“Đạo hữu tu vi thế nào?”
“Trúc Cơ, Trúc Cơ hậu kỳ.”
“Có am hiểu bách nghệ gì không?”
“......Cái này cũng cần đăng ký?”
“Đương nhiên, hiện tại lo ngại có tu sĩ Hương Hỏa Đạo ẩn náu, việc này cũng là để bảo đảm an toàn cho đạo hữu, nên cần đăng ký chi tiết.”
“Cái này. Được thôi, tại hạ hiểu sơ một chút về luyện khí.”
“Xưng hô thế nào?”
“Họ Lý, tên một chữ Tể.”
“Đến thành này có việc gì?”
“Cái này cũng phải nói sao...... Được thôi, đến đây là vì tìm Thân Phục đại sư.”
“Thân Đại Sư à, mỗi ngày người muốn gặp hắn không ít, bất quá người thực sự gặp được hắn, đếm trên đầu ngón tay.”
“Vậy chư vị đã từng gặp chưa?”
“Ha ha, chúng ta không có mặt mũi lớn như vậy, đi, vào đi.”
“Đa tạ.”
Lý Tể bước qua cửa thành, ngắm nhìn bốn phía.
Vĩnh An Thành vốn nhỏ hẹp, sau mấy lần mở rộng, giờ vẫn có vẻ chật chội.
Lý Tể cũng từng nghe nói về điều này.
Chủ yếu là trong thành tụ tập không ít tu sĩ có sở trường về bách nghệ, không thiếu người danh tiếng vang dội, được gọi là “đại sư”.
Trong số đó, người nổi danh nhất, không ai khác chính là Thân Phục Thân Đại Sư, người đã phát triển Linh Kê tinh hoa nhị giai.
Chính sự tồn tại của những người này đã thu hút không ít tán tu từ khắp Yến Quốc đến đây.
Việc Tam Đại lông thay đổi thái độ với đám tán tu, khiến những người này dù tốn nhiều linh thạch, vẫn muốn định cư trong thành.
Điều này khiến số lượng nhân khẩu ở Vĩnh An Thành ngày càng đông đúc.
Nhưng rõ ràng, nó cũng mang lại sự phồn vinh cho các ngành nghề liên quan đến tu sĩ ở đây.
Chỉ là điều khiến Lý Tể nghi ngờ là, Vĩnh An Thành hôm nay vẫn phồn hoa, nhưng so với lần trước hắn đến, lại vắng vẻ hơn không ít.
Số tu sĩ của Tam Đại Tông tuần tra trên đường cũng nhiều hơn hẳn.
“Có phải vì mấy tu sĩ ở cửa thành nói về Hương Hỏa Đạo?”
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lý Tể có chút ngưng trọng.
Hắn từng đến tiền tuyến Ngụy Quốc, trực tiếp đối mặt với tu sĩ Hương Hỏa Đạo, nên rất rõ sự khó chơi của chúng.
Nếu Yến Quốc thật sự có tu sĩ Hương Hỏa Đạo xuất hiện, vậy Vĩnh An Thành căng thẳng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Đúng lúc này, hắn nghe thấy một giọng nói bi phẫn, vội vã vang lên:
“Ta oan uống! Đạo hữu! Ta oan uổng! Ta không phải người của Hương Hỏa Đạo Các ngươi bắt nhầm người rồi!”
“Hừ! Đúng hay sai, cứ theo chúng ta về tông một chuyến, mời trưởng lão tự mình ra tay kiểm tra thực hư là biết! Mang đi!”
Lý Tể vội nhìn theo tiếng.
Chỉ thấy một tán tu trung niên, cả người phát ra sóng pháp lực Trúc Cơ trung kỳ, mặt đầy vẻ oan khuất, bị một đám tu sĩ Tam Đại Tông dùng dây thừng chuyên dùng để phong cấm pháp lực trói lại, còn dán cả phù lục.
Xung quanh không ít tán tu đang xem, có người cười lạnh, có người hoài nghi, có người lộ vẻ thương cảm, có người vui mừng ra mặt......
Ánh mắt đảo qua người tán tu trung niên bị trói, Lý Tể không khỏi nghỉ hoặc.
Đại Sở giao chiến với tu sĩ Hương Hỏa Đạo mười năm, sớm đã có phù lục kiểm tra đơn giản nhằm vào tu sĩ Hương Hỏa Đạo. Loại phù lục này không có tác dụng với tu sĩ Kim Đan, Nguyên Anh, nhưng đối với Luyện Khí, Trúc Cơ thì rất chuẩn xác.
