“Tần Cung Chủ đến đây, không biết có gì chỉ giáo?”
Tại Thuần Dương Cung, Triệu Phong khách khí đưa tay mời Tần Lăng Tiêu.
Bên cạnh, Linh Uy Tử cũng góp mặt tiếp khách.
Tần Lăng Tiêu không dám vì đối phương là Nguyên Anh cảnh mà tỏ ra lãnh đạm, vội đáp lễ.
Nàng đi thẳng vào vấn đề, thần sắc trịnh trọng:
“Triệu Tông Chủ, không lâu trước ta nhận được tin, Hàn Yểm Tử đã xuất phát đến Hoàng Cực Châu. Dù chưa rõ mục đích cuối cùng, nhưng có thể đoán hắn muốn đối phó Chân Võ và những người khác. “
Triệu Phong tỏ vẻ bất ngờ:
“Tần Cung Chủ cũng muốn đến giúp Chân Võ sao?”
“Chẳng qua môi hở răng lạnh… Hay quý tông cũng định ra tay?”
Tần Lăng Tiêu mừng rỡ.
Triệu Phong khẽ lắc đầu. Linh Ủy Tử liền tiếp lời:
“Tông ta đã tuyên bố bế quan ẩn thế, để ứng phó đại kiếp sau này, không còn can thiệp vào chuyện thế tục…”
Tần Lăng Tiêu cau mày, vội ngắt lời, nhìn Triệu Phong hỏi:
“Triệu Tông Chủ, đây là chuyện thế tục sao? Phong Lâm Châu giờ chỉ còn Đại Tấn là tịnh thổ, vô số tán tu, phàm nhân gặp nạn, chẳng lẽ đây không phải đại kiếp?”
Sắc mặt Triệu Phong trầm xuống: “Tần Cung Chủ, ta hiểu ngươi lo lắng cho thiên hạ, nhưng đừng vì nóng vội mà mất bình tĩnh…”
Tần Lăng Tiêu vốn thăng tính, nghe vậy hừ lạnh:
“Chưa đến đầu thì các ngươi không nóng, nếu Chân Võ lần này không chống nổi Hàn Yểm Tử, Tiểu Thương Giới, rồi Đại Tấn, chắc chắn sẽ là mục tiêu tiếp theo!
“Các ngươi còn có Huệ Uẩn Tử Tổ Sư che chở, Tần Thị và Du Tiên Quan chúng ta thì không có chỗ dựa lớn như vậy…”
“Tần Cung Chủ, ta và ngươi là huynh đệ tông môn, lời này quá đáng!”
Linh Uy Tử lạnh lùng trách mắng, định nổi giận.
Nhưng Triệu Phong ngăn lại, thành khẩn nói:
“Tần Cung Chủ, chúng ta xem như sinh tử chi giao, ngươi biết ta là người thế nào. Chỉ là lời bói quẻ của Phó Tông Chủ vẫn còn văng vẳng bên tai, mạo muội ra tay, e rằng lại ứng vào kiếp số.”
“Ứng kiếp…”
Tần Lăng Tiêu nhíu mày.
Nhưng nàng lập tức phản ứng lại, nói:
“Vương Dịch An giờ là lãnh tụ Võ Quốc, nếu Hàn Yểm Tử ra tay, hắn chẳng lẽ khoanh tay đứng nhìn?”
Nghe đến tên Vương Dịch An, trong mắt Triệu Phong thoáng nét ảm đạm, giọng trầm xuống, ẩn chứa sự tức giận:
“Ngươi có biết, hắn cũng là đệ tử duy nhất của ta sao?!”
Vương Dịch An theo ông mấy trăm năm, còn lâu hơn cả Vương Bạt và Bộ Thiền.
Tình cảm Triệu Phong dành cho Vương Dịch An không hề thua kém cha mẹ hắn.
Nhưng trên vai ông còn gánh vác vận mệnh cả tông môn.
Lãnh đạo tối kỵ để tình cảm chi phối. Kiếm Tâm Thông Minh của ông hiểu rõ đạo lý này, nên cố nén lo lắng, không lộ hỉ nộ.
Nỗi dày vò, thống khổ trong lòng, người ngoài sao thấu hiểu.
