Chủ Vực Hỗn Độn, Thái Hư Cổ Long, khẩn cấp trở về Vạn Giới Sân Thí Luyện. Gã không kịp về Hỗn Độn Tiên Vực, liền lao thẳng vào sâu trong hư không, tìm kiếm hai đứa con cùng tộc dân Thần Thánh Cự Long. Với không gian tạo nghệ bậc Tiên Vũ Cảnh, cùng Yêu Khu đặc thù, gã đi chuyển trong hư không vô biên tựa như Cự Kình bơi lội giữa đại dương, đã đàng định vị, và dò tìm mục tiêu nhờ những đao động nhỏ nhất.
Mười ngày liên tiếp, Thái Hư Cổ Long tìm gần khắp bầu trời Vạn Giới Sân Thí Luyện. Nơi này rộng lớn hơn nhiều so với cảm nhận từ bên ngoài, dường như vô biên vô hạn. Vô số vòng xoáy ẩn giấu thông thẳng đến vực sâu hắc ám, ngay cả Thái Hư Cổ Long cũng không dám tùy tiện đến gần.
Trong mười ngày đó, gã tìm thấy rất nhiều cường giả bị cuốn vào bên trong. Bất kể bối cảnh hay thực lực, gã đều ngưng tụ thông đạo, đưa họ ra ngoài.
Chẳng vì gì khác, chỉ vì những kẻ đang tuyệt vọng trong hư không kia chắc chắn sẽ cảm kích gã, và sau khi thoát ra sẽ phẫn nộ với đám Tần Mệnh.
Đặc biệt khi gặp cường giả Hoàng Đạo Tiên Vực, Chủ Vực Hỗn Độn càng dốc sức cứu vớt, tự tay đưa họ ra khỏi hắc ám. Những người này đều là nhân vật quan trọng trong tộc, sau khi sống sót chắc chắn sẽ dốc sức tuyên truyền về mối đe dọa từ Tần Mệnh.
Đến ngày thứ tám, Thái Hư Cổ Long còn tìm được Đại Hoàng Tử Tứ Linh Man Tộc.
Đại Hoàng Tử, dù ở ngay tâm điểm tai ương, vẫn kịp dùng càn khôn chi lực, chủ động va chạm vào hư không, xé toạc một lối đi cho mình. Đồng thời, gã dùng Sinh Tử Chi Lực bảo vệ bản thân. Dù chỉ còn lại nửa thân thể sau vụ nổ kinh hoàng, và rơi vào hôn mê sâu, nhưng ít nhất gã đã bảo toàn được tính mạng.
Nếu không gặp Thái Hư Cổ Long, có lẽ gã đã trôi dạt về vực sâu hư không, cho đến khi cạn kiệt năng lượng và chết héo.
Ngoài Đại Hoàng Tử Tứ Linh Man Tộc, Thái Hư Cổ Long còn tìm thấy Tiếu Quỳnh, con gái Thành Chủ Ác Ma Thành. Dù là võ giả không gian Thiên Vũ Cảnh đỉnh phong, lại mang theo bí khí không gian, cô vẫn bị tạc cho gần chết. Nếu không chú ý đến những luồng không gian lực phiêu đãng quanh xương cốt cô, có lẽ Thái Hư Cổ Long đã không nhận ra đống xương nát kia là ai. Nhưng gã không tìm thấy Thành Chủ Ác Ma Thành.
Trong những vụ nổ như thế này, sống hay chết không chỉ phụ thuộc vào thực lực, mà còn cả vận may.
Khi Thái Hư Cổ Long rời khỏi hư không, gã đã lôi ra hơn hai ngàn cường giả, bao gồm Hoàng Đạo Tiên Vực, Cổ Tộc Hoang Châu, và cả Tán Tu bình thường. Quan trọng hơn, gã đã tìm thấy hai đứa con của mình.
Thái Hư Cổ Long Hoàng Vũ Cảnh, thân ở trung tâm vụ nổ, bị thương rất nặng. Ngoài cái đầu miễn cưỡng còn nguyên vẹn, hơn nửa thân thể chỉ còn trơ xương.
