Cùng lúc đó.
Vương Bạt lại đang gặp rắc rối.
“Hương Bài này phải thu lại thế nào? Chỉ có thể tự động kích hoạt, không đóng lại được sao?”
“Chờ đã… Cảm giác này là…”
Vương Bạt chợt nhìn về phía cung điện ở xa!
Trong linh đài, ẩn ẩn truyền đến một tia hân hoan, như thể sắp nghênh đón một sự kiện trọng đại mà mình đã chờ đợi từ lâu!
Giữa không trung.
“Ầm!”
Trương Đạo Bạch bỗng nhiên xông ra khỏi lớp lớp phù lục giăng kín, chỉ là thân thể chật vật hơn trước rất nhiều.
Hắn nhìn Chương Chân Nhân, nửa bên mặt đã tróc hết da thịt, nhưng vẫn lộ ra vẻ băng lãnh:
“Đã muốn tìm chết, ta sẽ toại nguyện cho ngươi!”
Dứt lời, hắn chập ngón tay thành kiếm, phi kiếm giữa không trung xoay một vòng hoa mỹ, rồi lại hóa thành một đạo lưu quang, xé tan đám phù lục mà Chương Chân Nhân vừa thả ra!
Sắc mặt Chương Chân Nhân đại biến!
Cùng lúc đó, Chúc Vinh biết rõ môi hở răng lạnh, lại lần nữa xông lên, vung ra vài món pháp khí kỳ dị, chắn trước mặt Chương Chân Nhân.
Đồng thời vỗ vào túi trữ vật, một chiếc dù vải dầu màu đen nhỏ xảo từ đó nhảy ra, đón gió nở lớn.
Chúc Vinh che dù vải đầu, đứng cạnh Chương Chân Nhân, hét lớn: “Mau! Cùng nhau!”
Chương Chân Nhân tuy già nua, nhưng phản ứng cực nhanh, vội vàng giúp sức, dồn pháp lực vào dù vải dầu.
Nhận được pháp lực, dù vải dầu màu đen lập tức tỏa ánh sáng rực rỡ, ngăn phi kiếm ở bên ngoài!
“Hai vị đạo hữu, chúng ta tới đây!”
Hai vị Kim Đan chân nhân khác cũng lập tức lao lên.
Lâm Bá Ước không chút do dự nhảy tới sau dù, rót pháp lực vào đó.
Đạo lý môi hở răng lạnh, hắn hiểu rõ.
Đối mặt với năm vị Kim Đan chân nhân hợp lực ngăn cản, Trương Đạo Bạch không kinh sợ mà còn mừng rỡ.
Năm người trước mắt là chiến lực mạnh nhất của tam đại tông, chỉ cần trừ khử được bọn họ, dù tam đại tông còn vài Kim Đan khác, cũng không đáng lo ngại.
Ngũ Tư Tề là đủ sức ứng phó.
Nghĩ đến đây, trong mắt Trương Đạo Bạch lóe lên một tia kiên quyết.
Pháp lực từ xa trào ra, phi kiếm như có thần trợ, từng chút một đâm vào mặt dù vải dầu!
Phát giác được điều này, năm vị Kim Đan chân nhân không ai dám buông tay.
Ngược lại, họ liều mạng nuốt đan dược, cố gắng khôi phục pháp lực, đồng thời dồn pháp lực vào dù vải dầu.
Họ không hề ngu ngốc, biết rõ nếu buông tay, phi kiếm sẽ tiến công thần tốc, đến lúc đó không chỉ một hai người chết, mà là toàn quân bị diệt!
Trong chốc lát, song phương tranh đấu biến thành cuộc đối đầu pháp lực.
Trương Đạo Bạch dù là Nguyên Anh Chân Quân, pháp lực mênh mông như biển, nhưng dù sao Nguyên Anh và nhục thân đã tách rời, không có Nguyên Anh kiềm chế, pháp lực hao tổn đến nhục thân thật sự quá kinh người, hơn nửa da thịt trên mặt Trương Đạo Bạch đã tróc ra…
Nhưng Trương Đạo Bạch vẫn không hề biến sắc, liên tục truyền pháp lực từ Nguyên Anh vào phi kiếm.
