Tần Mệnh cùng Đồng Ngôn mấy người đứng trước cổng chính uy nghi của Lôi Đình, quay đầu nhìn về phía xa xa, nơi đám người và thú triều lít nha lít nhít. Khóe miệng Tần Mệnh khẽ nhếch lên, cả nhóm bước qua đại môn, tiến vào thế giới Lôi Đình.
"Ánh mắt này, vẻ mặt này, quá khoa trương!"
"Bọn hắn muốn làm gì?"
"Kia có phải Tần Mệnh không?"
"Quan tài đồng... quan tài đồng... Các ngươi còn nhớ Tần Mệnh khi trọng sinh ở Luân Hồi Đảo, hình như là từ một cái quan tài đồng chui ra?"
Các cường giả từ khắp nơi xôn xao bàn tán, từ kinh ngạc ban đầu chuyển sang nghỉ ngờ. Đó có thật là Tần Mệnh không? Làm sao có thể là Tần Mệnh! Sao hắn biết được không gian võ pháp, còn sở hữu cả vũ khí không gian? Những cỗ quan tài đồng kia là cái gì?
Sau mấy tháng căng thẳng, giờ phút quyết định đã đến, họ vừa lo lắng vừa mong chờ biến cố, nhưng không ngờ lại xuất hiện mấy kẻ thần bí cổ quái này.
"Thông báo cho hoàng tử, bảo hắn cẩn thận!" Lão Kim Long vội hô lớn, linh cảm mách bảo hắn có chuyện chẳng lành.
Thái Hư Cổ Long đang cùng Vũ Môn trống không chỉnh đốn năm tiểu không gian, đây là thời khắc then chốt, tuyệt đối không được phép có bất kỳ tác động nào. Nhưng sáu người kia tiến vào không gian Lôi Đình làm gì? Dù nơi đó đã được gia cố, nhưng nếu sáu Hoàng Vũ chen vào, vẫn có thể gây nổ. Bọn chúng không hiểu chuyện, hay có mục đích khác?
"Qua xem sao!" Lão Thanh Long hô to, nhưng chỉ xông lên được vài trăm mét rồi dừng lại. Lão Kim Long cũng không có ý định đi tiếp. Nơi này quá nguy hiểm, nhất là khi có thêm sáu Hoàng Vũ. Nếu bọn họ xông vào, không gian có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Bên trong còn có vô số xiềng xích không gian, cùng một Tiên Cốt. Nếu thật sự sụp đổ, uy lực sẽ còn kinh khủng hơn trước.
Lăng Tiêu Quốc chủ, Lê Tiển, Tiêu Bất Phàm, Nguyên Ngự Long, Tử Linh Điệp cùng những người khác vừa tò mò vừa lo lắng nhìn không gian Lôi Đình, không biết bọn họ định làm gì. Nơi đó còn gì để làm chứ? Không gian Lôi Đình đã chẳng còn gì, dù giờ đã vững chắc hơn, nhưng sáu Hoàng Vũ, trong đó năm người là đỉnh phong, nếu gây sụp đổ, chính sáu người đó sẽ hứng chịu toàn bộ năng lượng, chắc chắn phải chết!
Không chỉ họ khó hiểu, mọi người đều không hiểu, nhưng không ai dám đến gần, kể cả Thôn Thiên Cự Ma đang giận dữ. Không gian Lôi Đình đang giao hòa với Băng Cầu, dù đã ổn định, nhưng vẫn kém xa so với ban đầu. Nó có thể chịu được sáu Hoàng Vũ, nhưng chưa chắc đã chịu được người thứ bảy!
Một Cự Long lao vào tiểu không gian phía đông, vội vã báo cáo tình hình bên ngoài.
"Tự xưng là người của Tần Mệnh?" Thái Hư Cổ Long nghi hoặc, ai lại ngu ngốc đến mức tìm đường chết như vậy?
"Vây quét Ma Kình, xông vào không gian Lôi Đình?" Tiếu Bằng Nghĩa có dự cảm chẳng lành. Từ chiến trường giằng co với Thôn Thiên Ma Tộc đến không gian Lôi Đình, khoảng cách hơn ba mươi dặm, trừ phi có không gian võ pháp hoặc vũ khí không gian, nếu không không thể nào vượt qua trong nháy mắt.
