Ba mươi sáu đại Cổ Tộc của Lăng Tiêu Thiên Quốc tuy nhất trí đối ngoại, nhưng nội bộ lại không mấy ổn định, các phe phái phân tranh hết sức rõ ràng.
Ví như, Thiết Dực tộc đời đời ủng hộ Thánh Dực tộc, Ám Dực tộc cùng U Linh dị tộc cùng tiến cùng lui, Lân Dực tộc, Tam Nhãn Dực tộc, Huyết Dực tộc lẫn nhau giao hảo. Hỏa Dực tộc, Lôi Dực tộc, Phong Dực tộc, Tuyết Dực tộc, Mộc Dực tộc, Tinh Dực tộc, Thâm Uyên Dực tộc, hợp xưng Thất Nguyên Dực tộc, là liên minh nhiều tộc đàn nhất, một phái lớn mạnh nhất trong Lăng Tiêu Thiên Quốc, đồng thời cũng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Thánh Dực tộc trong việc khống chế Thiên Quốc.
Các Dực Tộc còn lại cơ bản đều nương tựa vào mấy phe phái này.
Ở Lăng Tiêu Thiên Quốc hiện tại, Thánh Dực tộc không hề nghi ngờ là cường thịnh nhất, sau đó là Thiết Dực tộc, Tam Nhãn Dực tộc, Ám Dực tộc, Lôi Dực tộc, Thâm Uyên Dực tộc, năm đại tộc này.
Tộc trưởng Thiết Dực tộc từ tốn nhắm mắt, không có ý định đứng dậy, cũng không thuyết phục thêm ai. Trong suốt đại biện luận kéo dài hơn 30 ngày của Thiên Quốc, sự "lạnh lùng" của ông khiến các tộc khác, thậm chí cả bộ tộc của mình, đều bất ngờ, nhưng ông vẫn kiên trì thái độ của mình. Dù từ nhỏ ông đã cùng Quốc chủ lớn lên, tình nghĩa huynh đệ không tệ, nhưng ông không cho rằng đây là cơ hội tốt, mà là một cuộc mạo hiểm tồi tệ.
Nếu chỉ có một mình, ông không ngại cùng Quốc chủ điên cuồng một lần, nhưng ông không thể kéo cả Thiết Dực tộc cùng chôn vùi!
Ông không chỉ là huynh đệ của Quốc chủ, mà còn là lãnh tụ của hai vạn tộc nhân! Một quyết định của ông sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến tương lai của toàn tộc!
Vì vậy, mặc kệ Quốc chủ ra hiệu thế nào, nổi giận ra sao, mặc kệ trong bộ tộc nghị luận ông thế nào, các tộc khác có ý kiến gì, ông vẫn giữ tỉnh táo, từ đầu đến cuối không hề bày tỏ thái độ.
Các tộc trưởng Lôi Dực tộc cau mày, luôn nghiêm mặt im lặng, đa số ý kiến của họ giống với tộc trưởng Thiết Dực tộc. Nếu Tần Mệnh không bị giam cầm, đồng thời cứu được Hắc Vu tộc, Hình Thiên Ma Tộc, thì đó chắc chắn là một cỗ lực lượng vô cùng kinh khủng, mang theo lửa giận và chiến ý vô tận, thế tất sẽ khuấy đảo thiên hạ. Họ sẽ nghiêm túc cân nhắc việc đầu nhập, liên hợp Tần Mệnh, khiêu chiến thiên hạ.
Nhưng Tần Mệnh đã bị giam cầm, hẳn phải chết không nghi ngờ, Hỗn Độn Lôi tộc được cứu vớt lại biến mất vô ảnh vô tung, Hắc Vu tộc và Hình Thiên Ma Tộc vẫn bị vây ở vạn giới sân thí luyện, việc họ mù quáng tham gia vào lúc này thực sự là ngu xuẩn. Còn việc Quốc chủ nói muốn cứu Tần Mệnh, mở ra cục diện bế tắc, thì càng là chuyện viển vông, căn bản không thực tế.
Đương nhiên, trong ba mươi lăm vị tộc trưởng cũng có người tán thành lựa chọn của Quốc chủ. Lăng Tiêu Thiên Quốc quả thực đã biệt vô âm tín quá lâu, không chỉ có mâu thuẫn với Man Tộc, mà còn bị Nhân Tộc, Ma Tộc, Yêu Tộc không dung, tình cảnh xấu hổ lại hung hiểm. Nếu không gặp nguy hiểm thì không sao, nhưng nếu thực sự có ngày nào đó xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Lăng Tiêu Thiên Quốc sẽ đơn độc đối mặt, đồng thời cô độc hướng đến cái chết mà không có bất kỳ sự viện trợ nào.
Đây không phải là nói chuyện giật gân, mà là sự thật bày ra trước mắt họ!
Hơn nữa, Lăng Tiêu Thiên Quốc đã nhiều năm không trải qua chiến tranh, trái lại an hưởng yên bình, một đời so với một đời thiếu đi huyết tính, đây mới là nguy hiểm nhất.
