Hồ Tái Hi cũng không giấu nổi vẻ nghỉ hoặc trong mắt.
Tu hành « Chân Dương Mậu Thổ Kinh », việc pháp lực mất khống chế vốn là thường tình. Như hắn năm xưa, cũng phải mất hơn một năm trời, dưới sự giám sát của sư tôn, mới miễn cưỡng ổn định được pháp lực.
Nhưng tốc độ xoay chuyển pháp lực của Vương Bạt trong đan điền, quả thực có chút vượt quá dự kiến.
Cảm giác được nhanh hơn bình thường đến gấp đôi.
Dù không hiểu nguyên do, Hồ Tái Hi vẫn nhanh chóng luyện hóa “Hỗn Nguyên Hoàng Sa”, đánh vào đan điền Vương Bạt.
Pháp lực xoáy bị Hỗn Nguyên Hoàng Sa làm chậm lại, tốc độ lập tức giảm xuống.
Lúc này, Vương Bạt mới nhận ra mấu chốt vấn đề.
"Là Vạn Pháp mẫu khí! Chính nó đã ảnh hưởng đến tốc độ vận chuyển pháp lực Thổ hành."
Theo quan sát của Vương Bạt, Vạn Pháp mẫu khí âm thầm thúc đẩy pháp lực xoáy không ngừng chuyển động.
Chỉ là trước đó, pháp lực Thổ hành cuộn trào quá mạnh đã che lấp, nhất thời không nhận ra mà thôi.
Không chỉ Vương Bạt, Hồ Tái Hi cũng chợt hiểu ra, trong mắt lóe lên vẻ bừng tỉnh:
"Ta hiểu rồi... Đây chính là ưu khuyết điểm của Vạn Pháp mạch khi kiêm tu các công pháp khác."
"Pháp lực xoáy kiêm tu sẽ bị gia tốc, vậy thì tốc độ luyện hóa pháp lực tự nhiên cũng cực nhanh... Đây là lý do Vạn Pháp mạch có thể đồng tu nhiều công pháp đến vậy."
"Nhưng chính vì vậy, độ khó tu hành cũng tăng lên. Nếu không đủ khả năng khống chế, e rằng không thể kiêm tu bất kỳ môn công pháp nào."
Dù nhận ra vấn đề, Hồ Tái Hi cũng không có cách nào tốt hơn. Tu hành là việc của cá nhân, không thể dựa dẫm vào người khác.
Ông chỉ có thể ra tay giúp đỡ khi pháp lực xoáy của Vương Bạt mất khống chế.
Ít nhất là trong giai đoạn đầu, khi pháp lực xoáy chưa ổn định.
Ông cũng nói cho Vương Bạt về phỏng đoán của mình.
"Khả năng khống chế pháp lực?"
Vương Bạt trầm ngâm, rồi lại vùi đầu vào tu hành.
Thời gian cứ thế trôi đi, trong quá trình Vương Bạt không ngừng mất khống chế, không ngừng suy ngẫm, không ngừng tu hành.
Rất nhanh, Hồ Tái Hi kinh ngạc nhận ra, số lần pháp lực Thổ hành trong đan điền Vương Bạt mất khống chế đang giảm đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đêm đầu tiên, số lần mất khống chế vô số kể.
Đêm thứ hai... hai mươi lần.
Đêm thứ ba, tám lần...
Cuối cùng, đến đêm thứ năm, số lần mất khống chế là không!
Nhìn Vương Bạt cả đêm tu hành bình ổn, Hồ Tái Hi thực sự kinh ngạc.
Sự tiến bộ của Vương Bạt diễn ra ngay trước mắt ông.
Ông tận mắt chứng kiến Vương Bạt tiến bộ từng chút một, mỗi bước đều chậm rãi nhưng cực kỳ vững chắc.
Chỉ mất năm ngày để đi con đường mà ông đã mất hơn một năm.
Khả năng khống chế pháp lực của Vương Bạt còn thể hiện tài năng kinh người hơn nữa.
Giờ khắc này, ông không khỏi có chung ý nghĩ với Mã Thăng Húc:
"Diêu Vô Địch hắn có đức tài gì chứ!"
Ánh mắt nhìn Vương Bạt không khỏi thêm phần tán đồng và tiếc nuối.
Tán đồng tài năng và cách đối nhân xử thế của Vương Bạt.
Nhưng cũng tiếc cho một đệ tử kinh diễm như vậy lại bị Diêu Vô Địch bỏ bê.
"Nếu bái ta làm thầy, dù không thành Hóa Thần, cũng đủ sức trở thành phong chủ Hậu Thổ Phong đời tiếp theo."
Hồ Tái Hi thầm thở dài trong lòng.
Nhưng rất nhanh, ông bị lời nói của Vương Bạt thu hút:
"Ngươi muốn đến Kim Hoàng Phong học tập « Kim Quang Cửu Nguyên Công »?"
Hồ Tái Hi nhíu mày hỏi.
Vương Bạt bất đắc dĩ nói:
"Bẩm sư thúc, sư phụ dặn dò trước khi đến Tây Hải Quốc, một khi nhập môn sơ bộ một môn công pháp, cần lập tức nhập môn bốn môn còn lại, nếu không về sau độ khó tu luyện sẽ càng lớn."
Hồ Tái Hi nghe vậy khẽ giãn mày: "Ra vậy, ta còn tưởng ngươi chướng mắt... Khụ, Ngụy Dung của Kim Hoàng Phong à? Hắn và sư phụ ngươi không mấy thân thiện, ngươi nhất định phải đi?"