"Sáu Hoàng Vũ tiến vào không gian Lôi Đình, muốn chết sao?" Thiên Vũ Cảnh Thái Hư Cổ Long kinh ngạc. Dù nơi này đã được chữa trị, nhưng chỉ là tương đối vững chắc mà thôi.
"Các ngươi tiếp tục, ta qua xem sao." Hoàng Vũ Cảnh Thái Hư Cổ Long toàn lực kích phát không gian lực lượng, rời khỏi tiểu không gian, Hoành Độ Hư Không xông vào không gian Lôi Đình. Bên trong vẫn là lôi triều bạo động, đinh tai nhức óc, vô số xiềng xích không gian giăng ngang trời đất, giam cầm nơi này.
Thái Hư Cổ Long lo sợ việc mình chui vào sẽ gây sụp đổ không gian Lôi Đình, thử đi thử lại ba năm lần, mới dám chậm rãi tiến vào nửa người. Không gian Lôi Đình rung chuyển ầm ầm, nhưng dường như không có dấu hiệu sụp đổ. Thái Hư Cổ Long lúc này mới cẩn thận tiến vào.
Hắn đến chỗ Tiên Cốt trước tiên, kiểm tra số lượng và bố trí của các xiềng xích không gian. May mắn không có gì bất thường, thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu tìm kiếm cái gọi là 'Tần Mệnh'. Nhưng phóng tầm mắt nhìn, giữa trời đất toàn là lôi triều bạo động, tựa như hàng tỷ rèm châu treo đầy trời, rung động dữ dội, làm sao thấy bóng người?
Thái Hư Cổ Long không yên lòng, tìm kiếm khắp nơi, vẫn không thấy 'Tần Mệnh', cẩn thận cảm nhận dòng năng lượng di chuyển trong thế giới Lôi Đình, cũng không phát hiện khí tức Hoàng Vũ nào, nhưng Băng Cầu lại có vẻ hơi khác thường. Thái Hư Cổ Long cẩn thận vặn vẹo không gian, chạy đến Băng Cầu. Hắn vốn nghĩ đại hoàng tử giở trò quỷ, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn kinh hãi.
Bên trong Băng Cầu đang tiến vào không gian Lôi Đình, đại hoàng tử Tứ Linh Man Tộc uy mãnh hùng tráng đang trợn trừng Càn Khôn Song Nhãn, điều khiển lôi triều và luồng khí lạnh đối kháng. Khi không gian Lôi Đình ổn định, áp lực của hắn giảm đi, dù có sơ sẩy cũng không uy hiếp được Băng Cầu. Hắn muốn giữ lại để cướp đoạt Tần Mệnh, nên vẫn ở đó. Nhưng giờ hắn không còn cô đơn, nơi này có thêm sáu người, cùng những cỗ quan tài đồng kỳ dị vây quanh hắn.
"Chủ Hoang Châu nam bộ? Danh tiếng lẫy lừng."
"Khống chế càn khôn, thẩm phán sinh tử, huyết mạch này quả thực nghịch thiên."
"Huyết mạch của bọn hắn chắc chắn đã dung hợp nhiều loại huyết mạch, bao gồm Nhân Tộc, Yêu Tộc, Ma Tộc, thậm chí Linh Tộc."
"Trời xanh đãi bọn hắn không tệ."
“Trời xanh đãi gì chứ, người ta tự nỗ lực thôi, so với bọn hắn, Chiến Tổ chỉ là trò trẻ con."
Hỗn Thế Chiến Vương cùng những người khác vây quanh đại hoàng tử quan sát, bàn tán, trêu chọc.
Tứ Linh Man Tộc có địa vị và uy thế cực cao, gần như là biểu tượng của hủy diệt. Ngoại trừ những thế lực đỉnh cấp, không ai dám trêu chọc, càng không dám trêu chọc như vậy. Huống chi đây là đại hoàng tử Tứ Linh Man Tộc, người có hy vọng trùng kích Tiên Vũ. Người khác thấy hắn đều phải kính sợ, thậm chí không dám nhìn thẳng.
