Nghe thấy tên mình, Mạc Kỳ Liên vội ngẩng đầu.
Vương Bạt cũng nghiêm nghị ngồi thẳng, ánh mắt chăm chú.
"Các ngươi gần như cùng thời điểm bắt đầu học ngự thú đạo với ta, đến nay cũng khoảng một năm. Thời gian này không dài, nhưng đối với ngự thú đạo mà nói, rất nhiều tri thức phải tích lũy trong quá trình tu hành và bồi dưỡng linh thú, chứ không phải học xong lý thuyết rồi mới đi thực hành."
Tề Yến nhìn hai người, mặt không đổi sắc nói:
"Cho nên, lần khảo hạch này của ta rất đơn giản."
“Trong vòng mười năm tới, ai trong hai người các ngươi bồi dưỡng ra được linh thú tam giai thượng phẩm đầu tiên, ta sẽ dạy cho người đó một môn "Phân biệt huyết mạch chỉ thuật" độc nhất của Thú Phong.”
"Một khi học được thuật này, có thể cảm nhận được đại khái tình hình huyết mạch bên trong một con linh thú, giúp ích rất lớn cho việc nâng cao phẩm giai linh thú."
"Các ngươi có ý kiến gì không?"
Mạc Kỳ lập tức mừng rỡ.
Trong vòng mười năm bồi dưỡng ra linh thú tam giai thượng phẩm? Chẳng phải là dành riêng cho hắn sao?
Thiên phú của hắn cho phép cảm nhận rõ ràng huyết mạch trong cơ thể linh thú, nhờ đó có thể "bắn tên trúng đích," "đúng bệnh hốt thuốc” để nâng cao phẩm giai linh thú.
Còn người không có thiên phú này chỉ có thể dựa vào kiến thức, kinh nghiệm đã có, quan sát để xác định linh thú có thể ẩn chứa huyết mạch nào, rồi mới tiến hành bồi dưỡng có tính nhắm vào, nhưng khả năng phán đoán sai là rất lớn.
Một khi phán đoán sai lầm, thường sẽ lãng phí rất nhiều tài nguyên và thời gian.
Chênh lệch giữa hai bên là vô cùng lớn.
Đương nhiên, phần thưởng sư tôn đưa ra cũng không hấp dẫn hắn đến vậy.
Dù sao pháp thuật kia cũng chỉ có thể cảm nhận đại khái huyết mạch, kém xa thiên phú của hắn.
Nhưng Mạc Kỳ không quan tâm.
Hắn quan tâm cơ hội thể hiện bản thân trước mặt sư tôn.
Hắn muốn chứng minh, mình không hề kém Vương Bạt!
"Dạ, sư tôn! Đệ tử không có ý kiến gì!"
Nói rồi, hắn nhìn về phía Vương Bạt.
Muốn xem phản ứng của Vương Bạt ra sao.
Nhưng khiến hắn thất vọng, Vương Bạt phản ứng rất bình thường:
"Tề sư thúc, đệ tử cũng không có ý kiến gì."
Thời gian mười năm, muốn bồi dưỡng ra linh thú tam giai thượng phẩm, độ khó vẫn rất cao.
Nhưng so với phần thưởng của Te Yến, Vương Bạt cũng không khỏi có chút động lòng.
Nếu có "Phân biệt huyết mạch chi thuật" trợ giúp, việc bồi dưỡng Quỷ Văn Thạch Long Tích chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mà đối với hắn, thời gian mười năm cũng không phải quá dài.
"Ừ, trong quá trình đó, các ngươi có thể tùy ý tìm kiếm sự giúp đỡ."
Tề Yến thản nhiên nói.
Vương Bạt nhân cơ hội hỏi thêm về những vấn đề tích lũy trong thời gian qua, sau khi được giải đáp liền vội vàng cáo từ rời đi.
Trong lương đình.
Nhìn vẻ mặt phấn chấn của Mạc Kỳ, Tề Yến lại khẽ lắc đầu…
Vạn Pháp đỉnh.
