"Phi Thăng Kiếp."
Vương Bạt nhìn theo thân ảnh kia biến mất, ánh mắt thoáng chút mất mát.
Huyền Nguyên Tử nói với hắn mấy chữ, hắn hiểu ý:
"Ta ở thượng giới chờ ngươi."
"Đáng tiếc..."
Vương Bạt khẽ thở đài, lập tức ánh mắt trở nên kiên định.
Không chút do dự, hắn tế ra Thiên Lạc Đao, nhắm ngay bốn chân Huyền Quy, liên tiếp chém xuống!
Huyền Nguyên Tử quả thật giữ đúng lời hứa.
Bốn chân đồng loạt đứt lìa.
Theo ý niệm của hắn, bốn chân bay về bốn phương tám hướng Đông Tây Nam Bắc!
Cắm sâu vào địa mạch bên dưới, đỡ lấy bầu trời bên trên!
Hóa thành Tứ Đại Thiên Trụ, sinh sinh chống đỡ lấy thiên khung đang sụp đổ!
Nhìn thấy những Thiên Trụ bay tới, dù là Thiệu Dương Tử ở Hoàng Cực Châu hay Huệ Uẩn Tử ở Phong Lâm Châu, đều chấn động.
Trên bầu trời, Giới Mô tổn hại cực lực phun trào, dường như cũng đang ra sức khôi phục.
"Vẫn chưa đủ."
Lòng Vương Bạt hơi trầm xuống.
Ngay lúc này, từ hướng Đông Nam, một thân ảnh tối đen toàn thân như phát điên, vượt biển lao tới!
"Là Đinh Nhị Thập Nhị?"
Vương Bạt khựng lại.
Huyền Xà Đinh Nhị Thập Nhị từ xa bơi đến, vượt qua cả chủ nhân, cắm đầu xuống phía Huyền Quy khổng lồ đang trôi trên biển!
Thân thể Định Nhị Thập Nhị tăng trưởng cực tốc, rồi nhanh chóng quấn lấy Huyền Quy!
Khoảnh khắc sau, thân thể tĩnh mịch của Huyền Quy bỗng nhiên vang lên tiếng tim đập, huyết khí ào ạt phun trào!
Đầu rùa cũng đột ngột mở mắt!
Vị trí bốn chân bị chặt đứt, giờ được huyết khí ngưng tụ lại thành bốn chân mới!
Rắn nằm trên mai rùa, đầu rùa và đầu rắn quấn vào nhau.
“Huyền Nguyên Tử trở về?”
"Không, không đúng!"
Vương Bạt chấn động trong lòng, nhìn cảnh tượng quy xà giao nhau, bỗng nhiên nảy ra một suy đoán:
"Đây là... Huyền Vũ!?"
Trong Tứ Linh, có Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ.
Huyền Vũ là tồn tại đặc thù nhất trong Tứ Linh.
Rùa rắn hợp nhất, chính là Huyền Vũ.
Chủ chưởng chân thủy phương Bắc.
Đinh Nhị Thập Nhị sau khi dung hợp với thân xác Huyền Nguyên Tử, vui mừng khôn xiết, bốn chân đạp sóng vượt biển, nước lớn vỡ bờ, ngẩng đầu gào thét!
Hắc thủy sóng bạc, tràn ngập cả bầu trời.
"Rống.-"
Phong ba sóng dữ, thiên địa tĩnh lặng!
Lòng Vương Bạt khẽ động.
Giờ khắc này, hắn chợt hiểu ra.
Nhanh chóng đánh ra ba đạo linh quang, bay về các nơi.
Trong Giới Mô, quanh Thái Nhất Đạo Tràng, Đại Phúc luôn nhắm mắt bỗng nhiên mở mắt!
Thân rồng xanh thon dài quấn quanh đạo tràng lập tức bay ra Giới Mô, hướng về phía Hoàng Cực Châu phương Đông.
Nhị Nha và Bạch Hổ trên Hoàng Cực Châu cũng cảm nhận được.
Một tiếng thanh lệ, một tiếng hổ gầm vang vọng.
Rồi chúng hóa thành lưu quang, bay về phương Nam và phương Tây.
Đúng lúc này, thân thể Huyền Vũ linh quang đại phóng!
Dù là Đại Phúc hay Nhị Nha, Bạch Hổ, trên thân cũng bừng sáng linh quang tương tự, tốc độ bỗng nhiên tăng vọt!
