"Chư vị, đấu pháp luận đạo bắt đầu."
Trên bầu trời Vạn Tượng Tông, bên trong Thiên Nguyên Điện, một trong ba điện chính của tông môn.
Thiên Nguyên Điện là một trong ba điện hùng vĩ nhất của Vạn Tượng Tông, bên trong điện có chín cột rồng bằng vàng cổ kính, chống đỡ lấy toàn bộ đại điện.
Điện chủ Thiên Nguyên Điện, Lã Trang Mi, giờ phút này lại ngồi ở vị trí phụ tá trong điện, sắc mặt trầm tĩnh, không nói một lời.
Nhưng việc này cũng không ai dám có ý kiến.
Ngoài Lã Trang Mi, điện chủ, phó điện chủ của hai điện còn lại, cùng bốn vị sơn chủ, ngoại trừ Quan Ngạo, sơn chủ Thái Dương Sơn, cũng đều có mặt tại đây.
Nhưng vị trí chủ tọa lại thuộc về một tu sĩ trung niên da trắng không râu.
Người này chính là Nhị trưởng lão Tuân Phục Quân của Vạn Tượng Tông, chủ trì sự kiện lần này.
Ngồi dưới Tuân Phục Quân là Lý Vạn Niên của Trường Sinh Đạo Tông, Tiêu Anh của Du Tiên Quan, Chân Định Vương Tần Hỏa của Đại Tấn cùng nhiều tùy tùng.
Nghe Tuân Phục Quân nói, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía một màn sáng ở giữa đại điện.
Màn sáng bao trùm toàn bộ khu vực đấu pháp.
Dù mỗi hình ảnh đều rất nhỏ, với tu vi cảnh giới của những người ở đây, không khó để nhìn rõ mọi động tĩnh bên trong.
Đương nhiên, với cảnh giới của họ, khó có ai thực sự để tâm đến những tu sĩ trẻ tuổi đang đấu pháp trong màn sáng.
Họ chỉ khách khí liếc qua, rồi lại tiếp tục trò chuyện.
"…Chúng ta đã thống nhất, tam đại châu có thể tiến vào Phong Lâm Châu từ bất cứ đâu, chỉ trừ Đại Tấn. Lần này sự việc ở Nam Ngạn tuyến của Tây Hải Quốc suýt chút nữa hỏng chuyện!"
Chân Định Vương Tần Hỏa là một đại hán râu ria xồm xoàm, dù mặc cẩm bào vẫn toát lên vẻ thô kệch, giờ phút này có chút kích động nói.
Lý Vạn Niên của Trường Sinh Đạo Tông nghe vậy nhíu mày: "Sự việc ở Nam Ngạn tuyến của Tây Hải Quốc đúng là vượt quá dự tính, nhưng may mắn không gây ra vấn đề gì. Sau này cần phải đề phòng, tăng cường tuần tra, mở rộng phạm vi tuần tra để có đường lui."
"Nhưng lời Tần đạo huynh có vẻ xem thường tu sĩ tam đại châu. Trong Phong Lâm Châu, chỉ có Đại Tấn và Đại Yến còn giữ được linh mạch cấp sáu hoàn chỉnh, đảm bảo đủ linh khí. Đại Sở trước kia cũng không tệ, nhưng hai, ba ngàn năm nay đã suy yếu rõ rệt. Nếu tu sĩ ba châu không ngốc, họ sẽ chỉ chọn tấn công từ phía chúng ta."
Tiêu Anh của Du Tiên Quan không nói gì.
Tần Hỏa lại nói:
"Ta đâu đám xem thường họ? Bây giờ còn đễ, chỉ là đội tiên phong nhỏ lẻ, chẳng có mấy ai Hóa Thần, chúng ta còn ứng phó được. Nhưng vài chục năm nữa, nếu không có biện pháp đối phó, khi tu sĩ ba châu tràn vào Đại Tấn, dù ta có địa lợi cũng chưa chắc ngăn cản được. Chúng ta nên bàn bạc ra điều lệ mới."
