Vương Đường lập tức nhìn về phía "Tỏa Không trận pháp” bên ngoài Phùng Bao, nén cơn giận trong lòng, mặt không đổi sắc, trầm giọng nói:
"Phùng Bao, Hồi Phong Cốc các ngươi và Tu Ly Tông chúng ta giao hảo hơn trăm năm, ta cùng Chu Dĩnh chân tu, Lý Hồ chân tu của quý cốc cũng là bạn tri kỷ nhiều năm, ngươi lại ra tay với ta, là ý gì?"
Phùng Bao cười lạnh đáp:
"Ở đây không có người ngoài, cần gì nói những lời khách sáo này. Huống chi ta có ý gì, chẳng lẽ ngươi không rõ? Ta đã nói rồi, giao ra Thân Phục đại sư, nếu không giao được, thì ngươi đừng hòng mang một ai ở đây đi!"
Nghe Phùng Bao nói vậy, Vương Đường và tu sĩ họ Hứa lập tức nhíu mày.
Tu sĩ họ Hứa không nhịn được lên tiếng:
"Phùng Bao, ngươi có phải bị mỡ heo che mắt rồi không, ở đây lấy đâu ra Thân Phục đại sư?"
Vương Đường im lặng, nheo mắt, cẩn thận đánh giá Phùng Bao. Hắn không còn để ý đến Vương Bạt phía dưới. Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nếu không liên quan gì đến Thân Phục đại sư, hắn đã chẳng thèm phí lời. Vả lại, phản ứng vừa rồi của đối phương cho thấy, người này chắc chắn không có năng lực gì trong giao chiến, hắn có thể dễ dàng bắt lấy. Vì vậy, lúc này hắn dồn sự chú ý vào Phùng Bao.
Nghe tu sĩ họ Hứa nói, Phùng Bao cười khẩy:
"Nếu ở đây không có Thân Phục đại sư, vậy các ngươi đang làm gì?"
...
Tu sĩ họ Hứa nhất thời nghẹn lời, lúng túng che giấu: "À... mấy tán tu này đều có vấn đề, chúng ta bắt về tra xét, phòng ngừa có tu sĩ Hương Hỏa Đạo của Vạn Thần Quốc trà trộn vào."
"Vạn Thần Quốc? Hương Hỏa Đạo?"
Nghe vậy, Phùng Bao lộ vẻ khinh thường:
"Lời này lừa mấy tán tu thì được."
Ai mà chăng từng dùng lý do tương tự để gây phiền phức cho tán tu. Hắn đứt khoát nói:
"Các ngươi muốn bắt mấy tán tu này, ta không quan tâm. Nhưng Thân Phục đại sư thì phải ở lại."
"Ta đã nói rồi, ở đây không có Thân Phục đại sư! Phùng Bao, nể mặt mấy vị Kim Đan tiền bối của Hồi Phong Cốc, ta khách khí với ngươi một chút, chứ không có nghĩa là ta dễ dàng bỏ qua cho ngươi ở đây làm càn. Ngươi còn cản trở, ta chém ngươi, Kim Đan của quý cốc cũng không nói được gì!"
Tu sĩ họ Hứa lạnh lùng nói.
"Ha ha!"
Phùng Bao không hề sợ hãi, lớn tiếng nói:
"Ta làm càn? Vậy thả hết đám tán tu này ra, để ta từng người kiểm tra. Xem có Thân Phục đại sư trong đó không!"
"Đủ rồi!"
Vương Đường nãy giờ im lặng, cuối cùng không nhịn được, lạnh lùng lên tiếng. Hắn bay đến trước mặt Phùng Bao, cách Tỏa Không trận pháp. Rõ ràng tu vi có vẻ kém tu sĩ họ Hứa một chút, nhưng khí thế lại áp đảo. Ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn Phùng Bao, hít sâu một hơi, cố gắng nén giận:
"Phùng đạo hữu, rốt cuộc ngươi muốn gì? Cứ nói thẳng ra đi!"