Nếu không có Tần Lăng Tiêu nhắc đến, ông chỉ im lặng chấp nhận.
Nhận ra cảm xúc của Triệu Phong, Tần Lăng Tiêu im lặng một lúc, rồi đột ngột hỏi:
“Vương Bạt đâu? Hắn ở đâu? Ta muốn gặp hắn.”
“Gặp hắn?”
Cả Triệu Phong và Linh Uy Tử đều ngạc nhiên.
Dù sao hai người suýt chút nữa đã thành đạo lữ…
Triệu Phong lắc đầu: “Phó Tông Chủ đang tu hành, e là…”
Chưa dứt lời, Tần Lăng Tiêu đã ngắt lời:
“Xin Triệu Tông Chủ cho ta biết, hắn đang ở đâu!”
“Cái này…”
Do dự một chút, Triệu Phong và Linh Uy Tử nhìn nhau. Thấy Linh Uy Tử khẽ gật đầu, Triệu Phong nói:
“Phó Tông Chủ đang ở Vạn Pháp Phong, nhưng hắn hiện tại…”
Triệu Phong ngập ngừng, nhìn ra phía cửa đã trống không, lắc đầu cảm thán:
“Không biết sư đệ muốn ứng phó thế nào.”
Linh Uy Tử gật đầu tán thành.
…
Trên Vạn Pháp Phong.
Tần Lăng Tiêu áo trắng, khuynh thế xuất trần, khí chất lạnh lùng, giờ phút này lại lộ vẻ cứng nhắc và chột đạ.
Đối diện, Bộ Thiền vốn đang ngước nhìn trời, cũng đang nhìn nàng.
“Ngươi tìm Vương Phó Tông Chủ?”
Tần Lăng Tiêu vô thức sờ lên mặt, xác nhận khăn che mặt vẫn còn, mới thở phào.
Nàng cố ý thay đổi giọng nói, mặt phủ một lớp sương mỏng, lắp bắp:
“À. Đúng vậy, là, là chuyện liên quan đến Nguyên Thủy Ma Tông. Triệu Tông Chủ bảo ta đến hỏi ý hắn.”
Bộ Thiền giật mình, chỉ vào cửa bí cảnh phía sau:
“Hắn đang ở trong bí cảnh, ngươi có thể vào tìm… Ha ha, ta còn có việc, không tiễn ngươi.”
Tần Lăng Tiêu thở phào nhẹ nhõm, vội vã bay về phía bí cảnh.
Không hiểu vì sao, rõ ràng là Hóa Thần trung kỳ, một cung chi chủ, được rất nhiều Pháp Sư ở Trung Thắng Châu tôn kính, đến cả ba vị Tông Chủ cũng phải khách khí chào hỏi.
Nhưng trước mặt nữ tu chưa đến Nguyên Anh cảnh này, nàng lại chột dạ vô cùng, chỉ hận không thể chưi ngay vào bí cảnh.
Thật kỳ lạ.
Khi sắp bước vào bí cảnh, nàng nghe thấy tiếng Bộ Thiền:
“Tần tỷ tỷ… Ta gọi vậy được chứ?”
Tần Lăng Tiêu cứng đờ!
Đầu óc trống rỗng.
Mặt nóng bừng!
Nàng cứng ngắc quay đầu, thấy nữ tu mộc mạc đang cười dịu dàng:
“Nghe nói Tần tỷ tỷ phong thái xinh đẹp, yêu kiều như hoa, hôm nay gặp mặt, quả là nghe đồn không bằng mắt thấy… Bộ Thiền, xin chào Tần tỷ tỷ.”
Nghe Bộ Thiền nói, vẻ thanh lãnh, ngạo nghễ của Tần Lăng Tiêu tan biến, thay vào đó là bối rối, co rúm, xấu hổ, mặt đỏ bừng.
Nàng cảm thấy như mình xông vào vườn nhà người ta, rõ ràng không làm gì, nhưng lại như đang trộm dưa bị chủ nhà bắt gắp.
Dù che mặt, nàng vẫn có cảm giác bị nhìn thấu, xấu hổ vô cùng.
Tần Lăng Tiêu vội vàng giải thích:
“Ta… ta đến tìm Vương Bạt bàn chuyện đối phó Hàn Yểm Tử…”