Vương Bạt nhanh chóng thu hồi Linh Thú, việc này giờ đã thành một phản xạ gần như bản năng của hắn.
Bộ Thiền cũng định dừng luyện pháp thuật, thu hồi Linh Điển.
Chắc chắn không có sơ hở, Vương Bạt mới mở cửa.
Đập vào mắt là một tu sĩ dáng người cao gầy, nho nhã như văn sĩ, và một đại hán thân hình vạm vỡ, mặt mũi thô kệch đang đứng trước cửa.
Thấy Vương Bạt, cả hai đều nở nụ cười hiền hòa.
Văn sĩ cười ha hả nói:
"Ta là Nguyên Vấn Chi, hẳn là Thân tiểu hữu đây? Quả nhiên tuấn tú lịch sự... Lão Khang trước mặt bọn ta khen ngươi không ngớt lời đấy!"
"Đúng vậy, đúng vậy."
Đại hán thô hào Trương Thái Lai bên cạnh có vẻ hơi ngốc nghếch, phụ họa gật đầu liên tục.
"Khang chân nhân quá khách khí rồi."
Vương Bạt không dám chút lơ là hay lãnh đạm.
Đùa à, hai người này đều là Kim Đan chân nhân, ai dám xem thường?
Hắn vừa cười vừa đưa tay mời:
"Hai vị chân nhân, mời vào trong."
Hai người không khách sáo, lập tức theo Vương Bạt vào phủ đệ.
...
Cánh cửa lớn lập tức đóng lại.
Thấy cảnh này, các tu sĩ canh giữ ở cửa ra vào của tam đại tông sắc mặt khác nhau.
Rất nhanh, trên không Vĩnh An Thành lại có mấy đạo truyền âm phù xé gió bay đi...
"Thân tiểu hữu ở đây thật khó khăn a! Bị tu sĩ tông môn ngày đêm giám thị, đổi thành ta, chắc chắn không chịu nổi."
Vừa bước vào trong, Nguyên Vấn Chi đã không kìm được cảm thán.
Trương Thái Lai cũng mặt mũi đầy vẻ hung ác:
"Tu sĩ tông môn, chẳng có ai tốt đẹp gì! Nếu không phải bọn chúng, tán tu bọn ta sao lại khó khăn đến vậy!"
Vương Bạt nghe hai người không hề che giấu sự chán ghét đối với tam đại tông, dù biết rõ tu sĩ tam đại tông bên ngoài không nghe được, vẫn không khỏi lau mồ hôi.
Rõ ràng là mình bị giám thị, hai người lại sốt ruột hơn cả đương sự.
Vương Bạt vội vàng đổi chủ đề.
"Hai vị chân nhân, mời, uống trà trước đã, ha ha."
Vào đến tĩnh thất, Bộ Thiền đã bưng trà lên.
Vương Bạt theo lệ thường bắt đầu trò chuyện xã giao với Nguyên Vấn Chi, còn Trương Thái Lai thì tỏ vẻ không mấy quan tâm, căn bản không coi trọng mấy nghi thức uống trà, trực tiếp cầm chén trà vừa rót ừng ực uống cạn.
Không hề có chút thận trọng và khí độ của một Kim Đan chân nhân.
Ngược lại, phong thái này có phần hợp khẩu vị Vương Bạt.
Tuy nhiên, kết giao bạn bè với người như vậy thì tốt, chứ nhờ hắn làm việc thì rõ ràng khiến người ta không yên tâm.
Cho nên Vương Bạt cơ bản vẫn là nói chuyện phiếm với Nguyên Vấn Chi.
Hàn huyên một hồi, hai người rốt cục chính thức vào đề.
"Thân tiểu hữu cần Bạch Long Lưu, e rằng hai người ta cũng khó giúp được."
Trong tĩnh thất, khói trà lượn lờ.
Văn sĩ Nguyên Vấn Chi nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, lộ vẻ bất đắc dĩ nói:
"Hoặc là đến Đại Sở, hoặc chỉ có thể lấy từ Hồi Phong Cốc mà thôi."
"Mười mấy năm trước, Ngụy Quốc có lẽ cũng có mỏ sinh Bạch Long Lưu, đáng tiếc trước đó Vạn Thần Quốc Hương Hỏa Đạo tàn phá, linh quáng bị hủy, giờ chắc đã mất."
"Trước đây Trấn Linh Cung hẳn cũng có dự trữ, nhưng tình hình hiện tại, đoán chừng ngươi cũng không gặp được Kim Đan của Trấn Linh Cung."
Nguyên Vấn Chi thắng thắn.
Còn đại hán thô hào Trương Thái Lai thì im lặng, tập trung tinh thần uống trà.
Một ngụm lại uống cạn chén trà.
Vương Bạt vừa rót thêm trà vào chén cho Trương Thái Lai, vừa không nhịn được hỏi: "Xin hỏi hai vị chân nhân, còn đường nào khác không?"
"Không phải là không có."
Nguyên Vấn Chỉ cau mày một hồi, chợt nói: "Tầng ba Linh Lung Quỷ Thị ngươi từng đến chưa? Nơi đó có lẽ có."
"Tầng ba Quỷ Thị?"
Vương Bạt nghe vậy lập tức thất vọng lắc đầu.
Hắn thật sự không tìm được ở tầng ba Quỷ Thị, lúc trước đã hỏi Thương Cách, danh sách hắn cần chỉ thiếu Thúy Vũ Cốt và Bạch Long Lưu.
Nguyên Vấn Chi thấy vậy, chỉ khẽ nhíu mày:
“Tân tu tiểu quốc chúng ta đến Đại Sở, quả thực có chút nguy hiểm.”
