Ngay khi ánh mắt toàn trường đổ đồn theo Tần Mệnh vào Tu La Điện, Nguyệt Tình lập tức nhảy lên lôi đài tan hoang, thách đấu Ngu Thế Hùng: "Xin được nghênh chiến!"
"Ngươi nghĩ ta không dám đánh với ngươi chắc?" Ngu Thế Hùng sững người, giận dữ gầm lên. Mụ đàn bà này có đầu óc không vậy? Còn dám đến thách đấu ta! Chuẩn Hổ bảng đòi đấu Hổ bảng, ngứa đòn hả? Hay là tưởng Tần Mệnh được Tu La Điện nể trọng thì nghiễm nhiên là chủ nhân nơi này? Ai cũng phải sợ hắn?
Hơn vạn người đồng loạt ngoái đầu nhìn lại, không khỏi kinh ngạc, thách đấu Ngu Thế Hùng? Cũng nghĩ ra trò hay đấy! Chẳng lẽ thấy Tần Mệnh lợi hại, cô ả là đàn bà của hắn thì ai cũng không dám đụng vào chắc?
Trưởng công chúa cũng ngạc nhiên, thách đấu Chiến Tôn Hổ bảng? Nếu không phải ít nhiều gì nàng ta hiểu tính Nguyệt Tình, thì đã tưởng cô ta điên rồi. Dù vậy, ánh mắt nàng cũng trở nên rất kỳ lạ. Ngu Thế Hùng đang nén cơn giận, muốn trả thù Tần Mệnh, cô ả là đàn bà của Tần Mệnh, chẳng khác nào tự dâng mình đến cửa? Ngu Thế Hùng không chỉ là Chiến Tôn Hổ bảng, thực lực nhanh nhẹn dũng mãnh cường đại, mà còn là truyền nhân được năm vị Chí Cao trưởng lão liên thủ bồi dưỡng, dù có giết cô ta thật, Tu La Điện cùng lắm chỉ phạt hắn, chứ không làm gì hơn!
"Xin được nghênh chiến!" Nguyệt Tình lần nữa thách đấu Ngu Thế Hùng.
Ngu Thế Hùng liếc nhìn Tần Mệnh vừa bước vào Tu La Điện, mặt mày sa sầm, bay lên lôi đài, "Đây là tự cô tìm lấy." Hắn gần giọng, "Đánh đau đừng có khóc đấy!"
"Ca môn, đánh mạnh vào, cứ xả láng mà đánh." Đồng Ngôn phải vịn tỷ tỷ Đồng Hân mới đứng vững, nhưng trên mặt lại nở nụ cười quỷ dị. Hắc hắc, thấy tỷ phu đi vào, sợ hắn chịu thiệt, tỷ tỷ định phô diễn thực lực à? Đây là thực lực hộ phu sao!
"Này cô nương, có cần ta nhường ngươi ba chiêu không?" Ngu Thế Hùng vạm vỡ, đứng thẳng tắp, ngạo nghễ sừng sững, hai tay đeo bao tay Tinh Ngọc, chậm rãi nắm chặt, nhìn Nguyệt Tình phong hoa tuyệt đại ở phía xa. Khóe miệng hắn nhếch lên cười lạnh, định dùng khí thế dọa nàng ta, tinh khí thần càng thêm hừng hực mãnh liệt, như ngọn lửa bùng cháy, cả người như một con Hoang Cổ nộ hổ, tràn ngập khí thế khiến người kinh hãi, lôi đài cũng rung lên bần bật.
Trong ngoài Tu La Điện đều khó hiểu, cô ả này định đánh thật à? Dù nói ở Bàn Long Sơn đã tạo dựng được chút danh tiếng, nhưng cấp bậc chuẩn Hổ bảng với Chiến Tôn Hổ bảng thật sự khác biệt rất lớn, nhất là Ngu Thế Hùng loại Vũ Hồn Chiến Tôn thân kinh bách chiến này, càng vô cùng đáng sợ.