Bọn họ thì khác, hoàn toàn không coi ai ra gì.
Đại hoàng tử cảm thấy nhục nhã chưa từng có. Sáu kẻ không biết từ đâu xuất hiện lại dám vô tư đứng xung quanh hắn. Chưa hết, trong ánh mắt của chúng không hề có kính sợ, mà nhìn hắn như nhìn một con mồi. Điều này khiến hắn vô cùng phẫn nộ.
Dám coi bản điện hạ là gì?
Nhưng khí thế của sáu người khiến hắn cảnh giác, nhất là người đứng trước mặt, khiến hắn hoảng hốt. Đây là ai, sao lại giống hệt gã trong Băng Cầu đằng sau ta!
"Ngươi cần gì phải khổ như vậy?" Tần Mệnh nhếch mép cười, lấy ra quan tài đồng từ trong cơ thể, đặt vững chắc trước mặt.
"Chúng ta cùng nhau thử xem, ngươi chịu đòn được bao nhiêu." Hỗn Thế Chiến Vương, Triệu Lệ, Dương Đỉnh Phong, Đồng Ngôn, Tần Diễm mở quan tài đồng, bước vào, rồi đậy nắp lại.
Tần Mệnh dùng sáu cỗ quan tài đồng làm vũ khí, xoay quanh xung quanh. Một cỗ ở trên, một cỗ ở dưới, bốn cỗ còn lại tạo thành thế chân vạc. Hắn dùng Càn Khôn Pháp Tắc bố trí, Không Gian Pháp Tắc xen lẫn, Thủ Hộ Pháp Tắc bao bọc, biến thành một con thoi kỳ dị, bảo vệ hắn nghiêm mật.
Quan tài đồng dù không phải vũ khí Đế Cấp, nhưng chắc chắn có lực lượng Tiên Cấp. Hơn nữa, trên đó còn khảm chín Thần Sơn Tỉnh Thạch, hoàn toàn có thể bảo vệ tốt hắn, đù ở trong tâm bão.
"Ngươi là ai?" Đại hoàng tử cảm thấy nguy cơ ngày càng nghiêm trọng. Mấy kẻ này muốn làm gì? Muốn làm gì!!
"Không quan trọng." Thanh âm đạm mạc truyền ra từ trong 'con thoi'.
"Ngươi có biết ta là ai không?"
"Không quan tâm." Tần Mệnh dẫn máu tươi, cẩn thận điều chỉnh vị trí sáu cỗ quan tài đồng, kích hoạt năng lượng bên trong.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Nổ nơi này."
Đại hoàng tử giật mình: "Nơi này phát nổ, ngươi cũng sẽ chết!!"
"Ngươi chết rồi, linh hồn xuống địa ngục tìm ta xem, tìm được ta thì chứng tỏ ta chết, không tìm thấy ta thì chứng tỏ ta chưa chết, ngươi cứ an tâm luân hồi đi." Tần Mệnh bạo phát, sáu cỗ quan tài đồng gấp rút bảo vệ hắn, tựa như hòa làm một thể.
Tiếng nổ vang rền, rung chuyển trời đất, át cả tiếng lôi đình bạo động. Ngay cả Băng Cầu cũng bị chấn động.
Ngân Toa nở rộ ánh sáng chói lòa, ẩn chứa một cỗ thiên uy mênh mông, cuồn cuộn khắp trời đất, tràn ra bát phương, tựa như một Thần Khí giáng lâm, oanh động không gian Lôi Đình trong phạm vi năm trăm đặm.
Tất cả xiềng xích không gian lay động dữ dội, tạo nên những âm thanh chói tai. Vô số lôi điện triều dâng hỗn loạn, hoàn toàn mất phương hướng, thậm chí còn giận dữ xé toạc bầu trời.
"Rống!!"
Giữa không gian, bộ xương Cự Long bị xiềng xích bao quanh phát ra tiếng long ngâm chân thật, Long Khí sôi trào, hòa lẫn thành hư ảnh Thái Hư Cổ Long càng thêm chân thực, nhưng cũng vặn vẹo kịch liệt dưới trùng kích của thần uy, như thể có thể tan vỡ bất cứ lúc nào.