“Thọ nguyên không đủ, mà Bất Tử Thần Thụ giờ đây chắc chắn bị ba tông canh giữ nghiêm ngặt.
"Còn có biện pháp nào giúp ta thấy được hy vọng phi thăng?"
"Đúng rồi, Vạn Tượng Tông dường như có một chiếc độ kiếp bảo bè... Không được, có Huệ Uẩn Tử và Vương Bạt ở đó, ta khó có cơ hội."
"Vậy... xem ra chỉ có thể chờ Võ Tổ nghiên cứu sáng chế ra Lục giai « Chân Võ Kinh »... Hy vọng không phải chờ quá lâu."
Võ Tổ Vương Húc hiện đã bảy, tám trăm tuổi, rõ ràng đã nắm giữ bí quyết trường thọ của Chân Võ Chi Đạo, chỉ là vì tư tâm nên không muốn công bố.
Điểm này, hắn thấy rất rõ.
Bởi vì hắn cũng vậy, trong tông lưu truyền rất nhiều pháp môn, như « Thập Phương Chân Ma Kinh », « Vô Tương Ma Ảnh Công », « Xích Ma Đại Đế Đạo Pháp »... chín đại Thánh Đế truyền thừa đều bị hắn sửa đổi.
Và khi luyện chế Cửu Tử Thế Mẫu chi thuật, chúng đều có đất dụng võ.
"Người có thiên mệnh, lẽ nào lại đơn giản như vậy, bất quá... ta nhất định sẽ phi thăng!"
Trong mắt Hàn Yểm Tử, lóe lên sự kiên quyết không gì lay chuyển được.
Đường đi gian khổ, đích đến đã gần, đã đốc lòng vào đạo hạnh, thì sợ gì gió sương nhuốm bạc mái đầu?
Ánh mắt khẽ dời, hắn thấy Bất Tử Thần Thụ như hấp thụ quá nhiều tạp niệm, thân cây vốn thẳng tắp nay xuất hiện những hốc cây dữ tợn như gương mặt người, xiêu vẹo, vặn vẹo, gãy khúc, hình thù kỳ quái.
Rễ Thần Thụ càng lúc càng phình to, ôm lấy đất bùn bên dưới, như một tòa mồ mả khổng lồ.
Huyết thủy bao quanh, rễ Thần Thụ vẫn không ngừng sinh trưởng.
Trong nháy mắt, nó lan ra khắp Ma Tông, nâng tất cả kiến trúc, trận pháp của Ma Tông lên cao.
Phảng phất một ngọn Thần Sơn màu đỏ ngòm đột ngột mọc lên từ mặt đất!
Ngoài cây Bất Tử Thần Thụ đứng sừng sững, hai đầu Thần Sơn nhô cao như cặp sừng dê núi.
"Thiên biến sinh, chẳng lẽ đạo của ta thành?"
Hàn Yểm Tử động dung, rồi xúc động nói:
"Nếu vậy, từ hôm nay, nơi này sẽ có tên là 'Thường Dương Thần Sơn'!"
Lời vừa dứt, Bất Tử Thần Thụ khẽ lay động, toàn bộ núi lớn bên dưới Ma Tông cũng oanh minh, như đáp lại lời hắn.
Các ma tu đứng bên ngoài thấy cảnh này, đều phấn chấn hô to "Trời phù hộ Thánh Tông".
"Thường Dương Thần Sơn..."
Thân Phục trong lòng chùng xuống.
Đứng giữa ma khí ngập trời, hắn chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh dần, nhưng bất lực...
...
Vạn Tượng Tông.
Triệu Phong và những người khác vừa trở về không lâu lại tụ tập tại Thuần Dương Cung.
Ai nấy đều sắc mặt nặng nề.
"Vừa mới bức lui Hàn Yểm Tử chưa bao lâu, Chân Võ Giả lại tới."
"Bọn chúng xuôi Nam xâm lấn Trung Thắng Châu, rốt cuộc muốn gì? Chăng lẽ chiếm Hoàng Cực Châu và Kính Duyên Châu vẫn chưa đủ?”
Cấp Anh hiếm khi nổi nóng.
