửa vào ít nhất ngàn dặm, mà lại rõ ràng đã làm xong các loại yểm hộ, đám người này làm sao phát hiện ra? Hơn nữa lại có đến tám người!
Tuy cảnh giới không cao, có năm người Thiên Vũ Cảnh, ba người Thánh Vũ Cảnh. Nhưng nghĩ kỹ lại càng kỳ quái, đám Thánh Vũ Thiên Vũ này làm sao có thể phát hiện ra dị thường ở đây?
Thiết Lăng Vân và những người khác đều vô cùng kiêng kỵ, nếu là bí cảnh do Thiên Mạc khống chế, bọn họ thật không dám xông vào, hơn nữa lão nhân trước mặt cảnh giới cao thâm, chỉ ánh mắt đảo qua đã khiến họ cảm thấy kinh hãi. Nhưng vất vả lắm mới phát hiện ra bí cảnh, vậy mà lại không có cơ hội bước vào? Thậm chí còn không biết trong hồ ẩn giấu thứ gì!
"Lập tức rời đi, nếu không đừng trách lão phu tàn nhẫn." Đáy mắt sâu thẳm của lão giả tóc trắng hiện lên sát ý thấu xương, bí cảnh này vô cùng quan trọng, là một trong những 'Dược Viên' quan trọng nhất của Huyền Thiên thánh địa, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện.
"Đừng nóng giận, ta đi ngay." Thiết Lăng Vân lặng lẽ lui vào trong rừng, những người khác cũng liên tiếp rút lui.
Nhưng dưới ảnh hưởng của sợi Hồn Ti trong đầu, bọn họ không từ bỏ dễ dàng như vậy, trái lại càng nghĩ càng tức giận, càng nghĩ càng không cam tâm, cuối cùng liên tiếp quay người, bắt đầu rải tin tức khắp nơi.
"U Lâm chỗ sâu, có một hồ nước bí ẩn, được chín dãy núi vờn quanh bảo vệ, giống như Cửu Long Củng Châu, thần bí khó lường."
"Hồ nước có một lão ông trấn giữ, tự xưng là Thủ Hộ Giả của bí cảnh!"
"Cửu Long Củng Châu, tụ sơn hà chỉ thế, thôn thiên địa tỉnh hoa, nơi này nhất định có bảo bối phi phàm!”
Tin tức vừa lan ra, lập tức gây nên sóng to gió lớn. Các phe đã xâm nhập Huyền Thiên thánh địa lâu như vậy, còn chưa từng phát hiện bí cảnh ẩn tàng của Thiên Mạc, huống chi lại là Cửu Long Củng Châu, khí thế bao la, chắc chắn chôn giấu bí mật kinh người!
Vô số cường giả theo chỉ dẫn của Thiết Lăng Vân và những người khác kéo đến hồ nước, trong đó không thiếu nhân vật của các cường tộc, ngay cả Tổ Hoang Thần Giáo gần đó cũng nhận được tin tức, Đại Hộ Pháp lập tức lên đường, dẫn người đến hồ nước.
Ngay khi tin tức lan truyền, các phe còn chưa kịp tụ tập, một bóng hình hùng tráng đã đến hồ nước trước một bước. Hắn cao lớn vạm vỡ, khí thế kinh thiên động địa, tản ra uy thế bức người. Không ai khác, chính là Tần Diễm, chỉ là đã bị Tần Mệnh ngụy trang thành một người xa lạ, tướng mạo thô cuồng, hùng dũng mạnh mẽ, hơn nữa ngậm trong miệng Tinh Thạch đến từ Chấn Thiên Phách Vương Sơn, che giấu Thần Hồn của mình.
Mặt hồ sôi trào, lão nhân tóc trắng từ bên trong lao ra, lúc trước chỉ là ngoài ý muốn có người đến gần, bây giờ lại giật mình vì một cỗ uy hiếp mãnh liệt. "Nơi này là bí cảnh của Huyền Thiên thánh địa, mời lập tức rời đi!"