Rất nhanh, phi kiếm từng chút một đâm vào mặt dù.
Chúc Vinh đứng trước nhất, thậm chí đã cảm thấy kiếm phong đang kề cận.
Hắn không nghỉ ngờ gì rằng nếu dù vải đầu bị xuyên thủng, những người khác không nói, hắn chắc chắn là người chết đầu tiên!
Nơi xa.
Nguyên Vấn Chi nhìn cảnh tượng trước mắt, mắt sáng lên.
“Cân bằng hai bên, sao bằng… một mẻ hốt gọn?!”
Ánh mắt hắn cảnh giác đảo quanh bốn phía.
Dưới mắt, trừ hắn ra, tất cả các Kim Đan chân nhân đều đang giao chiến với đối thủ, không rảnh bận tâm.
Chỉ có một mình hắn, từ đầu đến cuối tách biệt khỏi đám đông.
Và giờ đây, cơ hội của hắn đã đến!
Hắn không lập tức tới gần, thậm chí để tránh gây chú ý, hắn còn cố ý lùi ra xa, thậm chí bay đến bên cạnh "Thân Phục đại sư".
Trong mắt mọi người, điều này phù hợp với hình tượng một Kim Đan tán tu quan tâm đến hậu bối Yến Quốc.
Hắn còn cố ý chắn trước Vương Bạt, ra vẻ phòng ngự.
Và rất nhanh.
Ánh mắt Nguyên Vấn Chi sáng rực lên!
Hắn thấy rõ, thanh phi kiếm của Trương Đạo Bạch sắp xuyên thủng mặt dù vải dầu!
“Đến rồi!”
Nguyên Vấn Chi chăm chú nhìn.
Trong ánh mắt mong chờ của hắn.
Răng rắc!
Phi kiếm hoàn toàn đâm xuyên qua mặt dù, dù vải dầu từ đó vỡ toạc!
“Chết đi!”
Da thịt trên mặt Trương Đạo Bạch đã tróc hết!
Khí tức trên thân cũng có chút phiêu diêu.
Nhưng trong đôi mắt lại bùng lên sự kiên quyết đến cực hạn!
Phi kiếm đâm ra!
Nguyên Vấn Chi nín thở.
Pháp lực cũng ngưng tự nhanh chóng, mượn ánh sáng, nhắm chuẩn Trương Đạo Bạch.
Bất kể Trương Đạo Bạch có thật sự như Lâm Bá Ước nói hay không, chỉ cần sau khi Trương Đạo Bạch giết năm vị Kim Đan chân nhân này, hắn lại đánh giết Trương Đạo Bạch đã gần như kiệt sức, mục tiêu của bọn họ sẽ sớm hoàn thành!
Nghĩ đến điều này, dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng hắn vẫn không giấu được vẻ vui mừng trên mặt.
Ngay khoảnh khắc sau đó, nụ cười trên mặt Nguyên Vấn Chi cứng đờ!
Phi kiếm của Trương Đạo Bạch, lại đột ngột dừng lại trước mi tâm Chúc Vinh.
...
Chúc Vinh kinh ngạc, hoang mang, không hiểu, bốn người may mắn không chết cũng ngơ ngác.
Giữa không trung.
Trương Đạo Bạch cũng sững sờ.
Trong mắt thoáng hiện một tia kinh ngạc, mờ mịt và không cam lòng.
Môi hắn khẽ mấp máy:
“Ta, ta còn muốn…”
Sau một khắc.
Ánh sáng trong mắt vụt tắt.
Thân thể như bị rút hết thần hồn, rơi thẳng xuống.
Và ngay trong khoảnh khắc đó.
Các Kim Đan chân nhân đang giao chiến cảm nhận được, không hẹn mà cùng ngẩng đầu.
Trên bầu trời, một giọt mưa máu lặng lẽ rơi xuống.
Rồi giọt thứ hai, giọt thứ ba…
Sau một thoáng im lặng.
Chúc Vinh mừng rỡ hô lớn:
"Trương Đạo Bạch… Trương Đạo Bạch chết rồi! Lần này chết thật rồi!"
“Sư thúc!”
Bên Trấn Linh Cung, Ngũ Tư Tề và ba vị Kim Đan chân nhân khác, người đầy thương tích, sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt!