Ngay sau đó, một tu sĩ khác sắc mặt lo lắng vội vã chạy vào:
"Bẩm Tu Di trấn thủ, Viên Phó trấn thủ, có tin khẩn từ Hải Bối Quận! Phát hiện tế đàn của bộ lạc Vũ Xà!"
Nghe vậy, gần như tất cả mọi người trong đạo cung đều sững sờ.
"Cái thứ ba rồi?"
Sự việc nhanh chóng diễn biến, chẳng khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ.
Từng bóng người vội vã xông vào.
"Hải Định Quận báo tin khẩn, phát hiện... tế đàn Vũ Xà!"
"Kiệt Thạch Quận..."
Các tu sĩ bên dưới nhất thời không biết phải làm sao.
"Tổng cộng Tây Hải Quốc Nam Phương chỉ có mười lăm quận, mà đã có đến mười hai quận phát hiện tế đàn Vũ Xà..."
Đúng lúc này, Tu Di và Viên Chân Truyện cùng ngẩng đầu, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Đông.
Hướng đó, họ mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, hung lệ, độc ác và quỷ dị đầy huyết tinh!
Khí tức đó không tính là mạnh đối với họ, nhưng lại vượt xa khả năng chống đỡ của tu sĩ Kim Đan bình thường.
"Kỳ lạ, sao ta lại cảm thấy nó yếu hơn lần trước?"
Viên Chân Truyện thầm nghi hoặc.
Không lâu sau khi hai người phát giác ra khí tức này,
lại có một bóng người hớt hải xông vào:
"Cấp báo! Hoa Đào Quận cấp báo! Trong lúc truy bắt tu sĩ Đồ Tỳ Châu, phát hiện tế đàn bộ lạc Vũ Xà dưới lòng đất. Tế đàn vừa bị kích hoạt, gây tổn thất nặng nề, xin viện trợ ngay lập tức!"
Sắc mặt Viên Chân Truyện giờ phút này hoàn toàn trầm xuống, không còn chút vui vẻ nào.
Ông nhìn quanh các tu sĩ Nguyên Anh trong đạo cung. Tính cả ông và Tu Di, kiếm tu, thì bờ Nam tuyến hiện tại chỉ có chín vị Nguyên Anh.
Trong đó, chi có sáu người chuyên về đấu pháp.
"Đáng hận! Nếu không phải vì cuộc tập kích bất ngờ trước đó khiến chúng ta tổn thất mấy vị Nguyên Anh..."
Viên Chân Truyện nghiến răng hận thầm.
Ông chưa kịp phản ứng thì mười mấy tu sĩ liên tiếp lên tiếng:
"Cấp báo! Hải Đầu Quận cầu viện! Tế đàn Vũ Xà bị kích hoạt..."
"Cấp báo! Hải Châu Quận."
"Cấp báo..."
Viên Chân Truyện đứng ngồi không yên, lo lắng đi đi lại lại trong đạo cung.
Số lượng tế đàn lớn như vậy hoàn toàn vượt quá dự tính ban đầu của ông.
Các tu sĩ Nguyên Anh bên dưới cũng nhanh chóng suy tính.
Lập tức có người đề nghị: "Trước mắt hãy để những đội mạnh nhất cầm cự, chúng ta chia nhau đi giúp các đội yếu giải quyết trước!”
"Không được! Thứ này quỷ dị, lần trước thủ lĩnh bộ lạc Vũ Xà thao túng nó đánh lén chúng ta, giết mãi không chết, các ngươi quên rồi sao!"
"Trên đời làm gì có thứ gì bất tử, nếu không hành động, đệ tử bên dưới chỉ sợ..."
"Đừng để những thứ đó che mắt! Chúng ta trấn giữ bờ Nam tuyến, phải cân nhắc đến ức vạn sinh linh nơi đây, không thể vì nhỏ mà bỏ lớn!"
"Đệ tử trong tông quan trọng hơn, hay ức vạn sinh linh ở đây quan trọng hơn?!"
“Đương nhiên là ngang nhaul Nhưng hiện tại nhiều tế đàn đồng thời xuất hiện, ai có thể đảm bảo không có cạm bẫy? Xuất động tùy tiện, vạn nhất hai châu lại tập kích bất ngờ Phong Tự Sơn thì sao? Quyết không thể rối loạn, tạo cơ hội cho đổi thủ!”
Các tu sĩ Nguyên Anh trong đạo cung tranh cãi kịch liệt.
Đúng lúc này, một vị tu sĩ Nguyên Anh lên tiếng:
"Sao không thỉnh Tham Không tổ sư ra tay? Lão nhân gia người không phải đang ở gần bờ Nam tuyến sao?"
