“Đại chiến ở đâu? Nói rõ ràng!" Lôi Chủ thót tìm, thở đốc hổn hến. Vẻ điềm tĩnh, uy nghiêm bá khí thường ngày của hắn gần như sụp đổ hoàn toàn.
Các cường giả tộc khác nhìn nhau, đều thấy sự chấn kinh và lo lắng trong mắt đối phương.
"Không... không rõ... Nhưng là thật... có rất đông cường giả tập kích Hoang Lôi Thiên, xuất hiện đầu tiên là Huyết Lôi, ta còn thấy cường giả Thiên Dực Tộc, còn lại... không thấy rõ..." Tán Tu kia đứng không vững, giọng run rẩy. Hắn gần như đánh cược mạng sống để bay tới, chỉ muốn truyền tin trước tiên, để nhận lấy ban thưởng. Nếu thời cơ phù hợp, tin tức này đáng giá ngàn vàng.
"Tần Mệnh! Ta với ngươi không đội trời chung!" Lôi Chủ Hoang Lôi Thiên giận dữ gầm thét, Lôi triều sôi trào cuồn cuộn, bắn lên trời cao, cuốn theo tất cả cường giả Hoang Lôi Thiên xông ra Hoàn Lang Thiên.
"Ai? Ai! Các ngươi..." Tán tu kia không biết lấy đâu ra sức, giãy giụa đứng lên hô lớn, ban thưởng của ta đâu? Mẹ kiếp! Ban thưởng của ông đâu??
Cường giả Hoang Lôi Thiên vừa sợ vừa giận, lại thêm hỗn loạn, đi theo Lôi Chủ phi nước đại. Đại chiến bùng nổ từ sáng sớm, giờ đã gần chạng vạng, chờ bọn. hắn chạy về, nhanh nhất cũng phải đến đêm khuya. Liệu tộc nhân có thể trụ vững? Cửu Trọng Thiên Lôi Trận phối hợp Vạn Cổ Lôi Trì và Lôi Vân tự nhiên, lại thêm mấy vạn tộc nhân liên hợp, bình thường có thể cầm cự rất lâu, nhưng... Mấu chốt là Đông Hoàng Chiến Tộc đã điều động bao nhiêu người phối hợp với Tần Mệnh!
Lôi Chủ hóa thân Lôi triều, phi nước đại trong tầng mây, tốc độ tăng đến cực hạn, và còn tiếp tục tăng. Hắn giận dữ gầm thét, phát tiết lo lắng và phẫn nộ trong lòng, mắt gắt gao nhìn chằm chằm phương xa. Nếu Cửu Trọng Thiên Lôi Trận bị phá, toàn bộ tộc nhân Hoang Lôi Thiên sẽ bại lộ dưới đòn tấn công. Với thù hận giữa Hoang Lôi Thiên và Tần Mệnh, với huyết hải thâm cừu giữa Hoang Lôi Thiên và Thiên Dực Tộc, chắc chắn không có chuyện lưu tình.
Bất Hủ Thiên Cung, Hỏa Vân Thiên và các thế lực khác đều rút lui, bọn họ cũng rung động và hỗn loạn. Tần Mệnh quá ác độc, chiêu điệu hổ ly sơn không cao minh, lại thành công dời đi phần lớn cường giả Hoang Lôi Thiên, chỉ vì sự chú ý của mọi bên đều đổ dồn vào Tu La Điện!
Hoang Lôi Thiên vốn đã thương tích chồng chất, nay lại điều đi một phần ba lực lượng, toàn bộ cường giả ở đó cộng lại cũng chỉ bằng một nửa thời kỳ toàn thịnh. Hơn nữa, đám Tán Tu Lôi đạo thân cận và mạnh mẽ với Hoang Lôi Thiên đều tập kết ở Hoàn Lang Thiên, nơi đó có thể nói đã biến thành một tòa cô thành suy yếu, không viện trợ! Tần Mệnh có thể tập trung lực lượng tấn công mạnh Hoang Lôi Thiên, đảm bảo ưu thế tuyệt đối để hủy diệt toàn tộc Hoang Lôi Thiên.