Khi thiên địa vững chắc, hạn chế đối với tu sĩ dần được nới lỏng, tu sĩ Hóa Thần tiền kỳ có thể tự do hành tẩu bên ngoài.
Ý nghĩa của Trung Thắng Châu với ba tông cũng không còn quan trọng như trước.
Nhất là Vạn Tượng Tông, vốn đã có đạo tràng, nên giá trị của Trung Thắng Châu giảm đi nhiều.
Nhưng giảm không có nghĩa là không có giá trị.
Một số khoáng sản ở Trung Thắng Châu vẫn cần thiết cho Vạn Tượng Tông.
Trước đây, họ đã tốn nhiều tài nguyên để xây dựng siêu viễn trình truyền tống trận và cứ điểm ở Trung Thắng Châu.
Nếu Chân Võ Giả đến, những đầu tư này rất có thể tan thành bọt nước.
Việc Nguyên Từ Cung ở Trung Thắng Châu cầu viện là chuyện khác.
Trong đám người, Linh Ủy Tử không giỏi đấu pháp nhất, nhưng tâm tư kín đáo, nhỏ giọng nói:
"Đầu tư của tông ta vào Trung Thắng Châu không phải là đại sự."
"Mấu chốt là."
"Theo phân tích trước đây của tông ta về Chân Võ Giả, bọn chúng có chút căm thù tu sĩ, hận không thể ăn thịt, lột da.
Vả lại, bọn chúng có thể nhanh chóng bành trướng...
Vạn Thần Quốc phồn thịnh như vậy, nhưng cũng bị chúng tiêu diệt chỉ trong vài trăm năm ngắn ngủi, đủ thấy tốc độ trưởng thành kinh người."
Nghe Linh Uy Tử nói, mọi người ngồi đó đều trầm mặt.
"Nói vậy, nếu đám Chân Võ này chiếm được Trung Thắng Châu, mục tiêu tiếp theo sẽ là mấy đại tông môn ở Phong Lâm Châu?"
Cấp Anh cau mày.
Khuất Thần Thông bỗng lên tiếng:
“Ta nói một chuyện, có người có lẽ chưa rõ, sự khác biệt giữa Chân Võ Giả và tu sĩ. Bọn chúng tu hành không cần linh căn, lại có thể từ phàm nhân trói gà không chặt, trở thành Nhị giai, lam giai, thậm chí Tứ giai Chân Võ Giả chỉ trong vài chục năm.
Hiện tại, thậm chí có hơn mười vị Ngũ giai Chân Võ Giả.
Đương nhiên, bọn chúng cũng có khuyết điểm, tuy trưởng thành cực nhanh, nhưng thọ nguyên lại như phàm nhân, hơn trăm năm sau, dù là Ngũ giai Chân Võ Giả cũng phải chết."
Khuất Thần Thông vừa nói xong, Thuần Dương Cung lập tức xôn xao!
Dù sao Chân Võ Giả ở tận hải ngoại, trong tông dù là Hóa Thần cũng chỉ nghe qua, chứ không hiểu rõ.
Nhưng hôm nay biết Chân Võ Giả không cần linh căn, lập tức nhận ra mối nguy hiểm tiềm ấn to lớn.
Tu Di ít nói, nay cũng phải lên tiếng:
"Đã vậy, sớm muộn cũng phải đánh, chi bằng ngăn địch bên ngoài bản châu, để tránh bên trong sinh linh đồ thán."
"Tán thành!"
"Tán thành!"
Triệu Phong thấy mọi người nhất trí, khẽ gật đầu, quyết định:
"Nếu vậy, tiến về Trung Thắng Châu!"
Trung Thắng Châu.
Lạc Giang.
Dòng sông cuồn cuộn chảy, bắt nguồn từ dãy núi Cửu Hành ở Tây Bắc Trung Thắng Châu, chảy về Đông Nam, cắt ngang Trung Thắng Châu.
Bên phía Tây Lạc Giang có một khu rừng núi.
Bây giờ là buổi sáng sớm, rừng núi và sông đều chìm trong sương mù, như lạc vào đó thì khó mà thấy được năm ngón tay.
Trong sương mù dày đặc, có hai bóng người mặc đạo bào ngồi xếp bằng ở nơi rừng sâu, trò chuyện khe khẽ.