Viên Chân Truyện chần chừ một lát rồi vội lắc đầu:
“Tham Không tổ sư đã đến vùng hải chướng bên ngoài mấy ngày trước rồi, theo kế hoạch thì phải nửa tháng nữa mới về."
"Vậy thì..."
Các tu sĩ Nguyên Anh bên dưới lập tức không phản bác được.
Đúng lúc này, một giọng nói chậm rãi vang lên:
"Các ngươi đi đi, nơi này, ta giữ."
Viên Chân Truyện và chúng tu sĩ kinh ngạc nhìn về phía thân ảnh im lặng từ đầu đến cuối trong đạo cung.
Chính là phong chủ Tâm Kiếm phong của Vạn Tượng Tông, Tu Di.
"Tu Di sư thúc... Vậy làm phiền sư thúc!"
"Chư vị, chúng ta đi!"
Viên Chân Truyện chần chừ một lát rồi không dám chậm trễ nữa, cắn răng bay về một hướng.
Bảy vị tu sĩ Nguyên Anh còn lại, dù không chuyên về đấu pháp, cũng riêng rẽ bay về các hướng khác.
Nhìn theo những người rời đi,
Tu Di trầm ngâm, hiếm khi lên tiếng, phân phó vài tu sĩ Kim Đan rồi thân thể hóa thành một đạo lưu quang, bay về phía bầu trời Phong Tự Sơn.
Rất nhanh, ông càng bay càng cao, càng bay càng cao.
Cho đến khi có thể thu hết hơn nửa Tây Hải Quốc Nam Bộ vào tầm mắt, ông mới dừng lại.
Gió mạnh gào thét, lạnh thấu xương đủ để đễ dàng thổi chết một tu sĩ Kim Đan.
Ông nhẹ nhàng ngồi xếp bằng giữa vô số luồng khí lãng.
Vững như bàn thạch.
Trước mặt, một thanh kiếm khí Tứ giai lặng lẽ hiện ra.
Trên thân kiếm, ẩn ẩn có vết nứt.
Sắc mặt ông không vui không buồn, tâm thần buông lỏng, thần thức bao phủ toàn bộ mười lăm quận phía Nam.
Và rất nhanh, ông "nhìn" thấy thân ảnh Viên Chân Truyện rơi xuống một địa huyệt đen ngòm...
"Ào ào..."
"Ào ào ào ào..."
Huyết thủy cuồn cuộn dữ dội trong chiếc đỉnh lớn trên tế đàn.
Trên định đồng, ẩn hiện một vòng quang mang sâu thăm.
"Đó là cái gì?!"
Tịch Vô Thương, Quý Nguyên và hai người còn lại ngưng trọng nhìn chằm chằm vào chiếc đỉnh.
Quý Nguyên chém một đao vào đỉnh lớn, nhưng chiếc đỉnh dường như dính chặt vào tế đàn, không hề nhúc nhích!
"Không phá được!"
Trong mắt Quý Nguyên lóe lên vé kinh ngạc.
Một đao này của hắn, đừng nói là Kim Đan, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh mới vào cũng phải dè chừng.
Không ngờ lại không thể phá mở.
Vừa rồi, Tịch Vô Thương và những người khác đã cùng nhau đánh chết đám Trúc Cơ của Tây Đà Châu, phần lớn đệ tử còn đang chìm đắm trong niềm vui chiến thắng.
Ví dụ như Lương Trọng Khang, dù cố tỏ ra bình tĩnh nhưng khóe miệng vẫn không giấu được vẻ vui mừng.
Vừa rồi, hắn là người đầu tiên trong đám đệ tử Trúc Cơ chủ động xông lên tấn công tăng nhân Tây Đà Châu.
Nhớ lại những gì Tịch sư thúc đã nói, hắn không khỏi vui sướng.
"Mấy tên Nguyễn Tử Doãn chắc vẫn còn núp sau sư phụ, còn ta đã dám động thủ với tu sĩ ngoài châu ở cấp độ Kim Đan... Chờ ta trở về, nhất định sẽ khiến bọn chúng tâm phục khẩu phục!"
Không chỉ Lương Trọng Khang, trừ Đào Như Ý, Chu Lục Ngạc và vài người khác có vẻ không mấy hứng thú, phần lớn đệ tử Vạn Tượng Tông đều vô cùng hưng phấn.
Ngay cả Tần Lăng Tiêu, nữ tu hoàng tộc luôn lãnh ngạo, cũng hiếm khi lộ ra vẻ hưng phấn.
"Lần này ra ngoài, thú vị hơn nhiều so với ở Thiên Kinh Phút”
Vương Bạt thu hết mọi biểu cảm vào mắt, khẽ lắc đầu rồi cũng ngưng trọng nhìn về phía đỉnh lớn trên tế đàn.
Trong tay, hắn lặng lẽ nắm chặt một viên mậu thổ châu.