Cô thách đấu Ngu Thế Hùng chẳng khác nào tự rước nhục vào thân!
"Không đúng... khí tức của nàng..." Lãnh Thiên Nguyệt biến sắc, ngưng trọng nhìn Nguyệt Tình trên lôi đài, chợt cảm nhận được một loại cộng minh thần bí.
"Không cần, bắt đầu đi!" Nguyệt Tình bay lên không, khí tức đột nhiên trở nên phiêu diêu khó lường, những điểm sáng mê ly lấp lánh tung bay, cả người vào khoảnh khắc này đột nhiên trở nên lạnh lùng mà uy nghiêm, phảng phất di thế độc lập, siêu nhiên khỏi chúng sinh.
Lôi đài hỗn độn, sơn hà xáo trộn, đều trở nên yên tĩnh, đồng thời nhanh chóng thẩm thấu một cỗ năng lượng kỳ diệu.
"Vậy ta không khách khí." Ngu Thế Hùng chiến ý bốc cao, oanh một tiếng, không gian ngàn mét bạo động, năng lượng sôi trào, cường quang ngập trời, đó là một loại uy thế, tùy ý một động tác cũng có thể khiến năng lượng ù ù, cuồn cuộn thiên địa.
Nhưng...
Toàn thân Nguyệt Tình bỗng bừng sáng chói lợi, thần quang bảy màu quanh quấn bay múa, cực tốc xoay tròn, cùng với một tiếng ầm ầm kịch liệt, thiên địa lay động, sơn hà kinh loạn, tất cả quang hoa nổ tung lên trời, cực tốc phóng đại, hạo nhiên như sóng đữ vỗ ngày.
Một chữ 'lệnh' ầm vang thành hình, tiếng vang ù ù, cuồn cuộn uy năng vô tận, chữ 'lệnh' phiêu diêu mà chói lọi, uy nghiêm mà cường thịnh, một cỗ lực lượng thần bí tuôn ra, theo cường quang quét sạch thiên địa. Phảng phất trời xanh ngạo nghễ chấp bút, vung bút đại lễ, viết chữ 'lệnh', muốn hiệu lệnh thiên địa!
Trong vòng trăm dặm, tất cả núi cao gò đất, cây cối hoa cỏ, sông lớn dòng suối, thậm chí vũ khí của hơn vạn người ở đây, cùng linh lực giữa thiên địa, hoàn toàn bị chữ 'lệnh' chói chang kia khống chế.
Chữ 'lệnh' vừa ra, chấn động càn khôn, cuồn cuộn hoàn vũ.
Vô thượng thiên uy, Pháp Lệnh chúng sinh!
“Đại Luật Lệnh áo nghĩa?” Lãnh Thiên Nguyệt thốt lên, tất cả tỉnh táo cùng cao ngạo đều hóa thành chấn kinh, nàng khó tin ngửa mặt lên trời, cảm nhận được uy áp kinh khủng của chữ lệnh”, cảm nhận được Khô Vinh' áo nghĩa trong người không tự chủ được muốn thức tỉnh, đúng là Thiên Đạo, đúng là Đại Luật Lệnh chỉ đạo!
Đại Luật Lệnh áo nghĩa, một trong những áo nghĩa chí cường của Thiên Đạo!
"Đại Luật Lệnh áo nghĩa?" Mọi người bừng tỉnh, ánh mắt đồng loạt nhìn Lãnh Thiên Nguyệt, rồi trong giây lát tập trung vào chữ Lệnh Phù khổng lồ trên không trung.
Chấn kinh! Sợ hãi!
Hoảng hốt! Ngây dại!
Nguyệt Tình ngạo nghễ đứng trên không trung, chấp chưởng Pháp Lệnh, khí tức giờ phút này càng thêm phiêu diêu, càng thêm thần bí, cũng càng khủng bố hơn, toàn thân đũng động vô thượng thần uy, rung động bầu trời, nàng phảng phất thiên nữ giáng lâm, truyền đạt thánh chỉ thiên đạo, đồng thời chấp tể thương sinh vạn vật!