Lời tộc trưởng nói cũng có đạo lý, nếu mình không chủ động giúp đỡ, không thể hiện giá trị của mình, thì đến khi thấy hy vọng thắng lợi lại đi đầu quân, không chỉ không được coi trọng, mà còn biến thành vật làm nền. Vì vậy, hoặc là hoàn toàn không để ý tới, hoặc là chủ động xuất kích, dù phải mạo hiểm, dù phải trả giá lớn, chỉ cần cuối cùng giành được thắng lợi, Lăng Tiêu Thiên Quốc sẽ một lần nữa giành được địa vị ở thiên hạ, ngạo nghễ quật khởi trên Trung Châu đại địa, nơi quần hùng san sát!
Nhưng việc họ tán thành Quốc chủ phải dựa trên điều kiện tiên quyết là cả nước ủng hộ, ba mươi sáu Cổ Tộc liên thủ khiêu chiến, chứ không phải đơn độc dựa vào một vài người, cho nên... họ đang chờ đợi...
Bên trong, các tộc trưởng trầm mặc, bên ngoài, tộc nhân bắt đầu xao động, thành đàn chen đến quảng trường. Dù kính sợ đại điện, không ai đám xông vào, nhưng tiếng nghị luận ngày càng lớn.
Rất lâu...
Tộc trưởng Thiết Dực tộc mở mắt, thở dài, chống tay đứng lên.
Cùng lúc đó, tộc trưởng Lôi Dực tộc cũng đứng dậy.
Nhưng không ai nhìn ai, không ai hỏi han ai, cả hai người một trước một sau đi đến trước cửa điện.
Trên quảng trường, tộc nhân của hai tộc đần an tĩnh lại, chờ đợi quyết định của tộc trưởng. Dù mỗi người một ý, nhưng chỉ cần tộc trưởng quyết định, bất kể là phương diện nào, họ đều kiên quyết ủng hộ.
Tộc trưởng Thiết Dực tộc hít sâu một hơi, ánh mắt đảo qua tộc nhân, rồi nhìn về phía Thánh Quang đang đi xa, thanh âm chấn động, vang vọng quảng trường: "Thiết Dực tộc, sợ sao?"
Các tộc nhân Thiết Dực tộc trao đổi ánh mắt, kinh ngạc, hoảng hốt, lại có cả kích động, nhưng sau một lát, hai vạn tộc nhân đồng thanh hét lớn, đều nhịp: "Không sợ!!"
Như lôi bạo, như núi lở, vang vọng quảng trường, chấn động dãy núi.
"Xuất phát!" Tộc trưởng Thiết Dực tộc mở cánh chim, xung thiên bạo khởi, đông đảo tộc nhân khí thế cuồng nhiệt, theo sát tộc trưởng phóng hướng bầu trời, hai vạn tộc nhân phân tán giữa dãy núi liên tiếp dâng lên, cuốn theo cuồng phong, gào thét hội tụ lại một chỗ.
Việc Thiết Dực tộc cuối cùng lựa chọn đi theo cũng không nằm ngoài dự đoán, dù sao tình hữu nghị giữa hai tộc đã đạt đến mức trưng nghĩa, mặc kệ Thánh Dực tộc mạo hiểm hay chịu chết, họ cuối cùng vẫn sẽ đuổi theo.
Trên quảng trường, các tộc nhân nhìn tộc trưởng Lôi Dực tộc. Trong các cổ tộc hiện tại, Lôi Dực tộc là lực lượng mạnh nhất chống lại Thánh Dực Tộc, vị tộc trưởng này từng dẫn mười vạn tộc nhân Thất Nguyên Dực tranh đoạt vị trí Quốc chủ với tộc trưởng Thánh Dực tộc. Hiện tại Quốc chủ rời đi, Lăng Tiêu Thiên Quốc như rắn mất đầu, có lẽ ông có cơ hội kế nhiệm Quốc chủ.
Tộc trưởng Lôi Dực tộc tướng mạo thô cuồng, luôn nghiêm mặt, nghiêm túc và lạnh lùng, phảng phất bất cận nhân tình, nhưng sau một hồi trầm mặc, ông lại lần đầu tiên lộ ra một nụ cười, thanh âm không lớn, nhưng như sấm rền vang vọng toàn trường: "Từ nhỏ đến lớn, chuyện gì ta cũng tranh với hắn, đều muốn chứng minh ta mạnh hơn hắn. Trước sau cũng hơn bốn mươi năm, dù thỉnh thoảng đánh bại hắn, nhưng vẫn không phục. Nửa năm trước còn muốn kéo hắn khỏi vị trí Quốc chủ. Nhưng lần này, ta thật bội phục hắn, so với ta mạnh hơn. Cái danh Quốc chủ này... hắn gánh vác nổi."
