"Không có thời gian! Tiết điểm ở đây đã cố định thành công, trận pháp cũng đã thiết lập xong. Hy sinh một vị Xà Tôn, làm được những điều này là đủ rồi!”
Gã đại hán mình mẩy loang lổ những vệt màu nhíu mày nhìn gã tăng nhân.
Dù những năm gần đây hắn tiếp xúc không ít phương thức tu hành quỷ dị, nhưng thấy cái kiểu dùng xác thối để tăng tu vi này, hắn vẫn cảm thấy có chút không quen.
Tăng nhân nhẹ nhàng lau vết máu đen trên mặt và khóe miệng.
Trên mặt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
“Đáng tiếc thật. Nơi này địa mạch giao thoa, lại có nhiều mạch liên thông đến mấu chốt của tiết điểm này, nếu chúng ta thuận theo tiết điểm này tiếp tục bố trí, biết đâu chừng có thể trực tiếp chạm đến Phong Tự Sơn.”
"Ngươi muốn chết thì ta chưa muốn đâu, với cái độ nhạy cảm của Tu Di, cách xa thì hắn không nhất định biết, nhưng nếu đến ngay dưới mắt hắn, e rằng sẽ bị tìm ra tận gốc gác mà chém sạch!"
Đại hán lạnh lùng nói.
Hồi tưởng lại thân ảnh cụt tay kia cùng thực lực khiến người ta nghẹt thở, trong mắt hắn không khỏi hiện lên một tia sợ hãi từ tận đáy lòng.
"Đáng hận Ô Nha không giữ được hành tung bí mật, để tu sĩ Đại Tấn nhận ra sơ hở, đành phải tiên hạ thủ vi cường. Tiếc là chúng ta chỉ là đội ngũ ban đầu, thực lực không đủ, thất bại trong gang tấc. Bằng không đợi tộc trưởng bọn họ đến..."
“Vượt qua những hải chướng kia đâu có dễ dàng."
Tăng nhân lấy ra một chiếc khăn tay, cẩn thận lau nốt vệt máu đen cuối cùng trên mặt, vừa lắc đầu nói.
"Chẳng phải vì thế mới mang ngươi đến đây sao?"
"Đi, đi nhanh lên đi, không đi là toi đời đấy."
Đại hán mất kiên nhẫn hừ một tiếng.
Rồi thân thể nhanh chóng co lại, chui vào khe hở giữa vách đá và đá ngầm gần đó.
Tăng nhân nhìn mặt biển xanh thẳm phía trước.
Không biết từ lúc nào, trên mặt biển đã lặng lẽ nổi lên một màn sương mù nhàn nhạt, từ từ bao phủ cả vùng hải vực và vách đá.
Tăng nhân nhìn xác thối trước mặt, lộ vẻ từ bi và tiếc nuối, chắp tay trước ngực, hướng về xác thối khẽ thi lễ, niệm một tiếng Phật hiệu.
Rồi thân thể nhanh chóng co lại, chui vào khe hở khác trong đám đá ngầm...
Phong Tự Sơn.
Đạo cung.
"Lần hành động này, năm vị Kim Đan, hai mươi bảy Trúc Cơ đệ tử tiến về Hải An Quận và Cao Đàn Quận, toàn quân bị diệt, trong đó có Ngụy Trư, Lư Khắc Minh, Triệu Vu Kỳ..."
"Kim Đan Hoa Đào Quận không tổn thất, Trúc Cơ tổn thất hai mươi mốt người..."
"Kim Đan Hải Đầu Quận tổn thất một người, Trúc Cơ tổn thất mười lăm người..."
“Kim Đan Hải Bồi Quận không tổn thất, Trúc Cơ tổn thất ba người.”
"...Kim Đan Nam Tể Quận không tổn thất, Trúc Cơ tổn thất bảy người, trong đó có Chu Vũ, Lý Hằng..."
"..."
"Lần này, hai tông một thị tổng cộng tổn thất chín vị Kim Đan, một trăm mười tám vị Trúc Cơ... Tổn thất quá lớn, tất cả đều là tại ta."
Viên Chân Truyện đứng ở vị trí cao trong đạo cung, sắc mặt nặng nề.
"Là ta đánh giá sai số lượng tặc tu còn sót lại trong Tây Hải Quốc, cũng không ngờ chúng lại dùng dân thường để huyết tế."
Nghe Viên Chân Truyện nói vậy.
Phía dưới, sắc mặt Tịch Vô Thương và những người khác hơi sầm lại, rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ cũng im lặng.
Dù kiêu ngạo bất tuân như Lương Trọng Khang, lạnh lùng như Tần Lăng Tiêu, cũng không khỏi đỏ hoe mắt.
Thực lực của họ không hề yếu.
Nhưng phần lớn đều là lần đầu ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, dù đã chuẩn bị kỹ càng, cũng không ngờ trận chiến đầu tiên lại mang đến nhiều tổn thất đến vậy, cái chết lại đến đột ngột như thế.
Sự thay đổi quá nhanh khiến đạo tâm của họ dường như dao động.
Mà trong đám người này, chỉ có Vương Bạt là giữ khuôn mặt bình tĩnh như nước, không chút gợn sóng.
Những cảnh tượng này, hắn đã thấy quá nhiều lần rồi.
Thậm chí trong số các Kim Đan đang ngồi, có lẽ không mấy ai có kinh nghiệm phong phú hơn hắn.
