“Đúng vậy, một người xem như Luyện Khí Sư, người còn lại thì am hiểu luyện chế phù lục.”
Triệu Phong cười khổ gật đầu:
“Ba tông Luyện Khí Sư, chỉ nghĩ làm sao luyện pháp khí cho tốt hơn, chứ đâu nghĩ đến những biện pháp dân gian này.”
Vương Bạt nghe vậy, tán đồng gật đầu.
Hai phương pháp này không tính là kỹ thuật cao siêu gì, chỉ là biến tấu đơn giản thôi, nhưng lại thích hợp với tình hình hiện tại.
Luyện Khí Sư trong tông không khó nghĩ ra, chỉ là họ bị kinh nghiệm và thói quen bó buộc, ngược lại không nghĩ ra được.
Vương Bạt trầm ngâm một chút, hỏi:
“Hai người đó ở đâu?”
Thấy Vương Bạt hứng thú, Triệu Phong liền gọi tu sĩ canh cửa, bảo dẫn người đến.
Hai người lại bàn về tình hình Tiểu Thương Giới hiện tại.
“Cứ hướng Vân Thiên Giới mà đi, đáng lẽ Hỗn Độn Nguyên Chất phải đần nhiều lên, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy chút nào.
Không có Hỗn Độn Nguyên Chất bổ sung, Phiên Minh e là không bay được xa.”
Sắc mặt Triệu Phong nặng nề hơn.
Vương Bạt nghe vậy cũng hơi trầm mặt, ngưng trọng nói:
“Ta biết, đó cũng là điều ta lo lắng...
Nói với mọi người, cố gắng chỉ nghiên cứu Đạo Vực, giảm bớt luyện hóa linh khí. Linh khí này phải giữ lại để bảo mệnh lúc then chốt.”
“Hóa Thần thì dễ nói, chủ yếu là Nguyên Anh...
Ai cũng mong bước vào Hóa Thần, linh khí tiêu hao lớn, một hai người không sao, nhưng trong đạo tràng có ba, bốn trăm tu sĩ Nguyên Anh...”
Triệu Phong ngập ngừng.
Anh còn một điều không nói, đó là lượng lớn linh thú trong bí cảnh Ngự Thú Bộ và Vạn Pháp Phong.
Dù thức ăn cho linh thú phần lớn không tốn kém, chúng vẫn tiêu hao linh khí.
Nhiều linh thú, lại có hình thể lớn, cảnh giới cao, nhu cầu linh khí càng lớn.
Tính ra, lượng tiêu hao tuy chưa bằng tu sĩ, nhưng chênh lệch đang thấy rõ.
Đương nhiên, anh biết linh thú rất quan trọng với đạo tràng hiện tại.
Không ai biết khi nào cần dùng đến chúng, nên cuối cùng anh không nói ra.
Vương Bạt im lặng một lúc, rồi lắc đầu:
“Vẫn phải cắt giảm. Trừ những con gần đất xa trời, còn lại phải đảm bảo mức cơ bản nhất...
Mọi người phải chịu khổ một thời gian thôi.”
Triệu Phong khẽ gật đầu.
Tình hình tương lai không rõ, góp nhặt từng chút linh khí, có lẽ sau này sẽ rất quan trọng.
Đang nói chuyện, hai người bỗng nghe tiếng Linh Ủy Tử khẩn trương:
“Bên ngoài có động tĩnh!”
Hai người giật mình, nhìn nhau, gần như ngay lập tức biến mất khỏi Thuần Dương Cung.
Rồi trước sau xuất hiện trong quán trà.
Không kịp nói gì với Linh Uy Tử, Khương Nghi, họ liền nhìn ra ngoài giới.
Ngoài giới.
Trong hư không u ám phía trước.
Một điểm đen không rõ hình dạng, lặng lẽ nằm ở rìa hướng họ đang đi.
Nếu mọi việc suôn sẻ, chưa đến nửa nén hương nữa, họ sẽ lướt qua nó.
