"Từ đây rời Ngũ Hành Sân Thí Luyện, đến Cực Bắc Chi Địa, chí ít cũng tám vạn đặm. Chúng ta cứ thế này đi thẳng ư?" Một vị thống lĩnh của Yên Vũ Quốc, Liễu Lan Qua, kỳ quái nhìn những người trước mặt. Thiên Mệnh Tiên Vực đã quyết định ra tay, rất có thể sẽ phái thêm cường giả đến chặn đánh. Nếu tin tức Yên Vũ Quốc tìm đến Lăng Tiêu Thiên Quốc lan ra, các Tiên Vực Hoàng Đạo có thể giáng lâm bất cứ lúc nào. Chuyện này chẳng
"Trong số đệ tử còn sống sót, có rất nhiều người ở Huyền Vũ Cảnh, Địa Vũ Cảnh. Nếu cứ đi đường như vậy, tốc độ sẽ rất chậm, đến nơi chắc phải mất cả tháng." Thiên Tự chợt nghĩ ra điều gì, giọng điệu trở nên lạnh lùng: "Các ngươi muốn dùng chúng ta làm mồi nhử, dụ các Tiên Vực Hoàng Đạo ra mặt?"
"Chúng tôi đã nói, sẽ không lợi dụng các cô vào bất cứ việc gì, càng không làm hại các cô."
"Với tốc độ này, từ đây đến Lăng Tiêu Thiên Quốc có lẽ mất một tháng. Nếu các Tiên Vực Hoàng Đạo muốn ra tay, họ có thể chặn đánh chúng ta trước khi đến Cực Bắc Chi Địa. Đây không phải mồi nhử thì là gì?" Thống lĩnh Nhâm Thủy Hàn nghiêm giọng chất vấn.
"Các cô biết là mồi nhử, thì các Tiên Vực Hoàng Đạo cũng nghĩ ra được. Chúng ta càng nghênh ngang, họ càng không dám hành động thiếu suy nghĩ." Triệu Lệ quả quyết.
“Ngươi đoán?"
"Tôi dùng cái đầu này đảm bảo." Triệu Lệ chỉ vào trán.
Hỗn Thế Chiến Vương nói: "Chúng ta mới gặp nhau, chưa đủ tin tưởng. Chúng tôi không phải người tốt đẹp gì, nhưng ở lâu các cô sẽ hiểu, chúng tôi nói được làm được. Hơn nữa, thiên hạ còn chưa biết các cô còn sống. Chúng tôi càng tùy ý, họ càng xem thường."
"Chúng tôi không phải làm bừa, mà có tính toán cả." Bọn họ không định lén lút đưa Tần Lam đến đó, Hoành Độ Hư Không chưa chắc đã an toàn. Làm vậy chỉ khiến họ lộ vẻ chột dạ, dẫn đến các phương cường giả vây quét. Nếu Tần Lam bị kiềm chế, tất cả bọn họ có thể sẽ phải lưu lạc hư không. Chi bằng nghênh ngang trở về, dựa vào hung danh hiện tại, các cường tộc dò xét không ra thực hư ngược lại sẽ kiêng kỵ.
"Nhỡ có bất trắc thì sao? Nhỡ bị đuổi bắt thì sao? Nhỡ có Tiên Vực Hoàng Đạo ra tay thì sao?" Liễu Lan Qua nghiêm giọng. Đó không phải trách móc, mà là sự cẩn trọng sau khi trải qua kiếp nạn. Mấy người đàn ông này trước mặt, nhìn thế nào cũng không đáng tin.
“Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng tôi sẽ xử lý được. Tin chúng tôi đi, chúng tôi không thích phiền phức, nhưng... chúng tôi rất giỏi giải quyết chúng." Dương Định Phong vung Chiến Kích, mời lên đường.
Đệ tử Yên Vũ Quốc rời Thương Ngô Chi Uyên, số lượng lên đến hơn năm vạn người. Một số ít trốn từ quốc đô Yên Vũ Quốc, phần lớn là đệ tử từ các phân bộ. Rõ ràng tất cả đều vẫn còn kinh hãi, lộ ra vẻ cẩn trọng khi di chuyển đột ngột, thần sắc mang theo vài phần lo lắng.
Tần Diễm và Đồng Ngôn dẫn đầu phía trước.
Hỗn Thế Chiến Vương đi sau cùng, Triệu Lệ và Dương Đỉnh Phong tản ra hai bên.