Dù sao họ gần như đều sinh sống trong Đại Tấn đầy trật tự, có tông môn làm chỗ dựa, hiếm khi gặp phải tuyệt cảnh.
Còn Vương Bạt thì không.
Lúc này, rất nhiều tu sĩ nhao nhao khuyên nhủ.
"Viên Phó Trấn Thủ, tu sĩ hai châu vốn đã ôm quyết tâm phải chết, để cầu cơ hội sống sót, tự nhiên sẽ dùng mọi thủ đoạn, không cần vì vậy mà áy náy."
"Đúng vậy, chống cự ngoại tặc, lẽ nào không có tổn thất?"
Lúc này, Tu Di vẫn luôn im lặng sau lưng Viên Chân Truyện chậm rãi mở miệng, nói bốn chữ:
"Lúc này không nên."
Các tu sĩ Nguyên Anh phía dưới lập tức hiểu ý, vội vàng nói:
"Sự việc đã xảy ra rồi, dù hối hận cũng vô dụng, hiện tại không phải lúc truy cứu trách nhiệm, điều quan trọng là phải suy nghĩ thật kỹ làm sao để tránh lặp lại."
Đề nghị này của tu sĩ Nguyên Anh lập tức nhận được sự đồng tình của rất nhiều tu sĩ khác.
Viên Chân Truyện cũng không phải người ngoan cố, liền nói:
"Vậy được! Nếu chư vị còn nguyện ý cho Viên mỗ một cơ hội lập công chuộc tội, vậy ta cũng không nói nhiều nữa."
Nói rồi, hắn vung tay áo.
Một vòng lưu quang nhanh chóng hiện ra trước mắt mọi người, hóa thành một bản đồ.
Viên Chân Truyện trịnh trọng nói:
"Để phòng ngừa phàm nhân bị lợi dụng lần nữa, ta đã cho người khai khẩn lại một vùng ruộng tốt, thành trì lớn gần Quốc Đô Tây Hải Quốc. Nhiệm vụ của chư vị là hộ tống những người phàm này đến đó an toàn."
"Ngoài ra, tiện thể tiêu diệt toàn bộ tặc tu dọc đường."
Vừa nói, hắn nhanh chóng chỉ vào bản đồ.
Mỗi lần chạm vào, một đội ngũ lại được phân công.
Tịch Vô Thương và những người khác cũng được tính là một tiểu đội.
Nhưng cân nhắc đến việc họ còn nhiệm vụ khác, họ được phân công đến gần Hải Đầu Quận, hộ tống dân thường ở đó đến Quốc Đô Tây Hải Quốc.
Nhiệm vụ này với Tịch Vô Thương và đồng đội mà nói thực sự quá đơn giản.
Còn các đệ tử Trúc Cơ vừa trải qua một trận chiến, quả thực cần thời gian để xoa dịu tâm trạng và thích nghi với hoàn cảnh.
Sau khi các tu sĩ rời đi.
Trong đạo cung, chỉ còn lại Tu Di, Viên Chân Truyện và vài tu sĩ Nguyên Anh.
Tu Dị, người vốn luôn im lặng, lại mở lời trước:
"Lần này có bẫy."
Viên Chân Truyện lập tức gật đầu:
"Trấn Thủ nói vậy, ta cũng cảm thấy thế, mọi chuyện quá trùng hợp, trước đó những tặc tu này chỉ là quân lính tản mạn, ẩn nấp khắp nơi, nhưng hôm nay lại đồng loạt lộ diện, lại đúng vào lúc chúng ta quyết định thanh tẩy toàn bộ Nam Bộ."
"Viên Phó Trấn Thủ có ý là, nội bộ chúng ta có quỷ?"
Một tu sĩ Nguyên Anh nghe vậy lập tức cau mày.
Nhưng một tu sĩ khác lập tức phản đối:
"Chưa chắc đã là nội ứng, những ngày này việc điều động tu sĩ của chúng ta càng lúc càng dày đặc, kể cả những đợt đệ tử được phái đi tuần tra trước đó cũng bị chúng ta giữ lại, phái đến các quận...
Bọn tặc tu chỉ cần tinh ý một chút, có thể phát hiện ra ý đồ của chúng ta, đoán ra hôm nay, buông tay đánh cược một lần, cũng không phải hiếm."
"Còn có khả năng, những tặc tu lưu lạc đến Tây Hải Quốc, trước đó dốc toàn lực ẩn mình, không để chúng ta phát hiện, lần này lại ăn ý như vậy, một người sống cũng không có, hoặc là bị giết chết, hoặc là trực tiếp trở thành tế phẩm của Vũ Xà, sự nhất trí này, chỉ sợ là muốn thu hút sự chú ý của chúng ta, đồng thời khuấy đục vùng biển phía Nam Tây Hải Quốc..."
“Tặc tu giảo hoạt, có lẽ dùng kế minh tu sạn đạo, ám độ trần thương, chúng ta còn cần đề phòng cẩn thận, trên trời dưới đất, vào biển ra sông. đều phải cẩn thận mới được.”
Những người đang ngồi đều là Nguyên Anh cáo già, dù trẻ nhất là Viên Chân Truyện, cũng đã hơn năm trăm tuổi.
Dù phần lớn không quá giỏi mưu tính, nhưng với ngần ấy năm, dù chỉ thoáng qua cũng có thể nghĩ rõ rất nhiều điều.
Vài ba câu, đã nói ra đủ loại khả năng.