Đúng lúc Vương Bạt đang cau mày, hắn chợt nghe thấy tiếng ồn ào từ trong cửa hàng Linh Mễ Vọng ra:
“Mười cân nhị giai tử hoa Linh Mễ mà đòi bảy khối linh thạch trung phẩm, cướp à?!”
“Ồ, chỗ này còn bán Linh Mễ tinh hoa nữa... Một bầu nhất giai Linh Mễ tinh hoa mà tận ba mươi khối linh thạch trung phẩm?! Ai mà dùng nổi?”
“Hứ, không mua nổi thì thôi! Ai thèm! Ta thà tích góp linh thạch, chờ cơ hội đoạt một bình Linh Kê tinh hoa còn hơn! Tính ra còn rẻ chán, mà hiệu quả lại mạnh hơn Linh Mễ nhiều!”
“Làm gì? Muốn đánh người hả? Bố mày đây sợ gì!”
Vừa nói, tu sĩ kia hùng hùng hổ hổ đấy cửa bước ra.
Càng nghĩ càng tức, hắn định quay đầu lại chửi, nhưng chợt để ý đến tấm biển trên cửa có khắc hai chữ “Tu Ly”, lập tức con ngươi co lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn không dám hé răng nửa lời, vội vã lủi vào đám đông.
Thấy vậy, Vương Bạt trầm ngâm, bỗng nhiên hiểu ra ý của Ôn Vĩnh.
Rõ ràng, việc Xướng Y Hội hiện nay mua bán Linh Kê tinh hoa đã ảnh hưởng đến việc kinh doanh linh thực của Tu Ly Tông.
Khác với phàm nhân không thể sống thiếu lương thực, nhờ có linh mạch và Tích Cốc Đan, tu sĩ Luyện Khí Cảnh có thể sống mà không cần đồ ăn.
Cho nên, họ hoàn toàn có thể giảm mua Linh Mễ để tích góp linh thạch, chờ Xướng Y Hội tổ chức để tranh đoạt Linh Kê tinh hoa.
Đương nhiên, phần lớn tán tu Luyện Khí Cảnh không có đủ tài lực này, nhưng nói đi cũng phải nói lại, số tu sĩ đủ khả năng chi trả Linh Mễ của Tu Ly Tông trong giới tán tu e rằng cũng không nhiều.
Chỉ có thể nói, cả hai vẫn có sự trùng lặp lớn về nhóm khách hàng mục tiêu.
“Xem ra, đã đến lúc giảm bớt sản lượng Linh Kê tinh hoa nhất giai…”
Suy tư một hồi, Vương Bạt âm thầm quyết định.
Nửa năm qua, hắn dồn tâm huyết luyện chế Linh Kê tinh hoa, vừa là để cung ứng cho Xướng Y Hội, vừa là để thể hiện năng lực của mình với Tam Đại Tông.
Gián tiếp củng cố địa vị của bản thân.
Bởi vậy, lượng Linh Kê tinh hoa tung ra không hề ít.
Một bình Linh Kê tinh hoa nếu dùng tiết kiệm có thể đủ cho một tu sĩ Luyện Khí dùng trong vài năm.
Lại có thêm những tu sĩ tích góp linh thạch để chờ đợi, tính ra, có lẽ cửa hàng Linh Mễ của Tu Ly Tông dạo gần đây thực sự không dễ chịu.
Trong thời gian ngắn thì không sao, nhưng về lâu dài, nếu bị cắt đứt đường tài lộc, e rằng Tu Ly Tông dù ban đầu không có ý định gì cũng sẽ tìm cách đối phó hắn.
Cũng may, hắn đã vô tình nhận ra điều này nhờ lời nhắc nhở của Ôn Vĩnh.
Vương Bạt không hề tiếc nuối:
“Vừa hay, cũng nên dồn tinh lực trở lại tu hành của mình.”
Hắn giờ cũng coi như đã đạt được một phần mục tiêu.
Tạm thời đặt vững vị trí của mình tại Vĩnh An Thành, bất kể là tán tu hay tu sĩ tông môn, không nói đến phạm vi Yến Quốc, chí ít trong Bạch Vân Bình và Tam Đại Tông, gần như không ai không biết đến hắn.
Trong thời gian ngắn, hắn không cần lo lắng về vấn đề an toàn.
Và khi Xướng Y Hội dần lớn mạnh, việc chia hoa hồng sẽ mang lại cho hắn nguồn thu nhập liên tục, hắn chỉ cần đảm bảo cung ứng một phần Linh Kê tinh hoa mỗi tháng là đủ.