Lý Vạn Niên của Trường Sinh Tông cười nhạt, không để ý nói:
"Phải xem đại hồng thủy đến Phong Lâm Châu trước hay họ đến trước. Nếu đại hồng thủy dâng lên, nhấn chìm Phong Lâm Châu, e rằng chúng ta cũng phải ly biệt quê hương như tu sĩ ba châu. Bàn nhiều điều lệ cũng vô ích."
Nhị trưởng lão Tuân Phục Quân nãy giờ im lặng cuối cùng cũng lên tiếng:
"Tông ta đã giao cho Địa Vật Điện nghĩ cách nâng cao đê biển ở Nam Ngạn tuyến của Tây Hải Quốc…
Đại Tấn vốn có địa thế cao, dù đại hồng thủy ngập Phong Lâm Châu, Đại Tấn tạm thời vẫn an toàn. Chi e nước biển sẽ chảy ngược dọc theo Đại Sở, cộng thêm việc Đông Nam Hương Hỏa Đạo vĩnh viễn khuếch trương, sẽ rất phiền phức."
Lý Vạn Niên khẽ nhíu mày:
"Hương Hỏa Đạo… Chúng ta đã thống nhất là cứ mặc kệ họ phát triển rồi mà? Thiên địa suy vi có liên quan đến việc tu sĩ ta trắng trợn cướp đoạt linh vật. Hương Hỏa Đạo tàn phá bừa bãi cũng giảm bớt số lượng tu sĩ, coi như đền bù hao tổn cho thiên địa."
Lúc này, Tiêu Anh của Du Tiên Quan chợt nói: "Mấy Tà Thần của Hương Hỏa Đạo dựa vào hút hương hỏa chi lực của chúng sinh để lớn mạnh, các ngươi không sợ họ hút quá nhiều, thực lực tăng vọt, chúng ta không đối phó được à?"
Tần Hỏa không nhịn được phản bác:
"Tiêu đạo huynh lo gì? Ai chăng biết Hương Hỏa Đạo là do 'vị kia' nuôi dưỡng? Ngay cả vị kia còn không gấp, chúng ta vội gì?”
Nghe đến "vị kia", các tu sĩ đều im lặng.
Không khí trong đại điện lập tức trở nên nặng nề.
Có lẽ nhận ra bầu không khí ngưng trọng trong điện, Lý Vạn Niên của Trường Sinh Đạo Tông bỗng lên tiếng:
"À phải rồi, ta nghe nói Diêu Vô Địch của quý tông trước đó chém giết A Thập Nạp, đánh lui Tăng Vương Tín bị thương, hiện tại thế nào?"
Nhắc đến Diêu Vô Địch, bầu không khí trong điện lập tức đễ chịu hơn nhiều.
Trên mặt Nhị trưởng lão Tuân Phục Quân cũng lộ ra một nụ cười:
"Vô Địch vẫn ổn, bị thương nhẹ nhưng đã kịp thời hồi phục."
Lý Vạn Niên nghe vậy vuốt cằm, tán thưởng: "Diêu Vô Địch của quý tông, ngàn năm trước ta đã thấy hắn có tư chất thành Hóa Thần, không ngờ hôm nay dù vẫn ở Nguyên Anh cảnh, chẳng những không suy yếu mà còn đẩy lui được Hóa Thần. Nội tình như vậy, nếu đột phá Hóa Thần, e rằng ngay cả chúng ta gặp cũng phải dè chừng."
Lời này lập tức nhận được sự đồng tình của Tần Hỏa và Tiêu Anh.
Tiêu Anh càng không nhịn được cảm thán: "Vạn Pháp mạch im hơi lặng tiếng bao năm, không ngờ lại trỗi dậy lần nữa. À phải rồi, ta nhớ Diêu Vô Địch này hình như tuổi cũng không nhỏ thì phải?”