Vừa bước vào phòng, Vương Bạt bỗng nhíu mày.
Vội vàng đến trước ổ đất.
Điều khiến sắc mặt hắn trầm xuống là, trong chín con non, con Thạch Long Tích đầu lựu, con Thạch Long Tích tim lộ ra ngoài và một con không có chi sau, giờ phút này đang nằm yên trong ổ, không còn chút khí tức nào.
"Chết rồi?"
Vương Bạt cau mày ngồi xổm trước ổ.
Nhẹ nhàng nhặt xác ba con non lên.
Phát hiện trên người chúng không có vết thương nào.
Hắn trầm ngâm một lát, đem xác ba con non mang ra xa ổ, rồi dùng tay làm đao, nhẹ nhàng xé xác từng con.
Xem xét kỹ một hồi, hắn mới đem xác chúng thiêu thành tro tàn.
"Không phải do yếu tố bên ngoài... là do bản thân ba con Thạch Long Tích."
Vương Bạt lộ vẻ suy tư.
Biến dị không phải lúc nào cũng tốt.
Đa phần kết quả biến dị đều mang tính tiêu cực.
Chỉ một phần rất nhỏ biến dị mới mang lại kết quả tích cực.
Rõ ràng, ba con Thạch Long Tích không thể vượt qua thử thách này là một thất bại.
Đang suy nghĩ.
Vương Bạt bỗng nhìn vào trong ổ.
Rồi thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Con Thạch Long Tích mọc năm chi trước và bốn chi sau, ngoài tứ chi dùng để chống đỡ cơ thể, năm chi còn lại đều điên cuồng cào xé thân mình.
Lớp da mỏng manh nhanh chóng bị xé rách, để lộ nội tạng bên trong…
Sau đó, con Quỷ Văn Thạch Long Tích biến dị mọc tận chín móng vuốt chết ngay dưới móng vuốt của chính mình.
Dáng chết vô cùng thê thảm.
Vương Bạt nhìn cảnh này, vốn có thể ra tay cứu chữa, nhưng cuối cùng lại chọn đứng ngoài quan sát.
Giống biến dị thất bại, dù cứu sống cũng chỉ kéo dài hơi tàn.
Có lẽ không cứu vớt mới là từ bi.
Thở dài một tiếng, hắn thu dọn tâm trạng, vùi đầu vào tu luyện trong vạn pháp mẫu khí.
Hôm sau, hắn đem Ất Nhị cầm đầu, cùng một loại gà lông đen, gà khoang trắng vào trại gà, rồi giao cho Giáp Thập Thất một nhiệm vụ mới.
"Trong Thần Vực, lại có yêu nhân dâm tà ẩn núp?"
Giáp Thập Thất nhìn quanh, lòng không khỏi chùng xuống.
Thượng thần hiển nhiên biết sự tồn tại của những kẻ này, nhưng vẫn để hắn chú ý đến chúng, rõ ràng là cố ý ma luyện hắn.
"Nghĩ vậy, phải hành động kín đáo, cẩn thận quan sát mới được... Không được làm thượng thần thất vọng."
Mấy ngày sau.
Vương Bạt từ Linh Thực Bộ trở về, nhanh chóng phát hiện hai trong sáu con Thạch Long Tích còn lại đã chết.
Nửa tháng sau.
Trong bốn con Thạch Long Tích còn lại, con mọc cánh cũng đột ngột thổ huyết mà chết.
Một con khác bỗng ngã xuống đất, không gượng dậy nổi.
Về sau, chủ còn lại hai con Thạch Long Tích không chết bất đắc kỳ tử nữa.
Và hai con Thạch Long Tích này được Vương Bạt ghi chép riêng:
Hai đầu Thạch Long Tích, Bách Sắc Thạch Long Tích.
"Chờ đã... Hai con còn sống này, hình như là hai con có tuổi thọ cao nhất trước đó."