Mà Tần Mệnh đã làm vậy, chắc chắn không dễ dàng dừng tay, vậy mục tiêu tiếp theo là ai? Có lẽ đã lên đường, hoặc đã giết đến một nơi nào đó!
Không có Tu La Điện phối hợp, vậy chắc chắn là Đông Hoàng Chiến Tộc! Càng nguy hiểm, càng kinh khủng!
Toàn bộ Hoàn Lang Thiên hít vào khí lạnh khi nhận được tin tức. Tên điên này thật đáng sợ, lại liên hợp Đông Hoàng Chiến Tộc hủy diệt Hoang Lôi Thiên? Ý nghĩ táo bạo khiến mọi người rùng mình, hắn thật sự dám nghĩ dám làm! Hơn nữa, từ sáng sớm đến giờ, Hoang Lôi Thiên thế nào rồi, đang chống cự, hay đã bị diệt tộc? Nếu Hoang Lôi Thiên đã bị diệt tộc, chiến trường tiếp theo của Tần Mệnh sẽ khóa chặt vào đâu, rất có thể là Hoàn Lang Thiên!
Nhưng giờ các thế lực đều rút lui, so với Tu La Điện, mọi người càng e ngại Đông Hoàng Chiến Tộc, và lo lắng cho an toàn của tộc mình. Nói cách khác... sau này... tất cả phải tự Hoàn Lang Thiên gánh chịu?
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!!
Chẳng lẽ phải toàn tộc rút lui? Đường đường Hoàn Lang Thiên lại không đánh mà lui, bị Tần Mệnh dọa cho đào vong? Nếu truyền ra thì chẳng phải trò cười cho thiên hạ, bị quần hùng chế giễu. Mà muốn chuyển đi toàn bộ, phải mang theo cơ nghiệp bảo tàng, ít nhất cần ba bốn canh giờ.
Cao tầng Hoàn Lang Thiên im lặng, nên chiến, hay nên trốn? Không ai quyết được, dù chọn phương án nào, hậu quả cũng quá lớn. Hơn nữa, trong tiềm thức họ vẫn ôm chút may mắn, rằng Tần Mệnh đã ăn thiệt hại ở Hoang Lôi Thiên, hoặc đã thẳng tiến đến thế lực khác. Tỉ như, Hỏa Vân Thiên cũng đang trống rỗng bên trong!
Hoang Lôi Thiên!
Cuộc chém giết ở đây không kéo dài quá lâu, chỉ một canh giờ ngắn ngủi đã ầm vang kết thúc!
Nếu Cửu Trọng Thiên Lôi Trận có thể kịp thời mở ra toàn diện, có lẽ còn có thể cầm cự lâu hơn.
Nếu những tộc lão kia không bị Bành Bá và Thượng Quan Vô Cực dọa sợ, đoán sai rằng bên ngoài còn có Tu La Ám Ảnh và Tu La Huyết Ảnh, rồi trực tiếp hạ lệnh toàn tộc chạy trốn, mà quyết một phen sống mái, có lẽ còn có thể cầm cự được bao lâu.
Nhưng lịch sử không có chữ "nếu"! Họ càng không ngờ rằng cuộc chiến lẽ ra phải bùng nổ ở ngoài mấy ngàn dặm lại đột ngột giáng xuống đầu họ, nên từ đầu đã lâm vào thế bị động. Khi Bành Bá và Thượng Quan Vô Cực phá tan Thiên Lôi trận, khi Thiên Vương Điện cường thế giáng lâm, khi Tứ Thánh Khí Cổ Hải bộc phát uy năng kinh thiên, khi Vạn Cổ Lôi Linh bị đội trưởng Đệ Nhất của Tu La song ảnh giữ chặt, các tộc lão Hoang Lôi Thiên đã bị phẫn hạ lệnh cho toàn tộc đào vong.
