“Giúp tiền bối thoát khỏi đây?”
Dù Vương Bạt đã lờ mờ đoán ra ý định của đối phương, nhưng khi nghe Huyền Nguyên Tử xác nhận, hắn vẫn không khỏi giật mình.
Vẻ mặt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc, suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu rồi hỏi:
“Tiền bối dựa vào đâu mà cho rằng ta có thể làm được việc này? Ngay cả những tu sĩ Hợp Thể kia cũng không thể gây tổn thương đến tiền bối.”
Huyền Nguyên Tử mỉm cười, thản nhiên đáp:
“Tiểu hữu cho rằng ta còn có lựa chọn nào khác sao?”
Vương Bạt không mấy tin tưởng vào lời này. Chuyện này không liên quan đến việc có lựa chọn hay không.
Bởi lẽ, một người đang bị giam cầm sẽ không trông mong vào một con sâu có thể giúp mình thoát ra.
Dù những năm gần đây hắn đã tiến bộ vượt bậc, nhưng so với Huyền Nguyên Tử, hắn chẳng khác nào một con kiến.
Tuy vậy, hắn không vặn hỏi thêm mà chuyển sang một câu hỏi khác:
“Nếu ta có thể giúp được tiền bối, đó là điều tốt đẹp cho cả hai. Nhưng nếu ta không làm được thì sao?”
Huyền Nguyên Tử khẽ cười:
“Không làm được mới là lẽ thường. Nếu không, ta đã chẳng phải chịu khổ đến tận bây giờ mà vẫn chưa thể siêu thoát.”
Ông ta lắc đầu:
“Ngươi không phải là người đầu tiên đến đây, cũng không phải là người đầu tiên ta để mắt tới. Chỉ tiếc, bao năm qua, hết lần này đến lần khác hy vọng, rồi lại thất vọng…”
Giọng nói ông ta tràn ngập sự thở dài.
Vương Bạt không nhịn được hỏi:
“Sao tiền bối không dứt khoát vứt bỏ thân xác này, dùng chân linh chuyển thế, nhập vào Tiểu Thương Giới tu hành? Hoặc là đoạt xá cũng được. Với cảnh giới của tiền bối, việc đoạt xá đâu có gì khó khăn?”
Lần đầu tiên, Huyền Nguyên Tử lộ ra vẻ cười khổ.
Ông ta hỏi ngược lại:
“Tiểu hữu cho rằng ta chưa từng thử sao? Hay là cho rằng trong lòng ta còn giữ đạo đức giả tạo của tu sĩ?”
“Với ta, những thứ đó chỉ là hư ảo. Ta đã thử vô số lần trong những năm qua, nhưng nhục thân này quá mức cường hãn, giam chặt chân linh của ta ở đây, không thể thoát ra. Dù ta dùng bao nhiêu biện pháp, kết quả vẫn vậy… Không chỉ ngươi, ngay cả lôi kiếp giáng xuống từ thiên địa này cũng không hề ảnh hưởng đến ta.”
“Nếu có thể đoạt xá linh thú khác, hoặc chân linh trốn vào Tiểu Thương Giới, ta đã chẳng phải khốn khổ đến bây giờ?”
Vương Bạt im lặng.
“Tiền bối không còn cách nào khác sao? Ví dụ như thoái hóa thành đạo chủng?”
“Thoái thành đạo chủng ư? Ha, không phải ta không dám, chỉ là nếu thoái thành đạo chủng, mọi thứ sẽ chăng còn liên quan gì đến ta nữa. Bao công sức ta bỏ ra chăng khác nào làm áo cưới cho người khác. Không phải không dám, mà lòng ta không cam tâm.”
Huyền Nguyên Tử thản nhiên đáp.
Thấy Vương Bạt có vẻ chần chừ, ông ta lại nói:
“Tiểu hữu cho rằng đây là cạm bẫy, hoặc là cảm thấy sức mình không đủ, không thể đảm đương?”
Vương Bạt trầm mặc một lát rồi nói:
“Ta vẫn giữ nguyên quan điểm ban đầu. Ngay cả tu sĩ Hợp Thể cũng không làm gì được tiền bối, thì ta có thể làm gì?”
Huyền Nguyên Tử bật cười:
“Tiểu hữu cần gì tự ti như vậy? Với nội tình của ngươi, nếu sau này bước vào Hóa Thần, rồi dung hợp phân thân này làm một, không dám nói sánh được với Lục giai, nhưng ít nhất trong Ngũ giai, ngươi có thể xưng vô địch.”
“Nếu bỏ qua những Lục giai không trọn vẹn ẩn mình trong giới này, cùng với những mao thần sinh ra từ thiên địa, thì còn ai có thể sánh ngang với ngươi?”
“Nếu ngay cả ngươi cũng không làm được, thì ta chỉ có thể chờ đến khi thế giới này sụp đổ, rồi tạo ra một cơ hội khác.”
Vương Bạt lắc đầu, trầm giọng nói:
“Tiền bối có lẽ đã nghĩ quá tốt đẹp rồi. Bây giờ thiên địa suy yếu, nhiều nhất chỉ có thể dung nạp Nguyên Anh tồn tại. Muốn bước vào Hóa Thần, e rằng vô cùng khó khăn.”
Huyền Nguyên Tử chỉ cười:
“Vậy sao?”
Ông ta không vạch trần lời Vương Bạt, chắp tay nhìn lên luồng khí lạnh phía trên, lo lắng nói:
“Điều đó không phải là chuyện ta có thể biết được. Ta chỉ biết rằng trong tương lai không xa, có lẽ sẽ có một trận đại kiếp.”
