Tần Mệnh trở về nơi ở, trên đường vẫn còn suy nghĩ về cuộc trò chuyện với lão gia tử.
Dù thực tế mà nói, hắn và lão gia tử gần như không có quan hệ huyết thống, nhưng tình thân sâu kín trong lòng lại trở nên chân thật hơn sau lần gặp gỡ này, mang theo một cảm giác ấm áp, xúc động rất tuyệt vời. Những lời lão gia tử nói cũng tác động mạnh đến hắn, khiến trái tim còn đôi chút hoang mang trở nên kiên định hơn.
Nhưng tình trạng cơ thể của lão gia tử, cùng việc cần đến hai năm để dung hợp mười thế thân hồn khiến Tần Mệnh có chút lo lắng. Hai năm, biến số quá nhiều, lão gia tử có thể trụ vững được không? Quá trình dung hợp mười thế thân hồn sẽ diễn ra như thế nào? Lỡ xảy ra bất trắc thì sao? Tuy nhiên, lão gia tử đã có sự chuẩn bị, có lẽ vấn đề không lớn. Chỉ là như vậy, kế hoạch săn giết mà Tần Mệnh đã vạch ra cần phải cân nhắc lại nghiêm túc. Nếu thực sự làm vậy, toàn bộ Thiên Đình sẽ náo động, càng kích thích các thế lực khắp nơi vây bắt hắn, đến lúc đó rất dễ gây ảnh hưởng đến Tu La Điện.
"Lão gia tử nói gì với ngươi?" Nguyệt Tình và những người khác thấy Tần Mệnh bước vào, sắc mặt không mấy vui vẻ, trong lòng đều lo lắng.
Tần Mệnh thu lại cảm xúc, nở nụ cười nhạt: "Đừng lo lắng, lão gia tử không làm khó ta. Tịch Tiểu Nhan đâu?"
“Bị Tịch trưởng lão bắt về rồi, nói là phải nghiêm trị! Bất kể lúc đó cô ta có ý định gì, việc đả thương Đồng Ngôn là thật, làm nhục Thượng Quan Sắc Vi cũng là thật." Đồng Hân nhắc đến Tịch Tiểu Nhan lại thấy đau đầu, sao lại giống tính Đồng Phi đến thế?
"Trưởng công chúa đâu?"
Đại Mãnh đáp: "Bị Nhiếp Ẩn Sơn đưa về rồi. Tu La Điện không phải trường hợp đặc biệt thì không tiếp khách lạ, cô ấy không thể ở lâu."
"Lão gia tử đã nói gì với ngươi?" Đồng Ngôn tò mò hỏi.
Tần Mệnh ngồi xuống ghế bành, nghiêm túc suy nghĩ rồi phẩy tay, vẩy ra ánh kim quang mờ ảo, thiết lập hai lớp phong ấn cho căn phòng. "Không cần lo lắng về người trong Tu La Điện nữa, Tu La Điện thực ra là do lão gia tử sáng lập, ngay cả Điện chủ đời này cũng là đệ tử của lão gia tử."
"Cái gì?" Họ hoang mang nhìn Tần Mệnh, lão gia tử sáng lập? Tu La Điện đã có lịch sử một ngàn năm trăm năm rồi mài!
"Lão gia tử mười thế, mỗi thế một dáng vẻ, nên không ai nhận ra." Tần Mệnh giới thiệu sơ lược về tình hình của lão gia tử. Đây đều là người thân của hắn, nói một chút cũng không sao, để họ khỏi lo lắng.
Vài câu ngắn gọn khiến căn phòng chìm vào im lặng rất lâu. Ngay cả Nguyệt Tình điềm tĩnh cũng lộ vẻ kinh ngạc, lặng lẽ tiêu hóa cú sốc lớn này.
Thái Âm Thánh Hoàng?
Sinh ra ở U Minh, chôn ở U Minh, du tẩu giữa khoảnh khắc sinh tử, siêu nhiên ngoài Luân Hồi!
U Minh Thái Âm!
Mười thế Luân Hồi?
Bọn họ lăn lộn khắp thiên hạ nhiều năm, kiến thức rộng rãi, nhưng vẫn kinh ngạc trước thân phận của lão gia tử, giống như Tần Mệnh trước đó, không biết đây rốt cuộc là người hay yêu, là linh hay quỷ. Điều này thật đáng kinh hãi!
