Hô ——
Ngọn Thần Sơn đầu dê màu huyết sắc khổng lồ gào thét bay lượn trên bầu trời bao la.
Hùng vĩ, nguy nga, mỹ lệ nhưng cũng tà dị...
Trên Thần Sơn, vô số tu sĩ Ma Tông tựa như kiến, đào bới vô số hang động bên sườn núi, lui tới tấp nập, áp tải từng đoàn tu sĩ và phàm nhân ngơ ngác.
Huyết sắc bao trùm, sát khí vờn quanh.
Hôm đó, một nhóm tư sĩ quần áo tả tơi vội vã đến trước Thần Sơn.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt lạnh lùng của một thanh niên áo đen cầm đầu, bọn họ cung kính hướng về đỉnh Thần Sơn thi lễ:
"Thân Phục, cầu kiến Thái Thượng!"
Vài nhịp thở sau.
Trên Thần Sơn, một giọng nói âm u vọng lại:
“Tình huống thế nào?”
Thân Phục lộ vẻ xấu hổ, cúi đầu thật thấp:
"Bẩm Thái Thượng, Chân Võ Giả trong đô thành Võ Quốc đông hơn chúng ta nhiều, lại kết trận, chúng ta không phải đối thủ."
"Xin Thái Thượng trách phạt!"
"Vậy sao?"
Trên Thần Sơn vọng xuống giọng nói trầm ngâm của một lão giả, rồi lại buồn bã nói:
"Tông chủ vì đánh tan Chân Võ Giả, một mình xâm nhập Võ Quốc, dù trọng thương bại lui, cũng coi như đã tận lực, còn trách phạt gì nữa."
"Lên đây đi."
Lòng Thân Phục khẽ chùng xuống, nhưng không dám thất lễ, vội vàng bay về phía đỉnh Thần Sơn.
Chẳng bao lâu, hắn thấy một lão già áo xanh đứng trên đỉnh núi, ngón tay bấm niệm pháp quyết, dường như đang suy tính điều gì.
Ánh mắt khẽ đời, hắn thấy bên cạnh không xa, hai tu sĩ Hóa Thần sơ kỳ ánh mắt dại ra, như thể đã mất hết thần trí.
Lòng hắn bỗng chốc ngưng lại:
"Là hai Hóa Thần của Tần Thị!"
"Hắn động thủ với Tần Thị từ khi nào?!"
Toàn bộ Phong Lâm Châu có tu sĩ Hóa Thần, chỉ có Đại Tấn và Đại Yến.
Bởi vậy, hắn biết rõ như lòng bàn tay các tu sĩ Hóa Thần trên mặt nổi của các tông bây giờ, lập tức nhận ra hai người này.
Đang định hỏi cho ra nhẽ, lão già áo xanh dường như cũng nhận ra việc hai Hóa Thần của Tần Thị đứng ở đây có chút quá bắt mắt, cười nhạt nói:
"Tần Thị này đúng là suy tàn rồi, chỉ phái phân thân tới, liền dễ dàng bắt được."
Ngay sau đó, lão vung tay áo, thân ảnh hai người trực tiếp biến mất.
Lão già áo xanh cũng lập tức thu ấn quyết vào tay áo.
Ánh mắt Thân Phục khẽ nheo lại, một tia tỉnh quang khó nhận ra chợt lóe lên rồi biến mất.
Hắn cúi đầu, dường như hoàn toàn không nhìn thấy gì.
"Ta nghe nói, người đánh bại ngươi là một kẻ tên Vương Dịch An?"
Lão già áo xanh thu hai tu sĩ Hóa Thần kia, rồi mới vào chủ đề, chậm rãi dò hỏi.
Thân Phục nghiêm mặt nói:
“Đúng! Người này cực kỳ lợi hại, vừa giỏi kiếm đạo, lại kiêm tu được Chân Võ chỉ pháp, ta nhất thời sơ sấy, trúng phải ám toán của hắn."
"Thì ra là thế."
Lão già áo xanh khẽ gật đầu, rồi chuyển giọng:
"Ngược lại, việc sử dụng Chân Võ giả lại hiệu quả hơn so với tu sĩ bình thường."
Ánh mắt Thân Phục ngưng lại:
"Ý Thái Thượng là, chúng ta bắt thêm Chân Võ Giả?”
"Ha ha, chúng ta cũng đâu còn lựa chọn! Bây giờ Tứ Châu đều bị Võ Quốc nắm trong tay, chọn ai mà chẳng vậy."
Lão già áo xanh cười lắc đầu.
Thân Phục vội vàng hành lễ:
"Vậy ta đi an bài..."