Phùng Bao vẫn giữ vẻ khó ưa, cười lạnh:
"Ta muốn gì ư? Ta đã nói rồi, ta muốn các ngươi thả Thân Phục đại sư."
Lúc này, ngay cả Vương Đường cũng không nhịn được nữa, giận dữ nói:
"Thân Phục đại sư! Thân Phục đại sư! Phùng Bao ngươi coi ta là trẻ con ba tuổi chắc? Ngươi nói Thân Phục đại sư ở trong đám tán tu này, vậy ta hỏi ngươi, ai là Thân Phục đại sư? Ngươi chỉ ra được, ta tặng cho ngươi!"
"Ờ..."
Lời này đánh trúng điểm yếu của Phùng Bao. Hắn nhận được tin liền vội vàng chạy tới, thật sự không biết ai là Thân Phục đại sư.
Vương Bạt nãy giờ cố gắng giảm sự hiện diện của mình, nghe đến đây, cuối cùng mừng rỡ. Cuối cùng cũng đợi được cơ hội thích hợp! Hắn định mở miệng, thừa cơ nhận, nhưng Vương Đường nghe vậy liền cười nhạo, tiện tay chỉ vào một tu sĩ, cười lạnh:
"Thân Phục đại sư? Ngươi nói Thân Phục đại sư không phải là hắn chứ?"
Sau đó lại chỉ Vương Bạt: "Hoặc là hắn?"
Vương Bạt lộ vẻ cổ quái. Vốn định thừa cơ nhận, nhưng giờ mà nhận... Chắc chẳng ai tin mất? Như vậy chẳng đạt được hiệu quả mong muốn, ngược lại còn bị dò xét. Lúc này không phải lúc khiêm tốn, càng ồn ào càng tốt, càng ra vẻ càng hay.
Nghĩ vậy, Vương Bạt im lặng.
Vương Đường không nhận ra, lại chỉ vào Bộ Thiền và các tu sĩ khác:
"Là cô ta sao? Hay là anh ta? Phùng đạo hữu, ngươi nói Thân Phục đại sư ở chỗ chúng ta, vậy phiền ngươi chỉ ra, là nam hay nữ, già hay trẻ. Tông ta và Hồi Phong Cốc các ngươi giao hảo, không muốn vì chuyện không có thật này mà mất hòa khí."
Nghe Vương Đường nói, Phùng Bao có chút chần chừ, đồng thời mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng rất nhanh, cùng với một vệt đỏ thẫm khó phát hiện, sự nghi hoặc này lặng lẽ biến mất, thay vào đó là vẻ ngang ngược:
"Ta mặc kệ, Vương Đường đạo hữu, hôm nay nếu ngươi không thả Thân Phục đại sư, thì đừng hòng mang một tên tán tu nào đi!"
Nghe Phùng Bao nói lời vô lý, Vương Đường và tu sĩ họ Hứa cuối cùng không thể nhịn được nữal Sắc mặt hai người trong nháy mắt tối sầm, khí tức đột nhiên trở nên ngưng trọng.
Phát giác bầu không khí không ổn, các tu sĩ Hồi Phong Cốc lập tức xích lại gần, pháp lực liên kết, hợp thành một thể. Các đệ tử Tu Ly Tông cũng nhanh chóng tập hợp. So với đệ tử Hồi Phong Cốc phần lớn là Luyện Khí cảnh, trong đệ tử Tu Ly Tông, lại có không ít là Trúc Cơ kỳ.
Hai bên giằng co, bầu không khí nhanh chóng ngưng kết. Rõ ràng, khí thế của đệ tử Hồi Phong Cốc yếu hơn đệ tử Tu Ly Tông không ít.
Ngay khi bầu không khí căng thẳng, đại chiến sắp nổ ra, từ hướng Tây Nam, một giọng nói lớn vang lên:
"Ha ha, chuyện gì thế này? Chuyện gì khiến Vương Đường đạo hữu, Phùng Bao đạo hữu, giận dữ vậy? Nể mặt Đạm Long Môn ta, hai vị dừng tay giảng hòa được không?"