“Ngươi nói rõ cho ta! Rốt cuộc chuyện gì xảy ral” Giọng Đồng Hân trở nên nghiêm nghị. Chuyện yêu đương, tìm thêm vài người phụ nữ thì không sao, nhưng... Thượng Quan Sắc Vị? Lại còn vô thanh vô tức có con?
Đồng Ngôn vẻ mặt đau khổ, thuật lại mọi chuyện.
Tần Mệnh và Khương Chấn Vũ nhìn nhau, thằng nhóc này vô thanh vô tức mà làm ra chuyện động trời!
Đồng Ngôn vò đầu bứt tai: "Đừng hỏi nữa, đi nhanh lên!"
"Đi đâu? Ở lại cho ta!" Đồng Hân quát.
"Tỷ à, tỷ cho con thời gian suy nghĩ đi, con thật sự không biết phải làm sao." Đồng Ngôn vô cùng phiền muộn. Thượng Quan Sắc Vi khí chất hơn người, thiên phú tuyệt đỉnh, dung mạo khó chê, là thiên chỉ kiêu nữ, nói không rung động là giả, thậm chí nhiều lần khiến hắn xao xuyến. Chỉ là, đột nhiên có con, thật sự khiến hắn trở tay không kịp, không biết phải đối mặt thế nào.
Không phải hắn muốn chối bỏ trách nhiệm, chỉ là có chút hoảng sợ.
"Còn làm sao nữa, chịu trách nhiệm đến cùng!"
"Con không phải không muốn chịu trách nhiệm, chỉ là..."
"Không có 'chỉ là' gì hết. Ngươi ở lại, chúng ta đi." Tần Mệnh nháy mắt với Khương Chấn Vũ.
"Tỷ phu..." Sắc mặt Đồng Ngôn đột biến, vừa định phản kháng, vô số Hắc Vũ gào thét lao tới, trong nháy mắt bao phủ lấy hắn, quấn chặt thành một cái bánh chưng đen, mặc hắn giãy dụa thế nào cũng không nhúc nhích được.
"Đối xử tốt với Thượng Quan Sắc Vi! Còn phải nghĩ xem về rồi giải thích với Cơ Dao Tuyết và Cơ Dao Hoa thế nào!" Tần Mệnh vỗ vai Đồng Ngôn, dẫn Yêu Nhi và những người khác rời đi.
"Nhóc con, không phải là không muốn chịu trách nhiệm, mà là cảm thấy không trị được người ta đúng không?" Yêu Nhi cười đầy ẩn ý với Đồng Ngôn, rồi đi theo Tần Mệnh.
"Ô ô..." Đồng Ngôn trừng mắt, kịch liệt giãy dụa, nhưng Hắc Vũ thoạt nhìn nhẹ nhàng, lại cứng rắn hơn cả thép, trói chặt lấy hắn, ngay cả năng lượng liệt diễm bộc phát liên tục cũng bị Hắc Vũ hấp thu, không có tác dụng gì.
Trước khi đi, Tần Mệnh lặng lẽ nói lại sự tình cho năm vị Chí Cao trưởng lão.
Mặt ai nấy hớn hở, chắp tay sau lưng ung đung đi đến chỗ Đồng Ngôn, khống chế hắn.
Tần Mệnh dặn dò bọn họ đảm bảo không giải quyết xong chuyện này thì tuyệt đối không được thả Đồng Ngôn đi. Bọn họ đương nhiên vui vẻ, thậm chí cực kỳ vui vẻ. Đừng nói giải quyết xong chuyện này, chừng nào có con, bọn họ mới thả người.
Đồng Ngôn bị vây trong Hắc Vũ, chỉ chừa hai con mắt, mếu máo nhìn năm vị Chí Cao trưởng lão vây quanh hắn đi tới đi lui, trên mặt đều mang nụ cười quái dị.
Năm vị Chí Cao trưởng lão càng nhìn càng hài lòng. Thằng nhóc này vậy mà vô thanh vô tức mà có con với Thượng Quan Sắc Vi? Đúng là muốn gì được nấy. Lần này mọi chuyện đều trở nên dễ dàng hơn. Chỉ cần Đồng Ngôn và Thượng Quan Sắc Vi định danh phận, lại nuôi lớn đứa bé, Tần Mệnh chẳng khác nào có thêm một mối quan hệ thân thiết với Tu La Điện, cũng sẽ thường xuyên về thăm.