“Kiếp này long trời lở đất, nhật nguyệt đảo điên. Nếu vượt qua được, thiên hạ sẽ đại cát. Nếu không vượt qua được, tổ chim tan nát, trứng cũng chẳng còn.”
“Đại kiếp?”
Vương Bạt giật mình.
Thiên Biến Đại Kiếp vừa mới qua đi chưa bao lâu, sao lại có đại kiếp khác sắp ập đến?
Trong lòng hắn không khỏi nghỉ ngờ đối phương đang hù dọa mình.
Nhưng cảm giác đối phương mang lại cho hắn lại không đến mức phải dùng thủ đoạn nhỏ mọn như vậy để dọa người.
Lòng hắn trở nên nặng trĩu.
Thiên địa này, rốt cuộc có còn để cho người sống nữa không?
Trước kia sao chưa từng nghe nói đến nhiều tai kiếp như vậy? Sao đến đời hắn lại liên tục xảy ra thế này?
Lẽ nào thiên địa sắp sụp đổ nên kiếp nạn mới liên tục xuất hiện?
Hắn vội vàng tính toán.
Nhưng thiên cơ lại hỗn loạn, mông lung, hoàn toàn không thể nhìn rõ.
Hắn chỉ có thể lờ mờ cảm nhận được một tia hung sát kiếp khí, dường như quả thật có đại kiếp giáng lâm.
Chỉ là hắn hoàn toàn không biết kiếp số này từ đâu mà đến, vì sao mà sinh ra.
Lại càng không biết khi nào, ở đâu, người nào, vật gì.
Trong lòng chợt động, hắn lập tức nhìn về phía Huyền Nguyên Tử:
“Không biết tiền bối có thể chỉ điểm?”
Huyền Nguyên Tử lắc đầu:
“Nếu ta biết được, thì sao còn ở lại đây?”
Thấy Vương Bạt lộ vẻ lo lắng, ông ta lập tức giải thích:
“Ta chỉ biết kiếp này có lẽ liên quan đến giới ngoại. Khi đó hoặc là ta thoát khốn, hoặc là ta cùng giới này yên nghỉ.”
“Mấu chốt của kiếp này không nằm ở ta, mà ở ngươi, ở chúng sinh của Tiểu Thương Giới này.”
“Cho nên, dù ngươi có nguyện ý giúp ta hay không, ngươi cuối cùng cũng phải đối mặt với kiếp nạn này.”
Huyền Nguyên Tử nói.
Vương Bạt im lặng.
Lòng hắn bỗng dâng lên một tia phân loạn và nặng nề.
Trước kia, trong thiên biến chi kiếp, còn có sư phụ, còn có Thiệu Tông Chủ, Tuân trưởng lão, Đỗ trưởng lão và các tiền bối khác gánh vác. Nhưng hôm nay, còn ai có thể vì Vạn Tượng Tông, vì chúng sinh thế giới mà chống đỡ một mảnh bầu trời?
Là các trưởng lão trong tông, hay là chính hắn?
Hắn nhanh chóng nghĩ đến khuôn mặt của mọi người trong tông, nhưng cuối cùng vẫn âm thầm lắc đầu.
Lúc này, Huyền Nguyên Tử lại nói:
“Với tu vi hiện tại của ngươi, muốn ứng phó với kiếp này, e rằng còn kém rất nhiều. Dù sao, thời gian còn lại chỉ có mấy trăm năm mà thôi.”
“Vài… mấy trăm năm?”
Vương Bạt ngạc nhiên.
Huyền Nguyên Tử tưởng rằng Vương Bạt chê thời gian quá ngắn, bất đắc dĩ gật đầu:
“Không sai, theo ta quan sát, sẽ không quá 500 năm, trận đại kiếp này sẽ giáng lâm.”
Thấy ánh mắt Vương Bạt phức tạp, ông ta lập tức an ủi:
“Tuy thời gian quả thực quá ngắn ngủi, nhưng thiên địa biến hóa đâu thể chiều theo ý người. Hơn nữa, nếu ngươi giúp ta một tay, ta cũng sẽ không keo kiệt.”
“Ta lĩnh ngộ Huyền Băng Áo Diệu ở Bắc Hải này đã gần mười vạn năm rồi. Dù ta tư chất ngu dốt, nhưng cũng coi như có chút thu hoạch. Phân thân của ngươi lại vừa hay phù hợp với ta, ta sẽ giúp hắn xây dựng nền tảng vững chắc. Đến khi bản thể của ngươi bước vào cảnh giới cao hơn, nếu có thể dung hợp hắn, có lẽ sẽ có chuyển cơ khác.”
Nghe Huyền Nguyên Tử nói vậy, Vương Bạt rốt cuộc hạ quyết tâm, trầm giọng nói:
“Nếu có thể giúp tiền bối thoát thân, tại hạ vui mừng khôn xiết. Chăng qua, tiền bối có thể cho ta thử trước được không? Đế ta hiểu rõ hơn, chuẩn bị kỹ càng hơn?”
Huyền Nguyên Tử cũng không ngạc nhiên. Những tu sĩ có thể đi đến bước này đều là những người có đạo tâm kiên định, tự tin cao độ. Ông ta đã thấy quá nhiều rồi.
Muốn nhìn thử, cũng là điều bình thường.
Ông ta khẽ gật đầu: “Được, ngươi cứ tự nhiên.”