Lão gia tử từ Vực Sâu Tử Linh Chi Địa Hoang Hải đến?
Đó là nơi nào!
Mang U Minh Thánh Khí từ vực sâu ra?
Vậy nó được sinh ra như thế nào?
Họ vừa kinh ngạc trước thân phận của lão gia tử, lại càng thêm hoang mang.
"Đừng nghĩ nhiều vậy, biết lai lịch Tu La Điện là được. Chúng ta ở đây an ổn vài tháng, chờ Thiên Vương Điện tiến vào Thiên Đình. Tiện thể củng cố cảnh giới. Vào Đông Hoàng Thiên Đình hơn một năm, các ngươi theo ta chạy ngược chạy xuôi còn chưa thực sự yên lòng nghỉ ngơi." Tần Mệnh cần củng cố cảnh giới Thiên Vũ, tiện thể xâm nhập dung luyện Đại Hỗn Độn Thiên Lôi, tăng cường Thiên La pháp tướng, đương nhiên còn phải lấy lại Tu La đao!
Mọi người nhìn nhau, vẫn chưa hết chấn kinh và nghỉ hoặc.
Tần Mệnh cười lắc chiếc lệnh bài trong tay: "Lão gia tử cho, có nó, có thể tự do ra vào bất kỳ nơi nào của Tu La Điện. Các loại linh lung các trưng bày bảo tàng, Thập Lý Pha Luyện Thể Ngưng Hồn, còn có Thiên Nộ Nhai mười năm mở ra một lần, muốn đi đâu thì đi."
Đồng Ngôn hoàn hồn, thần thái trong trẻo: "Khoan đã... Tu La Điện là nhà chúng ta?"
Tần Mệnh khẽ cười: "Chúng ta chỉ ở khoảng năm ba tháng, chuyện sau này hãy tính sau."
"Mọi nơi đều có thể đi?" Đồng Ngôn không còn để ý đến vết thương, cố gắng ngồi dậy.
“Đương nhiên!”
"Lão gia tử bá khí thật!" Đồng Ngôn hô lớn, ha ha, sảng khoái! Tu La Điện được tôn là Tiểu Thiên Đình, bảo tàng bí cảnh chắc chắn không ít. Nếu có thể thoải mái tu luyện năm ba tháng, bù lại ba năm năm thu hoạch bên ngoài. Vừa hay những bảo vật họ đạt được từ lòng đất mộ địa vẫn chưa hoàn toàn dung hợp, đây là một cơ hội tuyệt vời.
"Chúng ta đi Cẩm Tú Vương Thành trước." Nguyệt Tình và hai người kia trao đổi ánh mắt, đều mỉm cười hiểu ý. Bõ công lo lắng lâu như vậy, giờ thì có thể yên tâm rồi. Họ vẫn nhớ đến Tâm Ma Huyết Trì ở Cẩm Tú Vương Thành, nhất là Nguyệt Tình. Dù có Thiên Đạo truyền thừa, việc tấn thăng Thiên Vũ Cảnh vẫn cần trải qua khảo nghiệm Tâm Ma, có thể chuẩn bị trước sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Giữa trưa, Đồng Ngôn nằm trên giường an tâm dưỡng thương. Đại Mãnh dẫn Nguyệt Tình và hai người kia đi Cẩm Tú Vương Thành, Tần Mệnh nằm dưới gốc cây già trong sân, lặng lẽ lo lắng cho tương lai.
"Ngươi lấy ghế mây từ đâu ra vậy?" Tần Mệnh đang chìm trong suy nghĩ thì chợt thấy ở góc trước mặt, một bộ xương khô trắng ngọc đang thoải mái nằm trên một chiếc ghế mây đen sì phơi nắng. Hình ảnh này nhìn thế nào cũng thấy quái dị.
Xương đầu méo mó, hốc mắt bốc lên hắc khí, quai hàm kêu răng rắc hai tiếng, không biết đang nói gì.