Tin tức Tần Mệnh rời đi không giấu giếm, rất nhiều người đều biết, còn biết hắn muốn đến Thương Huyền Thiên Đình xông xáo.
Dù có hảo cảm hay không với Tần Mệnh, mọi người đều có chút bội phục sự phóng khoáng này của hắn. Rõ ràng có cơ hội tranh đoạt vị trí Điện chủ Tu La Điện, lại cam nguyện từ bỏ. Đối lại bất kỳ ai, chỉ cần có chút cơ hội, đều sẽ nắm chặt, dùng mọi thủ đoạn, dù sao đây chính là Tu La Điện, tiếng tăm lừng lẫy ở Ngũ đại Thiên Đình đại lục, người người kính sợ. Có thể thống lĩnh một thế lực như vậy, nhất định sẽ leo lên định cao của thế giới.
Nhưng Tần Mệnh từ khi đến đến lúc đi, từ đầu đến cuối không đối đầu với Lãnh Thiên Nguyệt, cũng không có hành động gì nhòm ngó vị trí Điện chủ, sau nửa năm ngắn ngủi đã dứt khoát rời đi, rời xa Đông Hoàng, đến Thương Huyền Thiên Đình theo đuổi giấc mơ võ đạo.
Sự phóng khoáng, sự truy cầu này khiến nhiều người âm thầm khâm phục, thậm chí có người nói Tần Mệnh mang bóng dáng của Tu La già.
Trước khi Tần Mệnh đến Tu La Điện, bọn họ khẩn trương và mâu thuẫn. Bây giờ Tần Mệnh rời đi, bọn họ khâm phục và âm thầm chúc phúc, thậm chí hổ thẹn vì những hiểu lầm trước đây.
Trong lúc nhất thời, Tu La Điện lặng lẽ bàn tán về Tần Mệnh, ngôn ngữ và thái độ cũng bắt đầu 'chuyển biến tốt đẹp'.
Ngắn ngủi hai ngày sau khi Tần Mệnh rời đi, một tin tức chấn động lòng người làm nổ tung Đông Hoàng Thiên Đình, khiến Tu La Điện cũng phải trợn mắt há mồm.
Bên ngoài Hoàn Lang Thiên, trong sông băng Tuyết Nguyên, một vạn cỗ hắc quan băng lãnh xuất hiện chỉ sau một đêm, dày đặc phân bố trên Băng Nguyên mênh mông.
Nơi đó băng sương bay múa, tuyết trắng phủ kín, hơn vạn cỗ hắc quan lộ ra bắt mắt và âm trầm, khiến tất cả những ai nhìn thấy đều rùng mình.
Trên những cỗ hắc quan không chỉ khắc dòng chữ bằng máu giống nhau "Nợ máu trả bằng máu", mà còn xếp thành hai hàng chữ lớn đen ngòm.
Một hàng là: "Diệt tộc giả, Tần Mệnh!"
Hàng còn lại là: "Mười ngày sau, không chết không thôi!"
Một hòn đá ném xuống tạo ngàn cơn sóng, Đông Hoàng Thiên Đình vốn yên bình mấy tháng đã hoàn toàn oanh động.
Một vạn cỗ hắc quan, chuẩn bị cho Hoàn Lang Thiên?
Mười ngày sau, đồ diệt Hoàn Lang Thiên?
Đây là lời tuyên chiến hung tàn đến mức nào, sát khí kinh người đến mức nào.
Không ai ngờ rằng, sau nửa năm im hơi lặng tiếng, Tần Mệnh lại một lần nữa trở lại tầm mắt của Thiên Đình bằng phương thức này, càng không ai ngờ rằng Tần Mệnh lại muốn dùng việc đồ sát Hoàn Lang Thiên để tế điện vong hồn Thiên Dực Tộc.
Đây rốt cuộc là điên rồ, hay là bá khí từ đầu đến cuối!
Cơn giận của tất cả mọi người ở Hoàn Lang Thiên bùng nổ. Quá phách lối, quá phách lối! Đến tận cửa nhà dùng quan tài bày ra chữ bằng máu, tuyên bố mười ngày sau đến diệt tộc. Bọn họ từng thấy phách lối, nhưng chưa từng thấy ai phách lối đến vậy, đơn giản là không coi Hoàn Lang Thiên - một trong 'Cửu Thiên' ra gì.