Đồng Ngôn bọn họ cũng rung động sâu sắc, đây là lần đầu tiên nhìn thấy Nguyệt Tình triệt để phóng thích Thiên Đạo áo nghĩa, với quan hệ thân mật của họ, vậy mà cũng sinh ra xúc động muốn cúng bái, cảm nhận được uy nghiêm và lạnh lùng mãnh liệt, hung hăng đè nén trong lòng họ.
"Đại Luật Lệnh Thiên Tôn? Nàng là Đại Luật Lệnh Thiên Tôn thần bí kia?"
"Ác mộng chiếu sáng, Thiên Đạo cộng minh, dẫn Đại Luật Lệnh áo nghĩa kết thúc Đông Hoàng!! Nàng là Đại Luật Lệnh Chí Tôn mới được phong trên Long bảng?"
Không chỉ toàn trường oanh động, năm vị Chí Cao trưởng lão, đông đảo đội trưởng Tu La, đều chấn động, mắt sáng rực nhìn lên không trung, rung động đến không thể tin nổi. Từ khi Đại Luật Lệnh Chí Tôn được phong, vẫn không có tin tức gì, rất nhiều người truy tìm, phỏng đoán, nhưng không có manh mối nào.
Từ khi Tần Mệnh quật khởi, Nam Cương mộ bầy xuất hiện, mợi người gần như quên mất chuyện này, không ngờ hôm nay lại thấy chân đung, càng không ngờ lại là Nguyệt Tình trầm mặc ít nói bên cạnh Tần Mệnh!
Tần Mệnh, Vĩnh Hằng Chí Tôn!
Nguyệt Tình, Đại Luật Lệnh Chí Tôn!
Vợ chồng song Chí Tôn?
Cổ kim hiếm thấy!!
Nếu tính cả Đồng Ngôn cấp bậc chuẩn Hổ bảng, Yêu Nhị, và Đồng Hân chưa từng lộ thực lực! Gia đình này toàn những thứ đị thường gì vậy?
Ngay cả lão gia tử đang trên đường đến chỗ sâu Tu La Điện cũng dừng bước, quay lại nhìn chữ Lệnh Phù khổng lồ uy lẫm thương sinh ở phía xa!
Biểu lộ Ngu Thế Hùng cứng đờ, vô cùng khó coi, khí thế sôi trào đều bị dập tắt, ngay cả năng lượng hùng hồn hắn phóng ra cũng phảng phất muốn bị chữ 'lệnh' trên không trung cướp quyền khống chế, nhắm thẳng vào hắn!
"Pháp Lệnh áo nghĩa, thiên địa, thương sinh, vạn linh... Nghe ta hiệu lệnh!" Giọng Nguyệt Tình như chuông đồng, lại như lôi đình, rung động mạnh mẽ, phảng phất ức vạn sinh linh cùng hô hét, uy nghiêm mà lạnh lùng!
Thiên Đạo vô tình, hiệu lệnh chúng sinh!
_^ Ấm ầml
Đại địa băng liệt sụp đổ, sóng đất cuồn cuộn như thủy triều, cành cây bay lên, sóng xanh dập dờn, mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, gió lớn nổi lên bốn phía, mưa rơi xối xả.
Phảng phất trong chớp mắt, thế giới này đều bị Nguyệt Tình khống chế, ngay cả vũ khí trong tay vạn người cũng phảng phất mất kiểm soát, hào quang nổi lên, uy năng cuồn cuộn, cưỡng ép nhắm vào Ngu Thế Hùng trên lôi đài.
Dùng Pháp Lệnh hiệu triệu, điều khiển Thiên Địa Chi Lực, chống lại Tam Tướng Chiến Tôn!!