Người con Thiên Vũ Cảnh còn thảm hại hơn, chỉ còn một mảnh sọ cùng Linh Hồn suy yếu đang phiêu đãng, cận kề cái chết.
Ngay khi vụ nổ xảy ra, cả hai Thái Hư Cổ Long đều kịp thời đánh thức sức mạnh phong tồn trong cơ thể. Nếu không, có lẽ đến xương cốt chúng cũng chẳng còn lại mấy mảnh.
Trong khi bên ngoài râm ran bàn tán, tộc trưởng Thái Hư Cổ Long rốt cục trở về Hỗn Độn Tiên Vực.
Hai vị hoàng tử Thái Hư Cổ Long lập tức được đưa vào Long Huyết Trì, tái tạo nhục thân, bồi dưỡng linh hồn. Dù miễn cưỡng sống sót, nhưng phải mất hai ba năm mới có thể trở lại trạng thái đỉnh phong. Thậm chí, còn có thể bị tụt cảnh giới.
Nhưng ít nhất chúng còn sống. Điều này khiến Lão Kim Long nhẹ nhõm thở ra.
Những Cự Long Thần Thánh khác cũng rơi vào hôn mê sâu, sinh cơ hao tổn như Lão Thanh Long, cần được điều dưỡng cẩn thận.
Nhưng tính cả Hắc Long bị giết, tổn thất của Hỗn Độn Tiên Vực tại Vạn Giới Sân Thí Luyện rõ ràng vượt xa chiến trường Thương Khung Vực.
Trong long điện rộng lớn, Thái Hư Cổ Long với ánh mắt lạnh lùng, hiểm độc, xem đi xem lại ký ức tinh cầu, nửa ngày không nói một lời.
Không khí trong đại điện ngột ngạt đến nghẹt thở. Lão Kim Long, người được ủy nhiệm lưu thủ Hỗn Độn Tiên Vực, cuối cùng cũng cúi đầu. Không cần ai trách cứ, chính gã cũng cảm thấy nhục nhã.
Băng Sương Cự Long tế hiến, Thanh Long và Thánh Long Cự Long trọng thương bất tỉnh, hai vị hoàng tử Thái Hư Cổ Long suýt mất mạng, Hắc Long thì chết thảm. Dù chỉ là phụ tá, gã cũng khó thoát khỏi tội lỗi. Quan trọng nhất là tổn thất danh dự. Hỗn Độn Tiên Vực trước đó đã bị tất cả Tiên Vực nghi kỵ vì chuyện Đế Quân đầu hàng, lại bị Thương Khung Vực dùng Luyện Long Lô luyện sống hai con Cự Long. Giờ đây, trước sự chứng kiến của thiên hạ, chúng lại bị sỉ nhục một phen.
Họ đã không còn nhớ lần gần nhất Hỗn Độn Tiên Vực chịu tổn thất lớn như vậy là từ mấy ngàn năm trước.
"Mục Văn Tinh, Hàn Vân Các, Lãnh Triêu, ba vị Hoàng Vũ Cảnh không gian võ giả, hiện tại xác định còn sống. Dù gần như tàn phế, nhưng chắc chắn chúng vô cùng oán hận Tần Mệnh, có thể lợi dụng, phối hợp chúng ta truy bắt Tần Mệnh," Lão Kim Long không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt, chủ động đưa ra ý kiến.
Tần Mệnh rất có thể đã trốn vào U Minh Địa Ngục, lợi dụng U Minh Chi Môn để tạo thành Bí Cảnh Không Gian trốn thoát. Gã không chắc tộc trưởng có đích thân đến U Minh Địa Ngục hay không, mà hai vị hoàng tử đều trọng thương, không thể phối hợp truy bắt. Vì vậy, họ cần những cường giả không gian khác. Ba gã Mục Văn Tinh, những Hoàng Vũ Cảnh không gian võ giả suýt chết dưới tay Tần Mệnh, là lựa chọn tốt nhất.
Hơn nữa, trong số hơn trăm võ giả không gian Thiên Vũ Cảnh xác định còn sống sót, đã có ba mươi chín người có thể điều động.