Mấy ngày ở chung, Vương Bạt cũng đã quen với Hồ Tái Hi, không cần giấu giếm điều gì, nghe vậy khó khăn lắm mới lộ ra nụ cười khổ:
“Đệ tử cũng không còn cách nào, không chỉ Ngụy sư thúc, còn có Linh Ủy Tử sư thúc của Thanh Mộc Phong, dường như cũng không vưi vẻ gì với sư phụ."
"Nhưng thứ khiến đệ tử đau đầu nhất lại là « Thái Ất Hỏa Chân Quyết » của Hỏa Vân Phong..."
Nhớ lại ngày Diêu Vô Địch dẫn hắn đến bái phỏng Xích Liệt Tuyền, phong chủ Hỏa Vân Phong, thái độ lạnh lùng chế giễu của đối phương, Vương Bạt liền cảm thấy bất lực.
Rõ ràng là, việc nhận được chỉ điểm của Xích Liệt Tuyền gần như không thể.
Hắn nhất thời cũng không có cách nào tốt hơn, thậm chí đang nghĩ đến việc có nên đổi một môn công pháp thuộc tính hỏa khác.
Trước đó, hắn cũng đã xem qua, trong bảo khố Vạn Tượng có không ít truyền thừa thuộc tính hỏa, cũng có thể đạt tới cảnh giới Hóa Thần.
Nhưng không nghi ngờ gì, ít nhất là trong tông, « Thái Ất Hỏa Chân Quyết » vẫn là công pháp thuộc tính hỏa số một.
"Xích Liệt Tuyền à... Hắn quả thực hơi khó."
Hồ Tái Hi nghe Vương Bạt nói, cũng gật đầu đồng ý.
"Vậy ngươi về suy nghĩ kỹ biện pháp đi, nhưng đợi ngươi nhập môn Ngũ Hành xong, tốt nhất vẫn là trở lại chỗ ta. Nếu không có ai trông nom, việc tu hành của ngươi vẫn còn nguy hiểm, ta cũng có vài thứ chưa dạy ngươi."
Vương Bạt nghe vậy, lập tức trịnh trọng thi lễ với Hồ Tái Hi, nói từ đáy lòng:
"Mấy ngày nay, làm phiền sư thúc."
Không lâu sau.
Nhìn bóng dáng Vương Bạt bay đi, nghĩ đến quá trình tu hành từng chút một của đối phương mấy ngày nay, cùng với món quà trước đó hắn tặng,
Hồ Tái Hi không khỏi thở dài.
"Ai, ta đúng là số lao lực mài”
Nói rồi, ông khẽ lắc đầu, chợt bay khỏi Hậu Thổ Phong.
Rất nhanh, ông xuất hiện trước một ngọn núi phía tây.
Trên ngọn núi, thỉnh thoảng có tu sĩ ra vào.
Ông không để ý, hướng phía trong núi truyền một âm thanh.
Vài hơi thở sau, một bóng đáng lăng lệ lãnh ngạo từ một động phủ trong núi phụ phóng ra.
Người tới nhìn thấy Hồ Tái Hi, trên khuôn mặt không chút biểu cảm không khỏi thoáng qua một tia nghi hoặc:
"Hồ sư đệ..."
"Ngụy Dung sư huynh, từ khi chia tay đến giờ vẫn khỏe chứ?"
Hồ Thái Hi cười nhạt nói.
Người tới, chính là Ngụy Dung, phong chủ Kim Hoàng Phong.
Hắn nghi ngờ nói: "Ngươi không phải ở Thiếu Âm Sơn dự Vấn Đạo Đại Hội sao? Đến chỗ ta làm gì?"
Sự thẳng thắn này khiến Hồ Tái Hi không kịp phản bác, nhưng đó là tính cách của đối phương, ông chỉ đành nói rõ ý định:
"Ta nghe nói, ngươi đã hứa với Diêu Vô Địch, sẽ dạy đệ tử của hắn tu hành?"
Ngụy Dung nghe vậy, sắc mặt lập tức trầm xuống nói "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
“Ha ha, sư huynh đừng vội, ta muốn nói, đệ tử của Diêu Vô Địch, ta đã dạy qua, thiên phú rất tốt. Hai ngày nữa chắc hắn sẽ đến tìm ngươi, dù sao cũng là vãn bối, ngươi đến lúc đó để ý một chút, tiểu tử này sẽ không làm ngươi thất vọng."
Hồ Tái Hi chưa nói xong đã bị Ngụy Dung nhíu mày ngắt lời.
"Ngươi nói những điều này, liên quan gì đến ta? Ta chỉ hứa dạy hắn nhập môn, còn lại không liên quan đến ta."
Nói xong, hắn quay người bay trở lại.
Chỉ để lại Hồ Tái Hi đứng tại chỗ, nửa ngày sau mới bất đắc dĩ lẩm bẩm:
"Gã này, vẫn khó chơi như vậy. Ai, Vương Bạt, lão phu cũng coi như tận lực rồi."
Lắc đầu, bất đắc dĩ rời đi.
Cùng lúc đó.
Vương Bạt trở lại Vạn Pháp Phong, xem xét tình hình ấp trứng của từng linh thú trong núi, không khỏi bị thu hút bởi vài quả thú noãn đã vỡ ra.
"Một con Thạch Long rắn mối lớn thật!"
"Ô? Lại một con thạch sùng bách sắc? Chi là màu sắc này có vẻ hơi sai.