“Huyền Thiên thánh địa đã mở ra, thì không còn bí cảnh nào nữa!" Tần Diễm nhìn chằm chằm mặt hồ, rất mong chờ Linh Bảo bên đưới, bởi vì lão già này lại là Hoàng Vũ cảnh giới đỉnh phong, đủ thấy Thiên Mạc cẩn thận đến mức nào.
"Bất kể ngươi là ai, đến từ đâu, ta khuyên ngươi nên biết điều!" Lão nhân tóc trắng giận dữ, Huyền Thiên thánh địa đúng là đã mở ra, nhưng người thông minh đều hiểu chỗ nào nên đụng, chỗ nào không thể đụng, cái tên này từ đâu ra mà ngông cuồng, không biết điều như vậy.
"Bớt nói nhảm, là các ngươi muốn thế!"
"Ta cảnh cáo ngươi lần nữa, lập tức rời đi, nếu không ta sẽ câm miệng ngươi!"
"Chỉ sợ là muộn rồi, có người đang rải tin tức, nói ở đây phát hiện Cửu Long Củng Châu."
Sắc mặt lão nhân hơi biến, lập tức bạo phát, tấn công Tần Diễm. Lúc nãy đáng lẽ phải giết chết mấy tên không có mắt kia, nhưng bây giờ cũng chưa muộn, trước giải quyết tên này, rồi nghịch chuyển sơn hà, một lần nữa ẩn tàng bí cảnh. Ông ta hét lớn một tiếng, chiến ý như thủy triều, thân thể già nua bộc phát ra năng lượng kinh người, cánh tay rung mạnh, tay trái chụp thành trảo, các ngón tay chuẩn bị biến thành màu đen, nhanh chóng tăng trưởng, mỗi ngón lại có tử sắc thiểm điện vờn quanh, lốp bốp rung động.
Hồ nước sôi trào, sóng lớn va chạm, trên bầu trời tràn ngập một cỗ khí tức đáng sợ. Đó là một cỗ năng lượng hủy diệt, bạo ngược và kinh khủng.
Lão nhân rõ ràng là người, nhưng lại giống như yêu ma, sát khí ngập trời.
Hiện tại quần hùng tụ tập ở Huyền Thiên thánh địa, những Thủ Hộ Giả được Thiên Mạc ủy nhiệm tuyệt đối không phải kẻ yếu.
Ầm ầm!
Lão nhân còn cách Tần Diễm mấy trăm mét, cánh tay đã phình trướng đến cực hạn, móng vuốt đen ngòm bao trùm bầu trời, dài đến ba năm trăm mét, điện chớp ầm ầm, khí thế kinh người, đánh về phía Tần Diễm.
Tần Diễm kinh ngạc, chưa từng lĩnh giáo loại võ pháp quỷ dị này. Cánh tay cự trảo chắc chắn không chỉ đơn giản là biến đổi kích thước, mà là sự kết hợp giữa bí pháp và huyết mạch, vừa nhanh vừa bá đạo, che ép cả Thiên Địa, khiến người ngạt thở. Nhưng Tần Diễm chỉ kinh ngạc chứ không sợ hãi, hắn đơn giản mà trực tiếp, liên tục tung nắm đấm phải, nắm đấm phát sáng, không giống như là vật bằng da thịt, quang mang bắn ra bốn phía, phảng phất vừa được rèn từ khoáng thế luyện lô thành tuyệt thế Hung Binh.
Ầm ầm! Răng rắc!
Tần Diễm như đóng một cái đinh, đánh vào cự trảo dài mấy trăm mét, nhưng không trực tiếp xuyên thủng, mà bùng nổ một trận triều dâng năng lượng ngập trời, xé nát vụn cả móng vuốt, huyết nhục tung bay, hài cốt vẩy xuống.
Lão nhân không kịp chuẩn bị, bị hất văng ra ngoài, va chạm xuống mặt hồ, bùng nổ một cột nước lớn, cánh tay cụt đau đớn khiến sắc mặt ông ta trắng bệch.
Tần Diễm bay lên không, quan sát lão nhân, cuồng ngạo và bá khí: "Nơi này còn bao nhiêu kẻ trấn giữ, lôi hết ra đây, bớt phiền phức!"