Không cần phải chuyên môn đưa đến chỗ Kim Đan chân nhân kiểm tra, nếu không các chân nhân Kim Đan ở tiền tuyến chẳng còn việc gì để làm, chỉ rảnh rỗi ngày ngày kiểm tra.
Tu sĩ Tam Đại Tông Yến Quốc không ít người từng ra tiền tuyến, lẽ ra việc chế tạo loại phù lục này không khó, sao vẫn dùng biện pháp kém hiệu quả như vậy?
Lý Tể không hiểu.
Đương nhiên, cũng không loại trừ việc Hương Hỏa Đạo chỉ mua chuộc người này, chứ không đoạt xá.
Như vậy thì có khả năng.
Nghĩ vậy, hắn chen vào đám người.
Tò mò hỏi một vị khôn tu (nữ tu) lớn tuổi, cười tủm tỉm đứng ngoài quan sát:
“Đạo hữu, người này đã bị điều tra ra là người của Hương Hỏa Đạo rồi sao?”
Khôn tu kia liếc hắn, vốn không muốn để ý, nhưng cảm nhận được khí tức Trúc Cơ hậu kỳ trên người đối phương, liền gượng cười, giọng nói hơi the thé:
“Chưa đâu, nhưng theo ta thấy, người này tám phần mười là vậy.”
“Ồ? Sao lại biết?”
Lý Tể có chút hiếu kỳ.
“Người này ngày thường hung thần ác sát, gặp người của Tam Đại Tông, đôi khi còn dám khiêu khích, ngài nói xem, nếu không có người của Hương Hỏa Đạo chống lưng, hắn lấy đâu ra lá gan lớn như vậy?”
“Còn nữa, ta thấy hắn nhìn nữ tu ánh mắt không đúng, chắc chắn không phải người
Khôn tu kia như mở máy hát, nói không ngừng.
Lý Tể im lặng ngay lập tức.
Ánh mắt hắn đảo qua đám tán tu xung quanh, lại phát hiện ánh mắt mọi người nhìn người tán tu bị mang đi đầy vẻ chết lặng và lạnh nhạt.
Thấy vậy, Lý Tể bỗng không còn quá quan tâm người tán tu bị mang đi có phải người của Hương Hỏa Đạo hay không.
Khẽ lắc đầu, Lý Tế rời khỏi đám đông, hướng phủ đệ Thân Đại Sư đi đến.
Trên đường đi, hắn phát hiện chuyện như vậy xảy ra không ít.
“......Một khi phát hiện tu sĩ Hương Hỏa Đạo đáng nghi, lập tức báo cáo cho chúng ta! Sau khi thẩm tra, sẽ được thưởng ít nhất mười khối linh thạch trung phẩm, không giới hạn số lượng!”
Một tu sĩ Tam Đại Tông rao giảng lớn tiếng ở đầu ngõ.
Bên dưới, không ít tán tu mắt sáng lên, xoa tay chuẩn bị hành động.
Thấy vậy, Lý Tế lại lắc đầu.
Chỉ bằng đám người này, cũng mong tìm được tu sĩ Hương Hỏa Đạo?
Thật là si tâm vọng tưởng.
Hắn bước nhanh qua đám người, nhanh chóng nhìn thấy một phủ đệ duy nhất có sân rộng lớn trên con phố phồn hoa nhất của thành trì.
Chính là nơi ở của Thân Phục đại sư.
Lý Tể bước nhanh tới.
Nhưng đi chưa được mấy bước.
Ông!
Choang!
Những âm thanh dồn dập vang lên bên tai!
Lý Tể chấn động trong lòng!
Một cảm giác nguy cơ đột ngột lóe lên trong đầu!
Không chút nghĩ ngợi, bản năng tích lũy được từ những lần đối mặt cường địch ở tiền tuyến Ngụy Quốc, khiến hắn kích phát pháp khí trên người ngay lập tức.
Chỉ trong chớp mắt, bảy tám đạo bảo quang pháp khí Cực phẩm nhị giai trực tiếp bao trùm Lý Tể!
Cùng lúc đó, bốn phía có mấy đạo pháp khí, quang hoa phù lục, lao tới chỗ hắn.
Một sợi dây thừng chụp xuống đầu hắn.
Nhưng lại bị pháp khí trên người Lý Tể cản lại, phản chấn trở về.
“Các vị đạo hữu cẩn thận, kẻ này hung hãn! Pháp khí rất nhiều, không nên tới gần, trước hao tổn pháp lực của hắn!”
Một giọng nói hùng hậu vang lên.