Vương Dịch An mạnh mẽ vượt quá dự liệu của hắn, nhưng dù vậy, vẫn còn kém xa Võ Tổ năm xưa.
Xét về kinh nghiệm, cảnh giới, hay thậm chí là dũng khí, đều không thể so sánh.
Ngay cả Võ Tổ còn không phải đối thủ của hắn, huống chi là Vương Dịch An, và càng không thể so sánh với hắn hiện tại, kẻ mỗi thời mỗi khắc đều trở nên mạnh hơn.
Ngay sau đó, hắn lại đưa tay, chỉ về phía Vương Dịch An đang bị Huyết Hải Đạo Vực áp chế, khó khăn di chuyển.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy.
TPhanhl
Vô số sợi phất trần bắn tới, trong nháy mắt cuốn lấy Hàn Yểm Tử!
Cùng lúc đó, một đạo thần quang màu xám quỷ dị, vặn vẹo, mang theo sự giận dữ tột độ, đánh thẳng vào mặt Hàn Yểm Tử!
Hàn Yểm Tử ban đầu còn không mấy để ý, nhưng khi nhận ra đạo thần quang màu xám kia, sắc mặt lập tức biến đổi:
"Lại là Nguyên Từ Thần Quang!"
Huyết khí bản năng trào dâng, trực tiếp xé nát đám tơ phất trần.
Từ xa vọng lại tiếng kêu đau đớn của Vô Trần Tổ Sư.
Chỉ một thoáng trì hoãn, thần quang màu xám đã chớp lấy cơ hội, xuyên thủng mi tâm Hàn Yểm Tử!
Huyết Hải Đạo Vực lặng lẽ tan biến.
Một thân ảnh áo trắng dẫn theo mấy đạo Pháp Sư Nguyên Từ Cung đáp xuống, cùng lúc đó, một vị đạo nhân cũng phiêu nhiên hạ phàm.
Sắc mặt mọi người ngưng trọng, cảnh giác nhìn chằm chằm vào vị trí của Hàn Yểm Tử.
"Là Tần Di... Thái A Quan Chủ..."
Thanh niên đeo kiếm nhìn thấy hai người, khẽ giật mình, vô thức nhìn xung quanh, nhưng không thấy thân ảnh quen thuộc, trong lòng thoáng thất vọng.
Nhưng ngay lập tức, sắc mặt hắn trở nên nghiêm nghị.
Hàn Yểm Tử, kẻ vừa bị Nguyên Từ Thần Quang đánh trúng đầu, lại không hề tổn hại, ung dung lui về phía Thường Dương Thần Sơn.
Hắn sắc mặt khó coi, nhìn về phía Tần Lăng Tiêu mặc đồ trắng, mắt đỏ hoe, nở một nụ
"Ngươi giết ta một lần, nhưng may mắn Tần Thị có hai vị Hóa Thần, cho ta hai cơ hội sống sót, cũng coi như không lỗ."
Nghe vậy, lực lượng nguyên từ quanh Tần Lăng Tiêu lập tức dao động dữ dội.
Nàng gắt gao nhìn Hàn Yểm Tử, gần như không thể kiềm chế lửa giận trong lòng.
"Tần Cung Chủ, không thể mắc bẫy!"
Thái A Quan Chủ vội vàng ngăn cản.
Hàn Yểm Tử cười lạnh:
"Vừa rồi chỉ là bất ngờ thôi, nhưng các ngươi hết đường rồi, tiện thể hôm nay đưa tới đây luôn, đỡ ta mất công đi bắt."
Hàn Yểm Tử hơi ngẩng đầu, nhìn lên những đám mây giông đang tụ lại trên đỉnh đầu, rồi cúi xuống nhìn xung quanh.
Ánh mắt hắn lần lượt lướt qua Tần Lăng Tiêu, Thái A Quan Chủ và Vương Dịch An, lộ ra một nụ cười.
“Tính cả các ngươi, cũng đủ rồi!”
Lời vừa dứt, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thân ảnh hắn nhoáng lên, mấy đạo huyết hải phân thân giống hệt hắn bay ra, nhào về phía mọi người...
Chỉ mười mấy hơi thở sau.
Lôi đình giáng xuống, đánh vào người Hàn Yểm Tử.
Nhưng hắn vẫn đứng sừng sững trên đỉnh Thần Sơn, không hề tổn hại.