Vương Bạt chợt nghĩ ra điều gì, vội lật sổ ghi chép cũ.
Quả nhiên, hai đầu Thạch Long Tích có tuổi thọ xấp xi 200 năm, Bách Sắc Thạch Long Tích cũng khoảng 180 năm.
"Giống chết yểu đều chết bất đắc kỳ tử, còn giống trường thọ thì gần như vẫn còn sống…"
"Lẽ nào đây cũng là yếu tố then chốt để phán đoán biến dị thành công hay không?"
"Nhưng hai con Thạch Long Tích này, lại có năng lực gì?"
Hai đầu Thạch Long Tích hay đánh nhau, nhưng phần lớn là đầu đen bắt nạt đầu vàng, ngoài ra, tạm thời chưa thấy gì khác biệt.
Còn Bách Sắc Thạch Long Tích, tức con có màu sắc phức tạp nhất, cũng không thấy biến đối gì.
Vương Bạt kiên nhẫn chờ thêm một tháng.
Hai con Thạch Long Tích con ban đầu chỉ lớn bằng bàn tay, nhờ được hắn cho ăn liên tục đã lớn hơn nhiều.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, hắn mới truyền thọ nguyên cho hai con non.
Lần này, sức ăn của hai con non nhanh chóng biến đổi lớn, khí tức cũng dần mạnh lên.
Kèm theo khí tức mạnh mẽ, hình thể của chúng cũng lớn nhanh.
Chúng lớn lên khác với linh thú khác, sẽ hình thành một lớp màng mỏng bên ngoài cơ thể.
Chúng cần lột lớp màng mỏng đó ra thì cơ thể mới tiếp tục phát triển.
Đây chính là lột xác.
Nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, hai con Thạch Long Tích con còn lóng ngóng trong việc xé lớp màng mỏng bên ngoài, Vương Bạt đành phải tự mình ra tay, giúp chúng lột da cũ.
Nhưng cũng chính trong quá trình này, Vương Bạt phát hiện một tình huống khiến hắn kinh ngạc.
"Con Bách Sắc Thạch Long Tích này, lại là giống đực!"
Ai cũng biết Quỷ Văn Thạch Long Tích là linh thú đơn tính.
Nói cách khác, cả một tộc đàn chỉ có giống cái.
Nhưng lúc này lại xuất hiện hậu duệ giống đực… Sự dị biến này khiến ngay cả Vương Bạt cũng cảm thấy kinh ngạc.
Nhưng cũng chính con Bách Sắc Thạch Long Tích giống đực này cho Vương Bạt linh cảm.
"Có giống đực tham gia vào tộc đàn, mới có khả năng biến đổi... Vậy nếu đem con Bách Sắc Thạch Long Tích này giao phối với Quỷ Văn Thạch Long Tích hoặc hai đầu Thạch Long Tích thì sao? Liệu có biến đổi gì mới?"
Nghĩ là làm, sau khi truyền thọ nguyên nửa tháng, hắn bắt đầu thử để Bách Sắc Thạch Long Tích giao phối với con mẹ và hai đầu Thạch Long Tích.
Kết quả khiến hắn thất vọng, cả một tháng trôi qua, Bách Sắc Thạch Long Tích dường như không hứng thú với đồng loại, không hề có ý định giao phối.
"Xem ra còn phải dưỡng Quỷ Văn Thạch Long Tích cho tốt…"
Hạ chín cái thú noãn, mỗi cái đều khác nhau, Vương Bạt không tin chỉ có chín phương thức biến dị này.
Rõ ràng, Quỷ Văn Thạch Long Tích là một kho báu lớn chưa từng có, chờ hắn khai thác.
"Tu hành, bồi dưỡng linh thú, nghiên cứu linh thực…"
Thời gian cứ thế trôi qua lặng lẽ trong quá trình đơn điệu nhưng lại đặc biệt thú vị đối với Vương Bạt.
Tu hành không kể ngày tháng.
Chớp mất, đã sáu năm sau.