Quốc chủ Yên Vũ Quốc hít sâu một hơi, nhìn các đệ tử đang lo lắng, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ra lệnh: "Xuất phát."
Mấy ngàn Cầm Điểu cất tiếng hót, chở các đệ tử bay lên trời, đuổi theo Đồng Ngôn và những người khác.
Quốc chủ Yên Vũ Quốc và hai vị thống lĩnh được đông đảo trưởng lão bảo vệ nghiêm ngặt, trà trộn trong đội ngũ đệ tử, phóng thích mộng cảnh dày đặc để tránh bị phát hiện.
Dù xung quanh Thương Ngô Chi Uyên không có cường giả nào, nhưng việc nhóm cường giả Thiên Mệnh Vực kéo đến rầm rộ vẫn thu hút sự chú ý. Trận chiến ngắn ngủi nhưng ác liệt đó đã bị phát giác. Việc Yên Vũ Quốc đột nhiên di chuyển tập thể khiến người ta không khỏi suy nghĩ nhiều.
Vô số cường giả nhìn đàn chim cuồn cuộn trên không trung, ngắm nhìn những bóng hình mỹ lệ, duyên dáng, dù ở xa vẫn thấy được vẻ đẹp rạng ngời, ngửi được hương thơm thoang thoảng. Nhưng không ai dám nhìn quá lâu, sợ rơi vào mộng cảnh do những người phụ nữ kia tạo ra.
"Yên Vũ Quốc dời đi!"
"Phía trước có người khiêng quan tài đồng! Là Tần Mệnh đến tiếp ứng họ?”
"Tần Mệnh đã không xuất hiện hai tháng nay, tôi còn tưởng hắn bỏ mặc đám đàn bà này rồi chứ."
"Nghe nói quốc chủ Yên Vũ Quốc đã chết, Tần Mệnh cần đám đàn bà này để làm gì? Chẳng lẽ tên điên đó lại nổi lòng tốt?"
"Tôi đoán có lẽ Yên Vũ Quốc đã phái người cầu cứu Tần Mệnh."
"Hắc hắc, Tần Mệnh có phúc rồi."
Ngũ Hành Sân Thí Luyện xôn xao bàn tán, có chút bất ngờ, nhưng không quá ngạc nhiên. Nhưng chẳng bao lâu sau, vô số cường tộc từ khắp nơi tụ tập đến, từ xa quan sát đội ngũ Yên Vũ Quốc. Vì có lớp sương mù bao phủ, họ không nhìn rõ tình hình bên trong đàn chim, nhưng thấy rõ chỉ có năm người bảo vệ đội ngũ này.
"Họ cứ thế rời đi sao? Không che giấu, không phòng bị, chẳng lẽ định cứ thế đi thẳng đến Cực Bắc Chi Địa?"
"Sao tôi không thấy Tần Mệnh đâu? Hắn không tự mình đến, hay đang trốn trong đám sương mù kia?"
"Hoặc là Yên Vũ Quốc đã hết giá trị, không đáng để Tần Mệnh làm lớn chuyện, mang về được thì mang, không được thì thôi. Hoặc là Tần Mệnh muốn lợi dụng đám đàn bà này, dụ các cường tộc ra tay."
"Thiên Mệnh Vực chẳng phải phái người đến dò xét sao? Chẳng lẽ bị xử lý rồi?"
Các cường giả hoài nghỉ lẫn nhau. Việc Yên Vũ Quốc di chuyển không chút kiêng đè khiến họ hoang mang.
Đội ngũ Yên Vũ Quốc cứ thế rời Ngũ Hành Sân Thí Luyện an toàn, trước ánh mắt soi mói của vô số cường giả. Ngay cả những cường giả canh giữ lối vào Ngũ Hành Sân Thí Luyện cũng không ai ra chặn đường.
Quốc chủ Yên Vũ Quốc và những người khác thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn căng thẳng. Vẫn còn một đoạn đường rất dài, nhất là khi tiến vào Trung Châu, các cường tộc Hoàng Đạo dọc đường có thể chặn đánh bất cứ lúc nào.
Khi tin tức lan truyền, ngày càng có nhiều cường giả đuổi theo từ phía sau, tụ tập từ xa. Trong số đó có cả những cường giả thân phận đặc biệt, nhưng không ai dám hành động tùy tiện. Nếu không có cường giả cấp quốc chủ, phục kích đám phụ nữ này chẳng có ý nghĩa gì. Nếu có mai phục, họ có thể mất nhiều hơn được.