Đợi mây tan, hắn quan sát những thân ảnh đang bị cành Bất Tử Thần Thụ trói chặt phía dưới: Vương Dịch An, Tần Lăng Tiêu, Thái A Quan Chủ, và vô số Chân Võ Giả.
Dù họ vùng vẫy kịch liệt, nhưng vẫn bất động dưới sự bao phủ của Huyết Hải Đạo Vực...
Lão giả lộ ra một nụ cười:
"Nhờ phúc của các ngươi, huyết khí đầy đủ, ta không cần tốn công đi tìm đám Chân Võ Giả và phàm nhân kia nữa."
Vừa nói, hắn vung tay áo, vô số tán tu và phàm nhân sinh linh cướp được từ Phong Lâm Châu bị ném ra.
Lập tức, hắn bắt đầu niệm pháp quyết, vô số đường vân màu máu kỳ dị hiện ra, ma khí bốc lên, mang theo sự quỷ dị và mơ hồ.
Đường vân màu máu khổng lồ bao trùm xung quanh.
"Là huyết tế đại trận!"
Trong đám người, Thái A Quan Chủ là người có kiến thức uyên bác nhất, nhìn thấy những đường vân màu máu kia, sắc mặt lập tức biến đổi.
Hàn Yểm Tử không hề đáp lời, tập trung khắc họa trận văn.
Thái A Quan Chủ giờ phút này không thể giữ vững bình tĩnh, tâm niệm vừa động, một cây phất trần bay ra từ tay áo.
Nó chống ra một khe hở giữa những cành Thần Thụ, Thái A Quan Chủ không chút do dự bay ra, dốc hết pháp lực, đánh vào những cành cây đang vây khốn Tần Lăng Tiêu và Vương Dịch An.
Hàn Yểm Tử lạnh lùng:
"Ta còn đang nghĩ nên huyết tế ai trước, ngươi tự nhảy ra, vậy thì ngươi!"
Vừa nói, hắn giơ ngón tay.
Thái A Quan Chủ chưa kịp trốn tránh, hai mắt trợn trừng, trực tiếp nổ tưng thành một đám huyết vụ.
Mưa máu rơi lả tả, hư ảnh của Thái A Quan Chủ mang theo vẻ đau đớn, tan biến...
"Thái A Quan Chủ!"
Trong mắt Vương Dịch An và Tần Lăng Tiêu, lóe lên tia giận dữ.
Một đại tu sĩ Hóa Thần viên mãn lại bị Hàn Yểm Tử giết chết một cách dễ dàng như vậy.
Huyết khí tràn ngập xung quanh, mơ hồ bị những đường vân màu máu hấp thụ.
"Tiếp theo... đến lượt ngươi."
Hàn Yểm Tử dời ánh mắt, nhìn về phía Vương Dịch An.
Tần Lăng Tiêu đột nhiên cười lạnh, cướp lời:
"Uổng công là Ma Tông, lại chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, nếu ngươi dám đến Bát Trọng Hải, ta mới kính ngươi vài phần."
Hàn Yếm Tử nhìn Tần Lăng Tiêu, lắc đầu:
"Ngươi muốn kéo dài thời gian? Ha ha, khích tướng này, có ích gì với ta?"
Tần Lăng Tiêu bị vạch trần tâm tư, sắc mặt trầm xuống.
"Nhưng... nếu ngươi đã nói vậy, ta sẽ cho ngươi toại nguyện."
Hàn Yểm Tử khẽ cười.
Lời vừa dứt, hắn giơ ngón tay, đâm về phía Tần Lăng Tiêu.
Phanh!
Tần Lăng Tiêu trong nháy mắt hóa thành một đám huyết vụ!
"Tần Di!"
Vương Dịch An vừa sợ vừa giận, ra sức giãy dụa!
Hắn biết Tần Lăng Tiêu đang cố kéo dài thời gian cho hắn.
Nhưng không ngờ Hàn Yểm Tử lại tàn nhẫn đến vậy, không hề do dự!
Ngay lúc này, một đạo thần quang màu xám đột nhiên bay ra từ đám huyết vụ!
Hàn Yểm Tử con ngươi co rút lại, bản năng lùi nhanh về phía sau.
Ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào đạo thần quang màu xám kia.
Ai ngờ đạo thần quang màu xám kia lại cuốn lấy một đoàn nguyên thần, bay thăng về phía Tây.