“Đó là cái gì?”
Triệu Phong cau mày, nhìn chằm chằm điểm đen qua Giới Mô.
Khương Nghi và Linh Uy Tử ngưng trọng lắc đầu.
Mọi người hoàn toàn không biết gì về tình hình ngoài giới.
Khương Nghi dù biết chút ít, cũng chỉ là trên sách vở, huống chi còn xa thế này.
Nhưng đây là lần hiếm hoi mọi người trong Tiểu Thương Giới thấy vật thể ngoài giới.
Lúc này, ai cũng không khỏi muốn đi thăm đò.
Nhưng Vương Bạt cố đè lòng hiếu kỳ, mặt ngưng trọng, trầm giọng:
“Chúng ta tránh nó ra.”
“Vương Phó Tông Chủ...”
Khương Nghi và Linh Uy Tử nhìn Vương Bạt.
Chi Triệu Phong là lộ vẻ đồng tình.
Tầm nhìn của mọi người nhanh chóng thay đổi.
Phiên Minh đang điều chỉnh hướng đi theo ý Vương Bạt.
Khương Nghi hỏi:
“Sao không nhìn xem? Lỡ ở đó có Hỗn Độn Nguyên Chất thì sao?”
Vương Bạt bình tĩnh:
“Chúng ta gặp đám Thực Giới Giả từ hướng này. Dù đã đi xa, nhưng thứ còn sót lại trong tay chúng, dù tốt hay xấu, cũng không phải thứ chúng ta đối phó được.”
“Nhưng điều đó không có nghĩa là...”
Khương Nghi nhíu mày.
Triệu Phong nói thay Vương Bạt:
“Chúng ta không có quyền mạo hiểm. Thua một lần là thua cả ván.”
Khương Nghi nghe vậy khựng lại, rồi thở dài.
Nếu là cô, cô đã không nhịn được lái Phiên Minh đi xem.
Dù không tự đi, cô cũng sẽ cử người đi xem cho rõ.
Nhưng hai sư huynh đệ này lại nhịn được.
Dù cô không tán thành lắm - tu sĩ không tranh thì sao thành tiên - cô vẫn nể phục tâm cảnh của họ.
Linh Uy Tử tiếc nuối nhìn điểm đen khuất khỏi tầm mắt, nhưng không nói gì.
Họ gánh trên vai chúng sinh Tiểu Thương Giới, không dám mạo hiểm cũng dễ hiểu. Ông là sư thúc, nên thông cảm.
Nhưng trong lòng ông cũng có chút tiếc.
Giới Hải bao la, chắc chắn có nhiều bảo vật kinh thiên, điểm đen này có lẽ là trân bảo, tiếc là lỡ mất cơ hội.
Còn bên tai Vương Bạt, lại vang lên tiếng Thương Phù Tử:
“Lúc nãy ngươi nên đi xem. Ta cảm giác, nơi đó rất có thể là 'Giới Thai'.”
“Giới Thai?”
Vương Bạt khẽ động lòng, dứt khoát dùng thần thức nói chuyện.
Thương Phù Tử ở khắp mọi nơi trong giới, nên có thể đáp lời ngay:
“Giới Thai là khởi đầu của một thế giới.”
“Ta từng nói, trong Giới Hải có nhiều Tiên Thiên Đạo Bảo, thực chất là 'Đạo' và Hỗn Độn Nguyên Chất giao hòa, tạo ra sản phẩm thất bại của thế giới.
Tiên Thiên Đạo Bảo thường giấu trong Giới Thai.
Trong Giới Thai cũng có thể chứa một thế giới đang hình thành.
Nhưng ở đó ta chỉ cảm thấy chút Hỗn Độn Nguyên Chất mỏng manh, không thể dựng dục thế giới, nên khả năng là Tiên Thiên Đạo Bảo rất lớn.”
Vương Bạt không hề động lòng, hỏi:
“Khả năng lớn bao nhiêu? Có nguy hiểm không?”