“.Lần này, ta nhất định phải huyết tế chúng sinh, mở lại Ma La Đại Đạo!”
Chiếm cứ thân thể Tượng Tứ Cửu, ý chí Ma La Cự Tượng Vương không kìm được ngửa mặt lên trời gào thét.
Vui sướng, phẫn nộ, hưng phấn, chờ mong... Vô số cảm xúc vượt qua tuế nguyệt và sinh tử, dồn nén lại trong khoảnh khắc này.
Trên ma khu khe rãnh chằng chịt, ma diễm cuồng vũ.
Từng luồng Chân Linh Ý Chí như hữu chất tuôn ra, hợp thành một dòng hướng về nó.
Nó không thể không hưng phấn, không thể không kích động!
Vài vạn năm ẩn núp, chân linh ý chí còn sót lại đều phân tán trong đạo chủng, hòa vào thế giới này.
Không có cảm giác, không có biến hóa.
Nói nó đã chết đi vài vạn năm, cũng không sai.
Bây giờ, sự chuẩn bị trước khi đại chiến với Tam Hợp Chân Nhân của nó, rốt cục sau vài vạn năm đã đến ngày gặt hái, phát huy tác dụng.
Không chỉ vậy, bản thể vẫn lạc, Chân Linh Ý Chí lại nhờ vào sinh linh của phương thiên địa này mà tái sinh máu thịt. Nó cũng coi như gặp họa được phúc, thoát khỏi Tiên Thiên Thần Ma thể xác, từ nay về sau không còn chịu ảnh hưởng của Thực Giới Giả, có thể giống như những sinh linh khác trong giới, không bị hạn chế mà tăng lên.
Nhưng sự hưng phấn của nó không kéo dài được bao lâu, rất nhanh liền chú ý đến tu sĩ nhân loại cách đó không xa đang dùng ánh mắt vi diệu đánh giá nó.
Một thân áo xanh, bình tĩnh đứng giữa lôi quang và cuồng phong, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Vô cùng nổi bật.
“Ồ, ngươi chính là tu sĩ Nhân tộc đã giúp ta trở về?”
Trong mắt "Tượng Tứ Cửu” lóe lên vẻ dò xét nồng đậm, như một vị thần linh cao cao tại thượng, giọng nói trầm thấp.
Trong giọng nói vừa có ngạo mạn, vừa có chút hiếu kỳ.
"Ngươi chính là Ma La Cự Tượng Vương?"
Trong giọng nói của đối phương cũng mang theo một tia hiếu kỳ.
"Hử?"
Thái độ bình tĩnh lạ thường của đổi phương khiến "Tượng Tứ Cửu” nheo mắt.
Trong lòng dấy lên một chút bất an, nó lặng lẽ cảm giác khí tức của tu sĩ Nhân Tộc này, nhưng lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Ngữ khí và thái độ càng thêm ngạo mạn:
“Thì ra chỉ là một tiểu gia hỏa Tứ giai… Nể tình ngươi có công giúp ta trở về, ta sẽ không so đo sự vô lễ của ngươi. Không sai, ta chính là Ma La Chi Chủ! Nắm giữ tội hỏa và huyết nhục, Thần Ma vô thượng!”
“Ta vốn nên ăn tươi ngươi, nhưng ngươi có công, lại thêm bên cạnh ta tạm thời chưa có tượng binh nào dùng được. Từ nay về sau, ngươi hãy đi theo ta. Sau này ta phi thăng Nhị Giới Hải, ngươi dù không thể đi theo, cũng có thể xưng bá làm tổ tại Tam Giới Hải này!”
Nói rồi, nó khẽ ngẩng đầu.
Chiếc vòi dài tráng kiện vung vẩy, nhẹ nhàng chém nát đạo lôi kiếp cuối cùng rơi xuống từ bầu trời.
Lôi vân tan biến, tiếng sấm im bặt.
Ngũ Giai Lôi Kiếp, không cần nghĩ nhiều, thuận lợi vượt qua.
Gần như không hề tổn thương, "Tượng Tứ Cửu" không kìm được ngửa đầu há miệng, hít một hơi thật dài.
Trên mặt voi lộ ra vẻ say mê và hưởng thụ như người.
“Cảm giác sống lại thật mỹ diệu!”
“Tuy linh khí so với thời kia kém quá nhiều, nhưng đối thủ cũng ít hơn hẳn… Đáng tiếc đã nhiều năm như vậy, Tam Hợp Chân Nhân hẳn là đã sớm tọa hóa, nếu không…”
Nhưng sắc mặt nó rất nhanh liền cứng đờ, cúi đầu xuống, nhìn về phía tu sĩ Nhân tộc đang đứng giữa không trung cách đó không xa.