"Ngươi là khô lâu, phải có dáng vẻ của khô lâu chứ." Tần Mệnh không hiểu, nhưng nhìn bộ xương nằm ở đó, luôn cảm thấy âm u, hơn nữa phong cách tổng thể của Tu La Điện đều là màu đen uy nghiêm, ngay cả cây cối cũng là Thiết Thụ màu đen, cái thứ trắng bệch nằm ở đó thật không hợp.
Khô lâu lão nhị không để ý đến hắn, chuyển tư thế thoải mái hơn, bắt chéo chân, yên tĩnh hưởng thụ làn sương mù nở rộ từ dây leo quỷ ngàn năm, cường kiện hài cốt. Dễ chịu, dễ chịu, sau này dùng cái tên kia tu luyện là được, không cần quay về đám Hắc Sa kia tranh giành năng lượng với đám khô lâu còn lại, càng không cần nhìn sắc mặt Đại Mãnh. Ai, đúng rồi, lão đại phải có dáng vẻ của lão đại, phải thể hiện sự cao quý, phải lộ ra sự đặc biệt.
"Đừng ở ngoài lâu, khoác áo choàng vào." Tần Mệnh gào lên với khô lâu lão nhị, thật là đau đầu! Khi còn sống chắc chắn không phải kẻ tốt lành gì!
Khô lâu lão nhị vờ như không nghe thấy, thực ra cũng không hiểu, tiếp tục vô cùng 'mờ mịt' nằm ở đó.
"Còn không nghe lời, ta thu áo choàng của ngươi đấy!" Tần Mệnh không muốn người khác nhìn thấy bên cạnh hắn nằm một bộ xương khô.
Khô lâu lão nhị run rẩy toàn thân, bộ xương ngồi phịch xuống, điều khiển ghế mây bồng bềnh vào góc, dùng hành động thực tế nói với Tần Mệnh, đừng lải nhải!
Khóe mắt Tần Mệnh giật giật, mặc kệ nó.
Lãnh Thiên Nguyệt đi bái kiến sư tôn, nhưng sư tôn vẫn đang bế quan, đành phải quay về điện.
Giữ im lặng?
Chủ động tiếp xúc giao lưu với Tần Mệnh?
Đây không phải phong cách của nàng, nhất định phải nghĩ cách bảo vệ địa vị, giành lại quyền chủ động.
Xem ra cần phải bàn bạc với Ngu Thế Hùng một chút.
Lãnh Thiên Nguyệt trở về nơi ở, đi thẳng vào khuê phòng, vừa mở cửa phòng chuẩn bị tĩnh tâm một mình thì khựng lại. Lông mày nàng cau lại, lùi ra ngoài cửa, nhìn cảnh vật xung quanh, rồi nhìn khuê phòng quen thuộc mà xa lạ. Giường đâu?
Lãnh Thiên Nguyệt nhắm mắt, chậm rãi mở ra, ánh mắt bỗng lạnh lẽo. Giường đâu!
Ai đám xông vào khuê phòng của nàng!
Ai dám dọn giường của nàng đi!
Đây quả thực... Khinh người quá đáng!
Ai đang sỉ nhục nàng?
Mặt Lãnh Thiên Nguyệt âm trầm bước vào Ngoại Điện, định ra lệnh cho thị vệ điều tra, nhưng liếc mắt đã thấy đài cao trống trơn. Ghế mây đâu! Đây là bị trộm rồi sao?
Nhưng đây là Tu La Điện, là tấm điện của Lãnh Thiên Nguyệt nàng!
Không lâu sau, bầu không khí trong Tu La Điện bỗng trở nên căng thẳng. Vì sự việc có chút riêng tư, liên quan đến giường trong khuê phòng của Lãnh Thiên Nguyệt, nên không gây náo động lớn, nhưng những người thân tín của Lãnh Thiên Nguyệt vẫn bí mật điều tra, và báo cáo cho Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công, hai thủ lĩnh của Tu La Ám Ảnh.
Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công vô cùng phiền muộn, đường đường Tu La Ám Ảnh lại phải giúp tiểu chủ tìm giường? Nhưng nghĩ kỹ lại, việc này thật khó tin. Ai có thể lặng lẽ chui vào Tu La Điện, sao lại hứng thú với giường của Lãnh Thiên Nguyệt, là coi trọng dây leo quỷ ngàn năm, hay là có chuyện khác!