"Nếu vậy, e rằng chúng ta chỉ có thể tay trắng trở về, tiểu hữu xem có việc gì khác cần chúng ta ra tay không."
"Cái này..."
Vương Bạt nghe vậy có chút không cam tâm.
Có thể mời được hai vị Kim Đan chân nhân giúp mình thu thập linh tài, cơ hội như vậy thật sự không nhiều.
Nếu không phải nể mặt Khang chân nhân, hai người này e rằng cũng chắng thèm để ý đến vậy.
Dù sao trước đó hai người này cũng không chủ động tìm hắn.
Bất chợt hắn nghĩ ra điều gì đó, vội chấm nước trà, viết một chuỗi chữ lên bàn.
Sau đó hắn mong đợi nhìn Nguyên Vấn Chi và Trương Thái Lai:
"Hai vị chân nhân, xin hỏi có thể tìm được những thứ này không?"
Trong đó, một phần là linh tài hắn có thể dùng khi Kết Đan sau này, một phần là đồ vật Mậu Viên Vương cần để tiến hành đột phá huyết mạch.
Thẳng thắn mà nói, Vương Bạt càng hy vọng Mậu Viên Vương có thể trở thành Linh Thú tam giai đầu tiên dưới trướng hắn.
Thứ nhất, Mậu Viên Vương gặp trận xông lên trước, dám đánh dám chịu, sức chiến đấu vượt trội so với Giải Huyền Ánh Kê.
Một khi tấn thăng, sự giúp đỡ đối với Vương Bạt sẽ mang tính bản chất.
Thứ hai, Mậu Viên Vương trung thành tuyệt đối với Vương Bạt, so với Huyễn Ảnh Kê Giáp Thập Ngũ có độ bất ổn cao, càng khiến Vương Bạt yên tâm hơn.
Chỉ là Vương Bạt hạn chế trong việc nhận biết không đầy đủ về Linh Thú tam giai và linh tài tam giai, hắn không quá chắc chắn có thể thuận lợi nâng Mậu Viên Vương lên tam giai.
Mà Vương Bạt hiểu rõ Linh Kê nhất, nắm chắc tấn thăng của Giáp Thập Ngũ cao hơn nhiều.
Cho nên trước đây hắn vẫn chưa thu thập vật liệu đột phá huyết mạch cho Mậu Viên Vương, chính là vì nguyên nhân này.
Chỉ là bây giờ tình huống đã thay đổi, Bạch Long Lưu mãi chưa có cách nào đạt được, nếu kéo dài vài chục năm, có lẽ Giáp Thập Ngũ tự mình có thể đạt đến Kim Đan.
Hắn chỉ có thể thay đổi suy nghĩ, đổi một biện pháp khác.
Nhìn thấy chữ Vương Bạt viết trên bàn, Nguyên Vấn Chỉ và Trương Thái Lai đều tò mò nhìn.
Trương Thái Lai nhanh chóng chỉ vào mấy từ trong đó, cao hứng lớn tiếng như trẻ con:
"Cái này 'Phần Lô Diệp' ở Tống Quốc có đấy, còn có 'Thất Diệp Nhiên Huyết Hoa' này..."
"Nhị đệ."
Nguyên Vấn Chi bất đắc dĩ liếc Trương Thái Lai, Trương Thái Lai lập tức sờ lên gáy, có chút ngượng ngùng cười với Vương Bạt: "Ta chỉ biết mấy cái này thôi, mấy thứ khác ngươi hỏi đại ca ta đi."
Vương Bạt vội cười gật đầu.
Nguyên Vấn Chi và Trương Thái Lai là huynh đệ kết nghĩa, Vương Bạt biết điều này trong lúc nói chuyện trước đó.
Trong giới tán tu, kết nghĩa không hiếm thấy, nhưng có thể cùng đạt đến Kim Đan chân nhân thì cực kỳ hiếm thấy.
Có thể thấy hai người này tuy nhìn vô hại, nhưng chắc chắn có chỗ hơn người.
Nguyên Vấn Chi thấy vậy, tuy có chút bất đắc dĩ, vẫn giải thích:
“Nhi đệ ta tâm tư thuần túy, mong Thân tiểu hữu đừng trách.”
"Đâu có, không như vậy, sao có thể thành tựu Kim Đan, tại hạ ngưỡng mộ còn không kịp."
Vương Bạt vội vàng cười nói.
"Ừm."
Nguyên Vấn Chi nghĩ ngợi, chấm nước trà, khoanh tròn mấy chữ trong chuỗi danh tự Vương Bạt viết, rồi nói:
“Những linh tài tiểu hữu khoanh đây, ta ngược lại có thể kiếm được, tiểu hữu đang cần gấp sao?"
Vương Bạt nhìn những thứ Nguyên Vấn Chi khoanh, vừa vặn phần lớn là thứ Mậu Viên Vương cần để đột phá.
Lập tức gật đầu nói:
"Tất nhiên là càng nhanh càng tốt."
"Mặt khác, mấy linh tài này, Nguyên chân nhân có cách nào kiếm được không?"
Vương Bạt khoanh chính là toàn bộ vật liệu cần thiết cho Mậu Viên Vương đột phá.
Nguyên Vấn Chi liếc nhìn, không khỏi cau mày nói:
"Mấy thứ này, tam đại tông chắc không có, toàn bộ Yến Quốc muốn nói có thể gom đủ, e rằng chỉ có một chỗ."
Vương Bạt hiếu kỳ hỏi: "Chỗ nào?"
"Trấn Linh Cung."
Nguyên Vấn Chỉ thành thật nói.