Nơi này là đâu? Nhà Thôn Trại sao? Nói đồ là đồ, nói diệt là diệt?
Không chỉ Hoàn Lang Thiên phẫn nộ, Hoang Lôi Thiên, Hỏa Vân Thiên, Kim Lang Tộc, cùng nhiều thế lực trong Cửu Thiên Thập Nhị Địa Tông cũng vô cùng phẫn nộ. Không cơi Hoàn Lang Thiên ra gì, tức là không coi bọn họ ra gì. Bao nhiêu năm qua, ngay cả những thế lực chí cao cũng chưa từng tuyên bố muốn diệt ai, chỉ vì lo sợ lên minh "Tam Cưng Cửu Thiên Thập Nhị Địa Tông” sẽ tập hợp lại. Không ngờ một Tần Mệnh lại tùy tiện như vậy, không coi quy củ và cục điện của Thiên Đình ra gì, há miệng ra là muốn đồ diệt Hoàn Lang Thiên!
Đáng hận hơn là, hắn còn không làm lén lút, cũng không đánh úp bí mật, mà trực tiếp dùng chiêu cáo thiên hạ, chỉ thiếu nước cầm loa đi gào to "Ta muốn diệt hắn đó, đến xem đi, ta muốn diệt hắn!".
Nhưng nhìn lại những việc Tần Mệnh đã làm trước đây, tên điên này đã nói vậy, chắc chắn sẽ làm vậy, một vạn cỗ quan tài kia chắc chắn không phải tùy tiện lấy ra.
Hoàn Lang Thiên sau cơn giận dữ đã nhanh chóng tỉnh táo lại. Tần Mệnh đã dám làm càn như vậy, chắc chắn có chỗ dựa, có thể tuyên bố diệt toàn tộc bọn họ, e rằng chỉ có Tu La Điện!
Nghĩ đến đây, cả Hoàn Lang Thiên kinh hãi. Nếu Tần Mệnh thật sự dẫn quân Tu La Điện đến giết, bọn họ thật sự không chống đỡ nổi. Đến lúc đó, Hoàn Lang Thiên có thể sẽ phải nghênh đón một cuộc ác chiến tàn khốc nhất trong mấy ngàn năm qua, chuyện diệt tộc thật sự có thể giáng xuống đầu bọn họ.
Khẩn trương! Phẫn nội Nguy cơi Sợ hãi!
Toàn bộ Hoàn Lang Thiên giới nghiêm, phái một lượng lớn tộc lão đến Hoang Lôi Thiên, Hỏa Vân Thiên, Kim Lang Tộc, và Bất Hủ Thiên Cung để cầu viện, cùng nhau chống lại lưỡi đao sắp giơ lên của Tu La Điện.
Nhưng không chỉ Hoang Lôi Thiên và Hỏa Vân Thiên khẩn trương, mà ngay cả Bất Hủ Thiên Cung cũng không dám tùy tiện đáp lại lời thỉnh cầu của Hoàn Lang Thiên. Đây chính là Tu La Điện, Tiểu Thiên Đình cấp bậc thực sự. Nếu thật sự nổi cơn điên lên, nhất định phải diệt Hoàn Lang Thiên, chỉ bằng vào bọn họ thật sự rất khó chống đỡ, hơn nữa Tu La Điện không thể nào thấy thế đông người mà rút lui, nhất định sẽ có một trận chém giết thảm liệt.
Bọn họ muốn chính diện khiêu chiến Tu La Huyết Ảnh và Tu La Ám Ảnh sao? Bọn họ muốn đối mặt với những Ác Ma điên cuồng của Tu La Điện sao?
Dù bình thường có mâu thuẫn thế nào với Tu La Điện, nhưng nếu thật sự phải đối mặt trực tiếp, trong lòng cũng có chút chùn bước. Trước đây Bất Hủ Thiên Cung dù đã liên hợp với Hoang Lôi Thiên tập kích Tu La Điện, nhưng đó là vì chủ yếu cường giả của Tu La Điện đều ở Thiên Long Sơn Mạch, hoàn toàn khác với lần này.