Tần Mệnh dẫn theo Đồng Ngôn, Tần Diễm, Hỗn Thế Chiến Vương, Triệu Lệ, Dương Đỉnh Phong vượt qua hải triều, tiến đến khu vực bên ngoài Thiên Nhãn.
Không còn trốn tránh, không còn che giấu, bọn họ cứ thế, chẳng kiêng dè gì mà đứng sừng sững ở đó.
Trong mắt Dương Đỉnh Phong, tinh quang lấp lánh, hắn siết chặt nắm đấm, toàn thân bùng nổ chiến ý ngút trời.
"Bọn người này định làm gì?"
"Có ai biết chúng là ai không?"
"Dạo này thế giới làm sao vậy? Lâu lắm rồi Tiên Vũ Hoàng Đạo không ra tay, hay là lũ điên từ xó nào cũng mò ra, thỉnh thoảng lại lòi ra mấy thằng không biết sống chết."
"Gan to bằng nào thì chết thảm bấy nhiêu."
"Không đúng, cảnh giới của bọn chúng rất mạnh! Hoàng Vũ sao?"
"Hình như không chỉ Hoàng Vũ thì phải?"
"Sao ta thấy cái thằng đứng đầu kia quen quen?"
Bên ngoài vòng xoáy Thiên Nhãn vẫn tụ tập rất nhiều cường giả. Sự xuất hiện đột ngột của Tần Mệnh khiến chúng nghị luận xôn xao, và khi xác định được cảnh giới của đám người kia, sự ồn ào càng trở nên náo nhiệt.
Hoàng Vũ đỉnh phong!
Khí thế hung hăng thế kia chắc chắn không dễ xơi, nhưng chúng lấp ló ở ngoài Thiên Nhãn để làm gì?
Hơn nữa, hôm nay Thiên Nhãn dường như đặc biệt hung bạo, những luồng sáng kỳ dị cùng với bão không gian cuồng liệt bùng nổ, cao đến mấy vạn mét, kéo dài gần một ngày nay. Hai tòa cự tháp khổng lồ cũng bị ảnh hưởng, rung chuyển chưa từng thấy, những dãy núi dưới đáy biển cũng oanh minh, cuộn trào bùn đất, nhiều nơi còn xuất hiện vết nứt, những tiếng răng rắc như tiếng gầm của quái thú dưới đáy biển khiến người ta kinh hãi bất an.
Các cường giả từ các phương vẫn luôn tò mò, nhưng không dám đến gần Thiên Nhãn, giờ lại thình lình xuất hiện sáu vị Hoàng Vũ, tựa như sắp có chuyện gì lớn xảy ra.
Lê Tiển sau khi thoát ra khỏi lỗ đen, một đường phi nước đại ẩn mình đến gần Thiên Nhãn, không nán lại lâu, nghiến răng xông thẳng tới. Hắn áp chế Lôi triều đang cuộn trào trong huyết mạch, đôi mắt sắc nhọn lóe sáng, tóc đài múa loạn như điện, sẵn sàng chiến đấu.
Mặc kệ tình hình bên ngoài thế nào, hắn quyết phải xông ra ngoài.
Nhưng khi Lê Tiển như mũi tên xé toạc Thiên Nhãn, xông ra thế giới bên ngoài, hắn thấy ngay sáu bóng người đứng dàn hàng ngang. Sau lưng mỗi người đều lơ lửng một cỗ quan tài đồng, tỏa ra ánh sáng chói lòa, ngũ sắc xen lẫn, dũng động năng lượng thần bí mà cường thịnh.
"Tần Mệnh?" Lê Tiển trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn bọn họ, trong lòng chấn kinh còn hơn cả mừng rỡ. Hắn tận mắt chứng kiến Tần Mệnh dẫn đám người này xông vào không gian Lôi Đình, không biết cụ thể chuyện gì đã xảy ra, nhưng vụ nổ kinh thiên động địa kia rất có thể do Tần Mệnh gây ra, mà nơi đây lại là nguồn gốc vụ nổ, năng lượng kinh khủng đủ sức chôn vùi Tiên Vũ.
Sao bọn chúng có thể hoàn hảo không chút tổn hại đứng ở đây, còn ra sớm hơn cả hắn?