Hai con mắt to lớn hơi dựng đứng, mang theo một tia bất mãn:
“Vì sao ngươi còn chưa quỳ xuống?”
Nhưng điều khiến nó căm tức là, đối phương không những không hề sợ hãi, mà còn hiếu kỳ hỏi:
“Cái Ma La Chi Đạo này, rốt cuộc là đạo gì?”
Thái độ không coi ai ra gì, dám trực tiếp hỏi vặn khi nó đã nói rõ thân phận, khiến nó cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc, trong mắt lóe lên một tia hung ác.
Không nói lời thừa thãi.
Vòi dài giơ lên, hơi ngửa ra sau, rồi trong nháy mắt duỗi thăng, bắn về phía tu sĩ Nhân tộc!
Tu sĩ Nhân tộc kia dường như chưa kịp phản ứng, đứng nguyên tại chỗ, không hề có ý né tránh.
Ngay trong khoảnh khắc đó.
Thân voi của "Tượng Tứ Cửu" bỗng nhiên chấn động!
Chiếc vòi voi tráng kiện vốn lao tới lại như gặp phải thiên địch, đột ngột dừng lại trong sợ hãi tột độ, rồi không bị khống chế cuốn ngược trở về!
"Hừ?!"
Trong mắt "Tượng Tứ Cửu" lóe lên tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại, trên trán lập tức hiện lên những nếp nhăn sâu hoắm:
“Đạo chủng chịu ảnh hưởng của thế giới này, lại giữ lại chân linh ban đầu của nhục thân này…”
"Nhưng… Ảnh hưởng không lớn!"
Trong mắt "Tượng Tứ Cửu" lóe lên vẻ tàn ác.
Nó mới là bản thể Ma La Cự Tượng, những đạo chủng hóa sinh này nhiều nhất chỉ được coi là phân thân của nó, làm sao có thể chống lại bản ngã?
Trong khoảnh khắc, chân linh ý chí Ma La Cự Tượng Vương tản mát khắp ngõ ngách trong thiên địa, gia tốc lao về phía "Tượng Tứ Cửu"!
Và theo những chân linh ý chí này tràn vào, khí tức của nó cũng nhanh chóng tăng vọt!
Ý chí Tượng Tứ Cửu chân chính trong cơ thể thì nhanh chóng khô héo!
Voi lớn tùy ý cười lớn, ma diễm ngập trời:
“Đừng ngoan cố chống lại nữa, trở thành một phần thân thể ta, ta sẽ mang ngươi cùng nhau đạp nát giới này, nâng chén máu chúng sinh, bay. ”
Ầm!
Lời còn chưa dứt, tiếng cười lớn của Ma La Cự Tượng Vương lập tức cứng đờ.
Nó chỉ cảm thấy bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, thậm chí còn chưa kịp phản ứng, một đại thủ ấn cửu sắc vô biên đã đánh nó trực tiếp từ giữa không trung xuống đất!
"Rống!"
Ma La Cự Tượng Vương vô cùng phẫn nộ, bạo bắn lên khỏi mặt đất.
Ánh mắt nhìn chằm chằm tu sĩ Nhân tộc trước mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạnh nhạt.
Ma diễm kịch liệt cuồn cuộn, cho thấy ngọn lửa giận dữ trong lòng nó:
"Ngươi, ngươi dám phạm thượng..."
Nhưng đối phương lại hơi cau mày, ngược lại dường như còn tức giận hơn cả nó, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ giận dữ:
“Ma La Chi Đạo, rốt cuộc là đạo gì? Vì sao không trả lời taf”
“Chính là đạo giết ngươi!”
Ma La Cự Tượng Vương giận dữ gầm lên một tiếng, bốn chân cường tráng đạp không lao tới, ám hỏa bay múa, hư không chấn động!
Giống như một đạo ám hỏa sao băng, ầm ầm đập về phía đối phương!
Ngay khi nó vừa mới toàn lực lao tới, trong cơ thể lại một lần nữa truyền đến cảm giác phân liệt, giằng xé!
Khí thế đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi cũng trong nháy mắt biến mất không thấy, tốc độ chậm lại.
"Phế vật! Sợ hắn làm gì!"
Ma La Cự Tượng Vương biệt khuất vô cùng, giận dữ mắng.
Và điều khiến nó càng thêm tức giận là, ngay khi ý chí Tượng Tứ Cửu không ngừng phản kháng, tu sĩ Nhân tộc đối diện cũng ra tay lần nữa.
Đại thủ ấn pháp lực cửu sắc vừa đánh bay nó lại lần nữa ngưng tụ, so với lần trước, dường như tinh thuần hơn không ít.
Phát giác được điều này, trong mắt Tượng Vương, lập tức lóe lên một tia dị sắc.