"Không cần đâu."
Lão già áo xanh cười nhìn Thân Phục, nhưng nụ cười lại ẩn chứa ý vị khó tả:
"Vương Dịch An mà ngay cả ngươi cũng không phải đối thủ, ta ngược lại có chút hiếu kỳ, lần này ta sẽ đích thân đi...
Tông chủ vất vả nhiều rồi, lại còn bị trọng thương, chi bằng về tông dưỡng thương cho tốt."
"Cái này..."
Thân Phục khẽ giật mình, não hải cực tốc xoay chuyển, vẫn không thể hiểu rõ ý đồ của đối phương.
Rồi hắn chần chừ nói:
"Ta chỉ bị chút vết thương nhỏ... Thái Thượng cần gì, ta xin dốc sức phục vụ."
"Không cần, bây giờ Võ Tổ vừa mất, dù có Thiếu Kiếm Tổ gì đó, cũng chỉ là hồi quang phản chiếu thôi...
Ngươi dù sao cũng là một tông chi chủ, nếu thân thể bệnh tật, chẳng phải để người chê cười?"
Lão già áo xanh nói, lộ ra vẻ mặt hiền lành, vẫy tay cười với Thân Phục:
"Lại đây, để ta xem thế nào."
Thân Phục lộ vẻ thụ sủng nhược kinh, vội vàng bay tới.
Lão già áo xanh đưa tay nhẹ nhàng đặt lên vai Thân Phục, cảm nhận được trong người Thân Phục quả nhiên thương thế không nhẹ, rốt cục khẽ gật đầu:
"Không sai, thương thế xác thực không nhẹ, về nghỉ ngơi cho khỏe, những năm nay ngươi bôn ba vất vả, cũng đã khổ rồi, trong tông có đan dược chữa thương gì, cứ tự mình lấy dùng."
Thân Phục không khỏi lộ vẻ kinh hỉ xen lẫn tự trách:
"Thân Phục vô năng, khiến Thái Thượng lo lắng, chỉ là Thân Phục muốn ở bên cạnh Thái Thượng, dù không làm gì, chỉ nhìn thôi cũng thấy thu hoạch không ít."
"Tốt!"
Lão già áo xanh vui vẻ vỗ vỗ Thân Phục, rồi lắc đầu, không cho từ chối:
"Dưỡng thương quan trọng, hảo ý của ngươi, ta xin nhận."
“Ta không có ở đây, ngươi phải bảo vệ tốt tông môn.”
Thân Phục nghe đối phương từ chối, vội vàng thi lễ lần nữa, lập tức không dám chậm trễ, nhanh chóng rời khỏi Thường Dương Thần Sơn.
Thấy Thân Phục rời đi, trên mặt lão già áo xanh lộ ra vẻ thích thú.
"Thân Phục... ha ha, lần này, ngươi không còn cách nào mật báo nữa rồi?"
Thần Sơn nhanh chóng bay về phía Hoàng Cực Châu.
Vượt qua Đông Hải bao la, rồi rốt cục tới bờ biển Hoàng Cực Châu, nơi có những căn cứ màu đen được phòng thủ nghiêm ngặt.
Khi Thường Dương Thần Sơn vừa xuất hiện, từng Chân Võ Giả Ngũ Giai đã từ khắp nơi vội vã lao tới.
Hơn hai mươi năm khổ tâm kinh doanh, dưới sự mưu đồ tỉ mỉ của Võ Tổ Vương Húc và Vương Dịch An, « Chân Võ Kinh » của Võ Quốc được truyền bá rộng rãi, số lượng Chân Võ Giả Ngũ Giai rốt cục nghênh đón một đợt tăng trưởng.
Trong thời gian ngắn, đã có vài Chân Võ Giả Ngũ Giai bay tới căn cứ địa xa xôi bên bờ biển này.
Nhưng Thường Dương Thần Sơn dường như không có nửa điểm phản ứng, tùy ý đám Chân Võ Giả nhanh chóng tập hợp.
Mãi cho đến khi một đạo kiếm quang huyết sắc từ xa ầm ầm bay tới, ngưng tụ trước đám Chân Võ Giả Ngũ Giai, Thường Dương Thần Sơn mới có một tia động tĩnh.
Một lão già áo xanh chậm rãi bước ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào thanh niên đeo kiếm từ trong ánh kiếm đỏ ngòm bước ra.
Khi nhìn thấy dung mạo đối phương, lão đột nhiên mở miệng cười nói:
"Ngươi là con trai của Vương Bạt, Vạn Tượng Tông?"