"“Vút!”
"Vút vút vút!"
Tiếng kiếm reo không ngớt văng vẳng bên tai Vương Bạt.
Bị thanh âm này quấy nhiễu, Vương Bạt trong cơn mơ màng, cố gắng mở mắt.
Đột nhiên ý thức được điều gì, hắn trợn tròn mắt:
"Bộ Thiền!”
Hắn bật dậy.
Nhận ra mình đang nằm trong một căn nhà gỗ trông khá mới mẻ, nhưng lại vô cùng đơn sơ, thậm chí có phần xập xệ.
Vương Bạt chỉ cần liếc mắt là khẳng định ngay đây không phải tác phẩm của Bộ Thiền.
Sư muội làm nhà gỗ không đến nỗi tệ thế này.
"Chẳng lẽ là sư huynh?"
Trong lòng Vương Bạt nảy ra suy đoán.
Trước khi ngất đi, hắn lờ mờ thấy được kiếm quang quen thuộc.
Nơi hắn giao chiến với Nguyên Vấn Chi vốn rất gần vị trí của Triệu Phong, người có khả năng đến kịp lúc đó, phần lớn là Triệu Phong.
Nghĩ đến đây.
Vương Bạt vội vàng đảo mắt nhìn quanh, nhà gỗ trống trơn, chẳng có gì cả.
Đến cả một lớp cỏ tranh lót dưới thân cũng không có.
Sự đơn sơ này khiến người ta bực mình.
Điều này càng làm Vương Bạt tin chắc vào suy đoán của mình.
Vừa sờ tay, hắn phát hiện túi trữ vật, nhẫn trữ vật và túi linh thú đều còn nguyên.
Thần thức quét qua túi linh thú, Vương Bạt lập tức trút được gánh nặng trong lòng.
Linh thú bên trong không thiếu con nào.
"Ba Hạt?"
Trong góc túi linh thú, Vương Bạt bất ngờ thấy một con vẹt màu vàng sữa.
Chính là sủng vật nhỏ của Bộ Thiền, Ba Hạt.
Chi có điều, có lẽ vì trước đó mổ vào pháp khí tam giai, mỏ nhọn của nó giờ thủng một lỗ lớn.
Tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng nhan sắc thì tổn hao không ít.
May mà loại thương thế này chỉ cần dưỡng cho tốt, không lâu sau sẽ hồi phục.
Tuy nhiên, Vương Bạt nhanh chóng cảm thấy nặng trĩu trong lòng.
Linh thú mà hắn thả ra trước đó, trừ mấy con Bích Thủy Linh Quy chết thảm, không thiếu một con nào.
Chi có Mậu Viên Vương là bặt vô âm tín.
Mậu Viên Vương là linh thú đắc lực nhất của hắn, cũng là con mà hắn đặt nhiều kỳ vọng nhất.
Mất Mậu Viên Vương, thực lực của hắn bị tổn hại không nhỏ, trong thời gian ngắn, e rằng khó mà bồi dưỡng ra được một con linh thú nào như Mậu Viên Vương, chỉ cần thêm một viên nội đan tam giai nữa, nó có thể nhanh chóng tiến vào hàng tam giai.
"Chẳng lẽ Mậu Viên Vương thật sự bị Nguyên Vấn Chi giết chết?"
Nghĩ đến khả năng này, lòng Vương Bạt không khỏi có chút ảm đạm.
Nhưng nỗi ảm đạm này nhanh chóng bị một chuyện quan trọng hơn thay thế:
"Bộ Thiền đâu? Nàng thế nào?!"
Trước khi ngất xỉu, hắn mơ hồ cảm thấy khí tức của Bộ Thiền ngày càng yếu ớt.
Nếu không được cứu chữa kịp thời, e rằng...
Vương Bạt lập tức đứng dậy.
Nghe tiếng kiếm rít gào bên ngoài, hắn vội vàng đẩy cửa bước ra.
Trước mắt hắn là một hồ nước xanh biếc.
Hòa cùng bầu trời, trong vắt vô ngần.
Một bóng người quen thuộc đang khoanh chân lơ lửng trên mặt hồ.
Kiếm quang quanh thân lưu chuyển, vô số kiếm ảnh xoay quanh tung hoành bốn phía.
Người kia nhắm mắt minh tưởng, khuôn mặt lạnh lùng lại mang theo một tia ôn hòa.
Chính là Triệu Phong.
"Sư huynh!"
Dù đã sớm có suy đoán, nhưng khi nhìn thấy Triệu Phong, Vương Bạt vẫn không khỏi mừng rỡ.
Phát giác được Vương Bạt đến, Triệu Phong cũng mở mắt.
Chỉ trong thoáng chốc, Vương Bạt cảm thấy trong đôi mắt kia, đường như có vô số kiếm mnang chớp động!
Trong mắt truyền đến một tia nhói đau.