Nhiệt huyết và lửa giận phản kích của các bộ tộc Hoang Lôi Thiên cũng bị lệnh đào vong này dội tắt hoàn toàn.
Dù sau đó nhiều tộc lão nhận ra sai lầm, lớn tiếng ra lệnh phản kích toàn diện, nhưng bầu không khí tan rã không thể đốt lại dễ dàng. Hơn nữa, Vương Hầu Thiên Vương Điện thân kinh bách chiến, cực kỳ am hiểu loại đột kích quy mô lớn này, đã sớm nắm bắt cơ hội hiếm có, chia cắt lực lượng Hoang Lôi Thiên thành vô số mảnh, điên cuồng đồ sát, triệt để đánh tan khí thế của họ.
Nhưng điều thực sự đè sập tín niệm của tộc nhân Hoang Lôi Thiên là sự thần phục đột ngột của Vạn Cổ Lôi Linh!
Khi Lôi Linh bị Bành Bá và Thượng Quan Vô Cực liên thủ áp chế, vùng vẫy giãy chết, khi Tần Mệnh dùng Thượng Cổ Thôn Lôi Thuật dụ dỗ, Lôi Linh đã quá lâu không được nếm lôi chủng trân quý và bắt đầu suy yếu, cuối cùng đã thỏa hiệp với Tần Mệnh.
Sự thỏa hiệp bất ngờ của Lôi Linh khiến tất cả tộc nhân Hoang Lôi Thiên đau đớn đến xé lòng. Họ không ngờ rằng Vạn Cổ Lôi Linh mà họ cung phụng mấy ngàn năm lại vứt bỏ họ vào thời khắc quan trọng nhất!
Và hành động của Lôi Linh càng ủng hộ khí thế của Thiên Vương Điện và Thiên Dực Tộc. Nó không chỉ thỏa hiệp, thậm chí còn phát động đồ sát Hoang Lôi Thiên. Bởi vì từ trăm năm trước, khi phát hiện thực lực Lôi Linh suy yếu, Lôi Chủ đời trước đã bí mật hấp thu lực lượng của nó, ý đồ khống chế nó, thay đổi thân phận chủ tớ giữa Lôi Linh và Hoang Lôi Thiên. Khi Lôi Linh phát hiện thì đã mất sức chống cự Lôi Chủ, chỉ có thể âm thầm chịu đựng. Và giờ, khi đã quyết định vứt bỏ Hoang Lôi Thiên, Lôi Linh đương nhiên muốn trút hết lửa giận tích tụ trăm năm qua.
Tần Mệnh đoán được Lôi Linh sẽ bị dụ dỗ, nhưng không ngờ nó lại quay đầu đồ sát Hoang Lôi Thiên! Trước đó, hắn cũng vì nắm được bí mật về mối quan hệ bằng mặt không bằng lòng giữa Vạn Cổ Lôi Linh và Hoang Lôi Thiên mà quyết định chọn Hoang Lôi Thiên làm trận chiến đầu tiên. Sự thật chứng minh quyết định này may mắn đến nhường nào.
Sau một canh giờ ngắn ngủi, cuộc chém giết thảm khốc ở Hoang Lôi Thiên tuyên bố kết thúc, và thương vong của Tần Mệnh ít đến đáng kinh ngạc. Thiên Vương Điện thuần thục càn quét bảo tàng tích lũy mấy ngàn năm của Hoang Lôi Thiên, còn kêu gọi Thiên Dực Tộc hưởng thụ chiến quả.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc phấn chấn này, một sự cố bất ngờ xảy ra. Bầu trời vừa sáng tỏ bỗng chìm vào bóng đêm vô tận. Vài phút sau, bóng tối biến mất, ánh sáng trở lại, nhưng... Cửu U Thiên Âm Mãng đã biến mất!