Những việc còn lại, cứ để Ôn Vĩnh lo liệu.
Sau đó, hắn lại dạo một vòng.
Hắn muốn xem có linh tài nào mình cần hay không.
Không chỉ là vật liệu đột phá huyết mạch cho Giáp Thập Ngũ, mà cả Mậu Viên Vương, gần đây hắn cũng tranh thủ thời gian suy nghĩ và phác thảo một đơn thuốc.
Chỉ là, dù sao hắn cũng không hiểu rõ về tài liệu tam giai, rất nhiều thứ chỉ là phán đoán, hắn không thể đảm bảo đơn thuốc này có hiệu quả với Mậu Viên Vương.
Nhưng cần phải thử nghiệm mới biết kết quả.
Tiếc là, các quầy hàng, cửa hàng ở Vĩnh An Thành hầu như chỉ bán bảo vật nhất giai, nhị giai, hễ liên quan đến tam giai là trống trơn, dường như có người cố tình kiểm soát, và không cần đoán cũng biết người đó là ai.
So sánh ra, vẫn không bằng Linh Lung Quỷ Thị.
"Thôi vậy, ngày Linh Lung Quỷ Thị mở cửa tầng hai cũng sắp đến rồi."
"Đường Tịch đạo hữu chắc cũng đã về, còn có sư huynh..."
Vương Bạt trầm tư một hồi.
Dù có chút thất vọng vì không mua được linh tài tam giai, hắn vẫn trở về phủ đệ, bắt đầu chuyên tâm tu hành.
Nhưng vừa nhập định chưa bao lâu, hắn đã nghe thấy một giọng nói hào sảng vang lên ngoài trận pháp:
"Thân tiểu hữu, mở cửa nhanh, thứ ngươi muốn, lão phu mang đến cho ngươi rồi đây!"
Nghe thấy giọng nói này, Vương Bạt đang tu hành lập tức sáng mắt.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Vương Bạt vội rời khỏi tĩnh thất.
Hắn phất tay áo thu hết phần lớn Linh Thú và trại nuôi gà trên đồng cỏ vào.
Sau khi xác nhận không có sơ hở, hắn mới mở trận pháp, mở toang cửa lớn với nụ cười đầy áy náy trên mặt.
Trước cửa, một lão giả dáng vẻ thương nhân đang đứng đó.
"Khang Chân Nhân, xin lỗi, vừa rồi Thân mỗ đang tu hành..."
"Ấy, Thân tiểu hữu đừng bận tâm, là lão phu đường đột, đột ngột đến mà không báo trước."
Lão giả cười ha hả ngắt lời.
"Đâu có đâu có, mời vào mau!"
Vương Bạt vội vàng mời đối phương vào.
Khang Chân Nhân không từ chối, sải bước tiến vào giữa ánh mắt muốn nói lại thôi của vài tu sĩ Tam Đại Tông.
Trận pháp nhanh chóng khép lại, cửa lớn cũng đóng sầm.
Vài tu sĩ Tam Đại lông nhìn nhau, rồi ăn ý móc truyền âm phù ra.
"Thân tiểu hữu bồi dưỡng những linh thú này không tệ đấy chứ!"
Bước vào phủ đệ của Vương Bạt, Khang Chân Nhân tùy ý liếc nhìn mười con Linh Thú nhị giai trung phẩm còn lại trên đồng cỏ, vỗ tay tán thưởng.
"Khang Chân Nhân quá khen, đều là những Linh Thú bình thường thôi, chỉ là nuôi để rèn luyện xúc cảm, linh trù một đạo, không có đường tắt, đều phải luyện tập mà thành."
Vương Bạt cũng đáp lại vài câu đơn giản.
Theo thân phận được tiết lộ và địa vị tăng lên,
Hắn tiếp xúc với các tu sĩ cấp độ ngày càng cao, và dần nhận ra rằng những người này khi nói chuyện luôn thích vòng vo tam quốc, không nói thẳng mục đích.
Dường như không như vậy thì không thể thể hiện thân phận và địa vị của họ.
Vương Bạt tuy không thích kiểu giao tiếp này, nhưng cũng chỉ có thể cố gắng thích nghi.
Cũng may, hắn đã tiếp xúc với không ít Kim Đan chân nhân, nên ứng phó cũng coi như tiến thoái có độ.