Dù sao Tần Mệnh và đồng bọn là những kẻ duy nhất không sợ uy thế của Tiên Vực Hoàng Đạo, tính tình hung tàn, ra tay không nương tay.
Ngày càng có nhiều cường tộc trong Đại Thế Giới biết tin, nhưng đều có chung một nỗi lo. Trong lòng họ, mức độ điên cuồng của Tần Mệnh đã vượt xa Thương Khung Vực. Bởi vì bọn họ không có bất cứ kiêng ky hay lo lắng nào, vừa mới khống chế Hỗn Độn Lôi Tộc, Hắc Vu Tộc, Hình Thiên Ma Tộc, toàn những kẻ điên khùng, biết đâu đang ấp ủ âm mưu gì.
Họ đang lên kế hoạch đối phó Tần Mệnh, nhưng không phải bây giờ, càng không phải trong tình huống này.
Nhưng không phải thế lực nào cũng chọn cách làm ngơ. Thiên Mệnh Vực, khi biết tin Yên Vũ Quốc di chuyển toàn bộ, cũng đoán được đội ngũ mình phái đi có thể gặp chuyện không may. Họ còn nghĩ xa hơn, vì sao Tần Mệnh lại phái năm tâm phúc tiếp ứng Yên Vũ Quốc, đội hình năm Hoàng Vũ đỉnh phong có phải hơi nhiều không? Rốt cuộc là hắn cố ý dụ ngoại giới ra tay, hay bên trong Yên Vũ Quốc còn có nhân vật lớn hơn?
Vì vậy, khi đội ngũ Yên Vũ Quốc xâm nhập Trung Châu không lâu, đội ngũ Thiên Mệnh Vực đã chặn lại phía trước.
Hắc khí ngập trời cuồn cuộn dữ dội, như có hàng triệu Hồn Binh đang gào thét lao nhanh, khí tức kinh khủng thấm vào trời đất, khiến các cường giả cách đó mấy chục dặm cũng cảm nhận được Linh Hồn rung động.
"Thiên Mệnh Tiên Vực?" Các trưởng lão và đệ tử Yên Vũ Quốc đều hoảng hốt, lớp sương mù mộng cảnh họ cố gắng duy trì cũng đao động dữ đội.
Quốc chủ Yên Vũ Quốc ngẩng đầu. Khuôn mặt xinh đẹp dưới áo choàng lạnh lùng, đôi mắt như bảo thạch nhìn về phía sương mù xa xăm, cảm nhận được một luồng sức mạnh đáng sợ khiến nàng hồi hộp.
"Là Tiên Vũ!"
Đồng Ngôn và Tần Diễm cảm nhận được áp lực mạnh mẽ đầu tiên. Linh Hồn cả hai trở nên băng giá, tự chủ kích thích huyết mạch lưu động.
Sức mạnh khiến họ căng thẳng, chắc chắn phải là Tiên Vũ cảnh giới.
"Thiên Mệnh Vực, chờ các ngươi lâu lắm rồi, còn tưởng không đến chứ." Hỗn Thế Chiến Vương, Triệu Lệ, Dương Đỉnh Phong liên tiếp xông lên phía trước.
"Phô trương thanh thế!" Âm thanh sắc nhọn vang vọng trong hắc vụ, như lưỡi kiếm sắc bén đâm xuyên trời đất, cắm vào Linh Hồn mỗi người. Không chỉ Dương Đỉnh Phong cau mày, tất cả mọi người trong Yên Vũ Quốc đều tái mặt, khó chịu không nói nên lời.
Hắc Vụ cuồn cuộn dữ dội, hội tụ thành khuôn mặt người khổng lồ như núi, vắt ngang giữa trời đất. Hốc mắt sâu hoắm, thanh quang lượn lờ bên trong, như Minh Hỏa đang thiêu đốt dữ dội. Miệng từ từ mở ra, vô số xiềng xích quay quanh bên trong, như hàng trăm con Hắc Giao, tà ác và băng lãnh.
Hắn là Tiên Vũ của Thiên Mệnh Tiên Vực, Cổ Thiên Dật!
Hồn Tu võ giả có thể uy hiếp được tuyệt đại đa số cường giả, nhưng cũng có thể bị một số võ giả khắc chế. Nhưng đến Hoàng Vũ Cảnh, số người khắc chế được họ càng ít, còn đến Tiên Vũ Cảnh, Hồn Vũ cường giả sẽ có được thực lực khủng bố, thứ khắc chế được họ chỉ có thương thiên.