Lê Tiển thậm chí có chút hoảng hốt, nghỉ ngờ liệu mình có bị ảo thuật ảnh hưởng khi xuyên qua vòng xoáy Thiên Nhãn hay không.
"Lê Tiển tộc trưởng, ông an toàn rồi, mời ra đằng sau nghỉ ngơi, những người khác chắc cũng sắp ra thôi." Tần Mệnh nhàn nhạt cười.
"Đây là chuyện gì?" Lê Tiển cau mày nhìn Tần Mệnh, cảnh giác một lát mới tản Lôi triều, tiến lại gần. Hắn thực sự hiếu kỳ, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong không gian Lôi Đình, rốt cuộc Tần Mệnh là thật hay giả, và tại sao lại cho nổ tung nơi đó?
"Ta cẩn thận đứng ở đây, chẳng phải là kết cục ông muốn sao? Quá trình không quan trọng."
"Ta có một câu hỏi hơi hoang đường, ngươi... thật là Tần Mệnh?"
“Không thể giả được."
"Vậy cái xác bị đóng băng trong Băng Cầu trước đó đâu?"
"Cũng là ta."
Lê Tiển há hốc miệng, càng không biết nên hỏi gì.
"Không gian Lôi Đình phát nổ, Hỗn Độn Lôi Tộc của ông đã hoàn toàn được giải thoát, cũng không thể quay lại nơi đó nữa. Sau này chúng ta sẽ có rất nhiều hợp tác, hy vọng mọi chuyện suôn sẻ, đừng gây ra chuyện gì khó chịu. Hiện tại có lẽ không thích hợp để nói lời nặng nề, nhưng ta vẫn muốn nhắc nhở vài câu, ta, Tần Mệnh, vô cùng ghét sự phản bội. Ta có thể thả các ông ra, thì cũng có thể nhốt các ông trở lại. Nhưng nếu Hỗn Độn Lôi Tộc có thể hợp tác chân thành, ta, Tần Mệnh, cũng có thể đảm bảo rằng thế hệ các ông sẽ được Hỗn Độn Lôi Tộc hậu thế vĩnh viễn ghi nhớ."
Trên khuôn mặt tuấn tú của Tần Mệnh nở một nụ cười nhạt, hưng ngữ khí lại lộ ra khí thế bức người.
Tần Diễm và những người khác đánh giá người đàn ông trước mặt, Hỗn Độn Lôi Tộc, tộc đàn có thể khống chế Hỗn Độn Lôi Điện. Da thịt chúng còn ánh lên màu lam, sợi tóc có thể lóe lên tia điện, có thể tưởng tượng năng lượng ẩn chứa trong cơ thể Lôi Tộc lớn đến mức nào.
Lê Tiển trịnh trọng cam đoan: "Hỗn Độn Lôi Tộc chúng ta càng ghét sự phản bội. Nếu ngươi có thể hoàn toàn thẳng thắn, chúng ta nhất định dốc sức hợp tác."
"Vậy thì tốt." Tần Mệnh mỉm cười gật đầu.
"Bọn họ là ai?" Lê Tiển quan sát kỹ năm người sau lưng Tần Mệnh. Cảnh giới của năm người này rõ ràng mạnh hơn Tần Mệnh, lại chia nhau đứng hai bên, hơn nữa còn lùi về phía sau một bước.
Năm người này, bất kể là khí chất hay khí thế đều khác hẳn người thường, hoàn toàn có thể so sánh với những cường giả Tiên Vực kia.
Thân thể bọn họ tản ra chiến ý nồng đậm, không phải cố ý mà là bộc lộ từ bên trong.
Lê Tiển gần như có thể kết luận, đám người này có thể đạt đến cảnh giới hiện tại chắc chắn đã giẫm lên vô số xác chết mà đi, nhưng những nhân vật như vậy lại vô cùng xa lạ, hoàn toàn không có ấn tượng.
Bọn họ là ai?
Bọn họ đến từ đâu?
Tần Mệnh chỉ nói: "Đều là những người đáng tin."
Lê Tiển thấy Tần Mệnh không có ý định giới thiệu, cũng không hỏi thêm, đi ra phía sau bọn họ, ăn vài viên linh đan lặng lẽ điều dưỡng, ánh mắt vẫn dán vào lưng năm người kia.