Nhưng Triệu Phong dường như cũng ý thức được điều gì, kiếm mang trong mắt nhanh chóng thu liễm.
Lại khôi phục vẻ bình thường.
Cả người không còn vẻ sắc bén như trước, khiến người ta chỉ cảm thấy đó là một tu sĩ bình thường.
Vương Bạt biết, đây là Triệu Phong thi triển "Vô Quang Quyết”.
"Sư đệ, ngươi tỉnh rồi."
Triệu Phong thấy Vương Bạt, trên mặt lộ vẻ vui mừng, rồi từ giữa không trung đáp xuống trước mặt Vương Bạt.
Chỉ là vô số kiếm ảnh sau lưng vẫn xoay quanh tung hoành.
Kết hợp với vẻ ngoài bình thường sau khi bị "Vô Quang Quyết" che giấu, tạo nên một cảm giác không hài hòa kỳ lạ.
"Sư huynh, đây là.”
Vương Bạt tò mò hỏi.
Triệu Phong có chút bất đắc dĩ: "Vừa mới phá cảnh Kim Đan không lâu, nhất thời còn khó khống chế..."
Vương Bạt im lặng.
Gật đầu, rồi lo lắng hỏi:
"Sư huynh, Bộ Thiền nàng hiện giờ."
Triệu Phong chưa từng gặp Bộ Thiền, nhưng ngày xưa Vương Bạt và Triệu Phong trò chuyện, cũng từng cho Triệu Phong xem qua dáng vẻ của Bộ Thiền.
Nghe Vương Bạt nói vậy, Triệu Phong hiểu sự nóng nảy trong lòng hắn, liền nói:
"Nàng hao hết pháp lực, lại bị pháp khí tam giai làm bị thương, lúc ta đến, đã gần kề cái chết."
Lòng Vương Bạt thắt lại.
Nhưng Triệu Phong lại mim cười:
"Nhưng đừng lo, Đường Tịch tiền bối của Linh Lung Quỷ Thị vừa xuất hiện, đích thân đưa muội ấy đi, nói là sẽ chữa trị cho tốt."
"Đường đạo hữu mang đi?"
Vương Bạt nghe vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Đường Tịch là tồn tại cấp bậc Nguyên Anh Chân Quân, hơn nữa Linh Lung Quỷ Thị có vô số bảo vật, muốn chữa trị vết thương cho một tu sĩ Trúc Cơ, hẳn không quá khó khăn.
Chi là hắn thắc mắc, Đường Tịch sao lại biết tình huống của hắn?
Lại sao lại đích thân chữa thương cho Bộ Thiền?
Điều trước không khó đoán, dù sao có Hương Bài, một vị Nguyên Anh Chân Quân thoáng cảm nhận, liền có thể phát giác ra.
Điều sau thì hắn có chút không hiểu.
Đương nhiên, hắn không biết Đường Tịch đã chứng kiến toàn bộ quá trình, rất thưởng thức bản tính và khí tiết của Bộ Thiền, nên mới nảy ra ý định chữa trị cho nàng.
Không nghĩ ra, hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, nếu Bộ Thiền không gặp nguy hiểm, hắn cũng coi như trút được một gánh nặng, ngay sau đó nhanh chóng nghĩ đến một chuyện khác.
Vội vàng hỏi Triệu Phong:
"Sư huynh, lúc thu thập linh thú, huynh có thấy một con khỉ nhỏ nào không? Cao đến bắp chân..."
Triệu Phong nghe vậy, trên mặt lộ vẻ tán thưởng, chỉ về phía xa.
"Ngươi nói là nó à?"
Vương Bạt nhìn theo hướng Triệu Phong chỉ.
Thấy trên một nhánh cây lớn, một con khỉ nhỏ toàn thân dán đầy thuốc cao đang nhắm mắt ngồi xếp bằng, nghiêm túc thổ nạp linh khí xung quanh.
Chính là Mậu Viên Vương.
Dù cách lớp thuốc cao kia, hắn vẫn có thể thấy vết thương trên người Mậu Viên Vương rất nặng.
Triệu Phong cảm thán:
"Lúc ta vừa đến, phát hiện nó cũng chạy tới, hơn nửa đa thịt trên người bị mất, ruột cũng lộ ra không ít.
"Thật là một con khỉ tốt!"
"Ta muốn chữa trị cho nó, nó lại không chịu, ta đành đem thuốc cao cho nó, nó tự dán đấy."
Nghe Triệu Phong nói, Vương Bạt không khỏi xúc động.
Ánh mắt nhìn chằm chằm Mậu Viên Vương, trong lòng đối với hai chữ Linh Thú, bỗng có chút ngộ ra mới.
Nhưng Mậu Viên Vương còn sống, cũng coi như khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Đợi lát nữa sẽ chữa trị cho nó.