Gần như trong chớp mắt, chúng rơi vào ba cực còn lại của Tiểu Thương Giới.
Tứ Linh quy vị, cùng lúc hướng lên trời gầm thét.
Rõ ràng ba linh thú còn lại không mạnh bằng Đinh Nhị Thập Nhị, nhưng giờ phút này lại như có thần trợ, thân thể đều tăng vọt, nâng lên một góc thiên khung!
Hình thể to lớn, dù ở nơi nào trong Tiểu Thương Giới, cũng có thể thấy rõ.
Huệ Uẩn Tử, Thiệu Dương Tử... rất nhiều đại tu sĩ giờ khắc này lặng im, ngơ ngác ngước nhìn trời.
Thiên khung cao thêm một tấc, Tứ Phương Thiên Trụ cao hơn một tấc.
Thiên khung cao thêm một trượng, Thiên Trụ cao hơn một trượng!
Tứ Linh dốc hết toàn lực.
Sau lưng chúng, từng đạo sợi tơ đen trắng giao thoa như lưới, ẩn hiện.
Nhìn thấy ảo ảnh sợi tơ đen trắng sau lưng Huyền Vũ.
Trên mặt biển dậy sóng, ánh mắt Vương Bạt kinh ngạc:
"Quả nhiên..."
Tứ Linh là Tiên Thiên Thần Thú, khắp trời đất, giới nào cũng có tung tích.
Tuy cường hoành, nhưng cũng không tính là gì.
Nhưng một khi Tứ Linh đầy đủ, có thể trấn áp Tứ Cực, ổn định tứ phương giới vực, là chí bảo hiếm có.
Cùng với bốn chân Huyền Quy, chúng dần dần chống đỡ toàn bộ đất trời!
Dù vẫn có mảnh vỡ Giới Mô thiên khung rơi xuống, nhưng cuối cùng cũng tránh được cảnh thiên địa sụp đổ, chúng sinh diệt vong.
Đúng lúc này, tay áo Vương Bạt rung động.
Một khối linh tê thạch bay ra, truyền đến giọng Triệu Phong lo lắng:
"Sư đệ, địa mạch không chịu nổi nữa!"
Vương Bạt sắc mặt ngưng trọng.
Từ hướng Đông Nam, tiếng Thiệu Dương Tử vọng lại.
Trong thần hồn, cũng cảm nhận được suy nghĩ vội vã của Không Thiền Tử.
“Địa mạch.”
Vương Bạt liếc nhìn Huyền Vũ bên cạnh Bắc Cực Thiên Trụ, không dám chậm trễ, quanh thân Thần Văn lưu chuyển.
Lúc xuất hiện, hắn đã ở trên Vạn Tượng Tông.
Giờ phút này, quanh Vạn Tượng Tông, đại địa sụp đổ, nước ngầm phun trào, núi non nghiêng ngả.
Những tán tu từ Đại Tấn tránh né Nguyên Thủy Ma Tông, hoảng sợ lơ lửng giữa không trung, mờ mịt nhìn tai kiếp diệt thế.
Đại trận Vạn Tượng Tông miễn cưỡng bảo vệ địa mạch trong tông hoàn chỉnh, không sụp đổ hoàn toàn, nhưng một phần núi non sông ngòi đã tan hoang.
Như vô số Địa Long xoay mình, sự sụp đổ vẫn tiếp diễn.
Vương Bạt liếc nhìn, ý thức được lời Triệu Phong không hề khoa trương.
Đại Tấn, không, là địa mạch toàn bộ Phong Lâm Châu, đang trên bờ vực sụp đổ hoàn toàn!
"Sư đệ!"
Triệu Phong phát giác khí tức Vương Bạt, vội vàng bay tới.
Vương Bạt nhìn lướt qua Đỗ Vi, Ngụy Dung, Xích Liệt Tuyền, Cát Thủ Thành, Thích Nhữ Liêm... phía sau Triệu Phong.
Không kịp chào hỏi, hắn trầm giọng nói:
"Tông chủ, trước thu nạp tất cả nạn dân!"
Triệu Phong sắc mặt ngưng trọng:
"Đã an bài, nhưng với tốc độ này, e rằng chắng bao lâu chúng ta sẽ không còn đường lui."
Vương Bạt gật đầu: "Cho ta chút thời gian!"
Rồi hắn biến mất ngay tại chỗ.