Các cường giả tụ tập trên hai ngọn núi lớn nhìn đi nhìn lại, bầu không khí bỗng trở nên nóng bỏng.
"Đó là Tần Mệnh?"
"Mọi người nhìn kỹ xem, có phải Tần Mệnh không! Chẳng phải hắn bị đóng băng sao? Sao lại ở đây?"
"Dị thường trong Vạn Giới Sân Thí Luyện chẳng lẽ là do không gian Lôi Đình nổ tung?"
"Tổ tông ơi, Tần Mệnh vậy mà sống sót thoát ra?"
"Tên điên này muốn tạo ra truyền kỳ sao?"
"Đám người này là ai, sao lại đi cùng Tần Mệnh, không muốn sống nữa à?"
"Đó là tộc trưởng Hỗn Độn Lôi Tộc, Lê Tiển! Ta chắc chắn là ông ta, không sai, chính là Lê Tiển!"
Đám người nghị luận ầm ï, gần như không đám tin vào mắt mình, càng khó có thể tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra trong Vạn Giới Sân Thí Luyện.
Tần Mệnh đã trốn ra được, tại sao không rời đi ngay?
Tần Mệnh chặn ở trước Thiên Nhãn để làm gì?
Không lâu sau, vòng xoáy phun trào của Thiên Nhãn bị ánh kim quang chói mắt chiếu rọi, như Kiêu Dương giáng xuống giữa trời, vô cùng hùng vĩ. Một con Kim Sí Đại Bằng cưỡng ép phá tan triều cường không gian, từ bên trong xông ra, nhưng chưa kịp thở phào, chúng đã thấy Tần Mệnh và đồng bọn đứng dàn hàng ngang phía trước.
"Tần Mệnh?" Bằng Thủ Hoàng Vũ sắc mặt đại biến, còn tưởng mình hoa mắt.
Tên điên này sao lại ở đây, không gian Lôi Đình sụp đổ sao không nổ chết hắn?
"Rất vui được gặp lại." Tần Mệnh cười nói, không ngờ kẻ trốn ra thứ hai lại là Tứ Linh Man Tộc.
Kim Sí Đại Bằng không chút do dự, quay đầu muốn xông trở lại Vạn Giới Sân Thí Luyện. Bọn chúng vừa mới thoát ra khỏi lỗ đen, bị thương nghiêm trọng, lại chỉ có hai Hoàng Vũ, căn bản không phải đối thủ của đám người điên này.
Tần Mệnh lại nhanh chóng vượt qua không gian, chặn đường trước Thiên Nhãn. "Vất vả lắm mới ra được, đừng vội về."
Kim Sí Đại Bằng còn muốn lách qua, Tần Mệnh lại lần nữa chặn đường, còn tạo ra những đợt sóng không gian mãnh liệt, cắt đứt mọi đường đi.
Bằng Thủ Hoàng Vũ cảnh cáo Tần Mệnh: "Mặc kệ ngươi là Tần Mệnh thật hay Tần Mệnh giả, sống sót rời khỏi Vạn Giới Sân Thí Luyện, ngươi chính là cái gai trong mắt Đại Thế Giới. Lần này ngươi cho nổ tung không gian Lôi Đình, thôn phệ hơn mười vạn người, chẳng bao lâu nữa, toàn bộ Tiên Vực và Hoàng Đạo sẽ liên thủ truy nã ngươi, còn có Tứ Hoang Cổ Tộc, cũng sẽ không tha cho ngươi. Ngươi muốn chết, ngươi sẽ sớm chết thôi!”
Tần Mệnh không thèm nói nhảm với hắn, giơ ngón tay lên lắc lắc: "Cho các ngươi một con đường sống, đừng quay lại Vạn Giới Sân Thí Luyện, xông về phía trước, chỉ cần chạy được năm trăm dặm, các ngươi có thể giữ được mạng."
"Sống chết của chúng ta không đến lượt ngươi quyết định." Bằng Thủ Hoàng Vũ tức giận, Tứ Linh Man Tộc đường đường một cõi, khi nào đến lượt người khác phán xét sinh tử.
"Bắt đầu! Mau chạy trốn đi!" Tần Mệnh ra hiệu cho Đồng Ngôn và những người khác, giết!