"Chúng còn sống? Miễn cưỡng xem như sống sót thì đúng hơn! Với tình trạng hiện tại, phải ba năm năm chúng mới có thể hồi phục, và không dám khiêu chiến Tần Mệnh nữa," một Hắc Long Hoàng Vũ Cảnh trầm giọng nói. Đôi mắt đỏ ngầu lạnh lẽo của gã không rời Lão Kim Long một khắc nào. Khi tộc trưởng xuất chinh Thương Khung Vực, gã còn đến cáo biệt lão tổ tông, không ngờ rằng lời cáo biệt ấy lại thành vĩnh biệt.
Dù kẻ cầm đầu là Tần Mệnh, nhưng đám hỗn đản Lão Kim Long lúc đó chỉ trơ mắt nhìn. Nếu chúng có chút máu tính, điên cuồng hơn một chút, hoàn toàn có thể tránh khỏi sự ngăn cản của đám Lăng Tiêu Quốc Chủ, ngăn chặn mấy tên Hoàng Vũ đỉnh phong kia. Như vậy, lão tổ tông của gã không chỉ không chết, mà còn có thể dần dần bắt sống Tần Mệnh và đồng bọn.
Cho nên, Lão Kim Long và đồng bọn phải chịu trách nhiệm gián tiếp cho cái chết của Tiên Vũ Hắc Long.
"Hiện tại, thiên hạ đều đang bàn tán về Tần Mệnh, và chế nhạo Hỗn Độn Tiên Vực chúng ta. Chúng ta nhất định phải ra tay, dập tắt nhuệ khí của Tần Mệnh," Bát Dực Thiên Long không đánh giá khuyết điểm của Lão Kim Long. Dù trong lòng gã cảm thấy nếu Lão Kim Long và đồng bọn ra tay lúc đó, Tần Mệnh đã không thể chém giết Hắc Long, nhưng Kim Long Nhất Tộc ở Hỗn Độn Tiên Vực vô cùng cường thịnh, gã không muốn trêu chọc thêm.
Lôi Long táo bạo, giọng như chuông đồng, chấn động cung điện: "Hắc Vu Tộc, Hỗn Độn Lôi Tộc, Hình Thiên Ma Tộc, đều có thể đi theo Tần Mệnh trở về U Minh Địa Ngục. Muốn tìm bọn chúng, trừ phi liên hợp với Thiên Mệnh Vực. Nhưng Thiên Mệnh Vực hiện tại đường như đang bị Thanh Thi bạo động trong U Minh Địa Ngục kiềm chế, chưa chắc chịu phối hợp chúng ta.
Đề nghị của ta là... vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc! Chúng dám không biết sống chết đến Vạn Giới Sân Thí Luyện làm càn, còn công khai đứng về phía Tần Mệnh. Vậy thì hãy chuẩn bị nghênh đón cơn thịnh nộ của Hỗn Độn Tiên Vực chúng ta!"
"Không thể!" Lão Kim Long lập tức phản bác, nhắc nhở chúng: "Dù chúng ta oán hận Tần Mệnh, cũng không thể không thừa nhận Tần Mệnh đã tạo uy hiếp, làm việc không hề cố kỵ, lại bất tuân lẽ thường. Hiện tại, chúng ta đều cho rằng Tần Mệnh trốn ở U Minh Địa Ngục, nhưng vạn nhất hắn lại đoán được điều này, mang theo số lượng lớn Hoàng Vũ mai phục ở Lăng Tiêu Thiên Quốc thì sao?"
Đám Cự Long trong điện nhíu mày. Dù bất mãn với sự cẩn trọng của Lão Kim Long, họ không thể không thừa nhận khả năng đó. Tần Mệnh rất điên cuồng, đám Hỗn Độn Lôi Tộc vừa mới thoát khốn còn điên cuồng hơn. Thậm chí, có lẽ chúng đang mong đợi Hỗn Độn Tiên Vực đi vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc, sau đó thừa cơ đại chiến một trận, khiến chúng lại chịu nhục.
Nhưng nếu không vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc, họ còn có thể làm gì?
Cứ như vậy thờ ơ sao?