Nhắc đến đây, nụ cười trên mặt Tuân Phục Quân lập tức nhạt đi, gật đầu: "Không sai, Vô Địch đã hơn 2700 tuổi, chỉ sợ chỉ còn vài chục năm thọ mệnh."
"Cái gì? Tuổi thọ chỉ còn chút vậy sao?"
Lý Vạn Niên và Tiêu Anh đều sững sờ.
Tiêu Anh nhíu mày suy tư rồi chợt giật mình: "Không sai, ta nhớ ra rồi, hơn 2000 năm trước khi ta vừa Hóa Thần, hắn đã nổi danh, thường xuyên vượt cấp chiến đấu, Kim Đan cũng có thể phản sát Nguyên Anh… Vậy tuổi của hắn xác thực không nhỏ. Hắn có đệ tử không?"
Tuân Phục Quân hơi khựng lại, rồi gật đầu cười: "Tự nhiên là có."
Tiêu Anh và Lý Vạn Niên hiếu kỳ, Lý Vạn Niên không nhịn được hỏi: "Ồ, hắn có đệ tử à? Đã có Nguyên Anh chưa?"
Theo họ nghĩ, Diêu Vô Địch nổi danh đã lâu, tuổi trong Nguyên Anh cũng rất lớn, nếu có đệ tử, chắc cũng không còn trẻ.
Nhị trưởng lão Tuân Phục Quân chậm rãi trả lời:
"Ừm, cái đó thì chưa, Diêu Vô Địch mới thu nhận đệ tử không lâu, bây giờ chỉ là Trúc Cơ… Nhưng kẻ này cũng rất ưu tú."
Trước mặt người ngoài, ông ta phải giữ thể diện cho tông môn.
Tiêu Anh nghe vậy khẽ gật đầu:
"Mới Trúc Cơ à, Vạn Pháp mạch từ trước đến nay là vô địch cùng cấp, giờ phút này chắc đang ở dưới đấu pháp luận đạo rồi?"
Tuân Phục Quân khẽ nhíu mày.
Ông ta không rõ chuyện này.
Nhưng với tình hình thiếu công huân trầm trọng của Vạn Pháp mạch, chắc họ sẽ không bỏ qua cơ hội kiếm công huân này.
Ông ta nói: "Chắc là ở dưới… Hắn tên là Vương Bạt."
"Vương Bạt?"
Mọi người vô thức tìm kiếm cái tên này trên màn sáng, nhưng nhanh chóng phát hiện không có tên Vương Bạt.
"Cái này…"
Nhị trưởng lão lộ vẻ nghĩ hoặc.
"Kỳ lạ, có thể là chưa đến lượt hắn."
Ông ta liếc nhìn Khuất Thần Thông, sơn chủ Thiếu Âm Sơn: "Thần Thông, ngươi đi xem một chút."
Khuất Thần Thông vội gật đầu.
Rồi biến mất trong điện.
Không lâu sau, Khuất Thần Thông trở về với vẻ mặt cổ quái.
"Thần Thông, tìm được vị trí đấu pháp của hắn chưa?"
Khuất Thần Thông khẽ lắc đầu: "Vương Bạt không đăng ký tham gia đấu pháp luận đạo năm nay."
"Không tham gia?"
Tuân Phục Quân kinh ngạc.
Các tu sĩ khác cũng có chút bất ngờ.
Ngay cả Lã Trang Mi, điện chủ Thiên Nguyên Điện vốn im lặng nãy giờ cũng nhíu mày.
Khuất Thần Thông do dự một lúc rồi nói:
"Cái đó… hắn đang xếp hàng ở Ngự Thú Bách Vấn Lâu."
Đại điện im lặng trở lại…
“Mạc Kỷ?"
Vương Bạt ngạc nhiên nhìn người trước mặt.
Mạc Kỳ cũng bất ngờ.
"Sao ngươi không đi tham gia đấu pháp?"
Cả hai đồng thanh hỏi.