Các tộc nhân trên quảng trường nhìn nhau, không ngờ lại nghe được câu nói như vậy từ miệng tộc trưởng Lôi Dực tộc.
Các tộc trưởng trong đại điện liên tiếp mở mắt, nhìn về phía cửa điện, nhìn bóng lưng vĩ đại thẳng tắp kia.
Tộc trưởng Lôi Dực tộc khẽ rung cánh Lôi Dực sau lưng, lôi triều mãnh liệt phun trào khắp người, thanh âm vang lên, vang vọng toàn trường, không trưng cầu ý kiến của tộc nhân, trực tiếp tuyên bố: "Lôi Dực tộc! Xuất chiến!!"
"Lôi Dực toàn tộc, theo tộc trưởng!"
"Xuất chiến!"
Mấy vị mãnh tướng của Lôi Dực tộc gào thét, không hiểu vì sao, giờ khắc này họ lại có một loại nhiệt huyết và hào hùng đã lâu.
Sau khi trao đổi ánh mắt, toàn bộ tộc nhân Lôi Dực tộc sôi trào lôi triều, lít nha lít nhít bay lên không, ôm quyền cúi đầu với tộc trưởng: "Ta! Theo tộc trưởng!"
"Các ngươi cứ tiếp tục thương lượng, ta đi trước một bước."
Tộc trưởng Lôi Dực tộc nghiêng đầu nhìn đại điện, Lôi Dực chấn động, xung thiên bạo khởi, nhanh chóng đón lấy Lôi Đao mà tộc nhân ném tới, cuốn lên lôi triều cuồng liệt, xông về phía xa.
Lôi Dực tộc là chiến tộc mạnh nhất trong Thất Nguyên Tộc, thêm vào đó tính tình bá liệt, thiên phú kinh người của đương đại tộc trưởng Lôi Tộc, luôn được coi là cột trụ của Thất Nguyên Dực, mọi việc đều cùng tiến cùng lui, nhưng hành động đột ngột này rõ ràng khiến sáu vị tộc trưởng còn lại của Thất Nguyên Dực trở tay không kịp.
Nhưng điều này cũng thể hiện thái độ của tộc trưởng Lôi Dực tộc, trong chuyện đặc biệt này không có cái gọi là minh hữu, không ai lôi kéo ai, nên quyết định thế nào thì tự mình cân nhắc, đồng thời tự mình chịu trách nhiệm với toàn tộc về quyết định của mình.
"Chúng ta càng dễ ra quyết định hơn, coi như thất bại, vẫn có thể tiến vào U Minh Địa Ngục. Mấy người các ngươi, thận trọng cân nhắc." Tộc trưởng U Linh Dực tộc đứng dậy, như một sợi u hồn, toàn thân lưu chuyển âm khí.
"Lăng Tiêu Thiên Quốc từ mấy ngàn năm trước đã là một cái hư đanh. Lần này, hoặc là triệt để giải tán, hoặc là chúng ta sẽ trở thành một Thiên Quốc thực sự, các vị, thận trọng!” Tộc trưởng Ám Dực tộc cũng đứng dậy, nhìn đám người, cùng tộc trưởng U Linh Dực tộc đi ra cửa điện.
Hai vị tộc trưởng đứng trước điện, ánh mắt sâu thẳm nhìn tộc nhân ở dãy núi xa xa.
Tộc nhân U Linh Dực tộc và Ám Dực tộc liên tiếp xuất hiện, tụ tập trên đỉnh núi, hoặc dừng giữa không trung, chờ đợi chỉ lệnh cuối cùng của tộc trưởng.
"U Linh Dực tộc, có nguyện theo ta cùng nhau? Trận chiến này là một canh bạc, nhưng ta cảm thấy đáng giá!! Chúng ta có lẽ sẽ tử vong, nhưng chúng ta sẽ được hậu thế ghi nhớ!"
"Lăng Tiêu Thiên Quốc nhất định phải thay đổi, ta thừa nhận đây không phải một cơ hội tốt, là đánh cược, là mạo hiểm. Nhưng ta muốn thừa nhận, chúng ta có một Quốc chủ đủ huyết tính, đủ quả quyết! Cơ hội thường hay thay đổi, không thể phán đoán tương lai, nhưng mị lực của một Quốc chủ sẽ dẫn dắt chúng ta đến một cơ hội tốt hơn! Ám Dực tộc, có nguyện theo ta... theo Quốc chủ, khiêu chiến thiên hạ!!"
Bầu không khí trên quảng trường nhanh chóng yên tĩnh, lời tuyên bố của hai vị tộc trưởng không chỉ xúc động tộc nhân của mình, mà còn khiến tộc nhân các tộc khác giật mình, toàn thân nổi lên nhiệt lưu dị dạng.
"Ta!! Theo tộc trưởng! Theo Quốc chủ!" Tiếng hò hét kịch liệt vang lên, vang vọng dãy núi, hai tộc Dực tính tình âm u thể hiện hào hùng và cuồng nhiệt chưa từng có.