"Xem ra vẫn chưa được."
Vương Bạt khẽ lắc đầu, cuối cùng vẫn quyết định thả một con Ma La Cự Tượng đực ra.
Rời khỏi không gian thập phương của Nguyên Từ Đạo Nhân, voi lớn nhanh chóng dẫn tới kiếp vân.
Sau vài đạo Lôi Kiếp, con cự tượng này cuối cùng không chống đỡ nổi, biến thành một thân tàn phế cháy đen.
Vương Bạt lập tức thả Tượng Tứ Cửu ra.
Tượng Tứ Cửu mừng rỡ khôn xiết, lao vào con cự tượng kia điên cuồng gặm nhấm.
Sau khi Tượng Tứ Cửu nuốt chửng con cự tượng, những đường vân màu vàng trên thân nó lập tức lớn mạnh thêm mấy phần.
Khí tức càng ẩn ẩn biến đổi, có xu thế chuyển biến lên Ngũ giai.
Chỉ là những kim văn này vặn vẹo một hồi, cuối cùng vẫn thiếu một chút.
Quá trình thuế biến dừng lại.
Nhìn thấy biến hóa trên người Tượng Tứ Cửu, Vương Bạt trầm ngâm, rồi lại thả ra một con Ma La Cự Tượng đực khác.
Con cự tượng này thậm chí còn chưa kịp Độ Kiếp, thì Tượng Tứ Cửu đã như cá mập ngửi thấy mùi máu, trong nháy mắt không nhịn được nhào tới.
Nhưng Tượng Tứ Cửu còn chưa kịp nuốt nó.
Một bàn tay pháp lực bỗng nhiên bay ra, hung hăng đánh nó xuống biển.
Tượng Tứ Cửu lảo đảo bay ra khỏi biển, thấy Vương Bạt không giận tự uy, lập tức giật mình, tỉnh lại từ trạng thái điên cuồng vừa rồi.
Trong mắt nó thoáng vẻ e ngại và hoảng sợ, làm như không thấy con voi lớn kia, vội vã chạy đến trước mặt Vương Bạt, quỳ hai đầu gối xuống đất như người, đầu rũ xuống, chiếc mũi dài lấy lòng cọ vào người Vương Bạt.
Giống như một chú chó con ngoan ngoãn nhận lỗi.
Chỉ là những động tác này do một con voi lớn gần trăm trượng thực hiện, quả thật vô cùng kệch cỡm.
"Nếu còn lần sau nữa..."
Vương Bạt không hề bị những hành động nịnh nọt của nó làm cho mê hoặc, ánh mắt lạnh lẽo hiếm thấy.
Cảm nhận được ánh mắt của Vương Bạt, Tượng Tứ Cửu không chút nghỉ ngờ, nếu nó thật sự dám tùy tiện phạm sai lầm lần nữa, chờ đợi nó chắc chắn sẽ là cực hình thảm khốc không thể tưởng tượng.
Nó vội vàng run rẩy gật gật mũi, ra hiệu rằng mình đã hoàn toàn ghi nhớ.
Cùng lúc đó, con Ma La Cự Tượng đực kia dù đã trưởng thành, nhưng trước mặt Lôi Kiếp cuối cùng vẫn chẳng là gì.
Sau vài đạo lôi quang, chỉ còn lại khối thịt cháy thơm lừng.
Mùi thịt và vật chất đặc thù tích chứa trong đó khiến Tượng Tứ Cửu chỉ cảm thấy thèm thuồng, nhưng vì khiếp sợ uy thế của Vương Bạt, nó không dám xông tới.
Nó ngoan ngoãn chờ đợi Vương Bạt an bài.
Mãi cho đến khi Vương Bạt khẽ gật đầu, nó mới vui vẻ chạy gấp tới, ăn như gió cuốn.
Ma La Cự Tượng hình thể lớn, khẩu vị cũng kinh người, Tượng Tứ Cửu rõ ràng vừa mới nuốt một con đồng loại, nhưng chớp mắt đã nuốt gần hết con Ma La Cự Tượng đực này.
Và khi Tượng Tứ Cửu nhanh chóng tiêu hóa đồng loại, những đường kim tuyến vốn đã trở nên cực thô trên thân nó, giờ phút này lại lan tràn với tốc độ mắt thường có thể thấy được, phác họa trên thân Tượng Tứ Cửu một loại kim văn huyền diệu khó giải thích, phức tạp, mỹ lệ và thần bí.
"Là Thần Văn?!"
Vương Bạt đảo mắt nhìn những đường vân màu vàng trên người Tượng Tử Cửu, trong lòng hơi rùng mình.
Nhưng biến hóa này chỉ mới bắt đầu.
Khi kim văn lan tràn, vặn vẹo, thể trạng của Tượng Tứ Cửu cũng tăng vọt nhanh chóng.
Làn da nhiều nếp nhăn, thô ráp càng trở nên đen sẫm, hòa quyện với đường vân màu vàng, như một lớp áo giáp vỏ cây thần bí, từ ngoại hình mà nói, gần như giống hệt Ma La Cự Tượng Vương mà Vương Bạt từng thấy trước đây.
Bốn vó cũng bốc lên ngọn lửa dữ dằn.
Quanh thân hoàn toàn bao phủ trong ánh sáng hỏa diễm màu tím sãm.
Cơ bắp cường tráng nhô ra.
Ngà voi cao vút như bạch ngọc.
Một con voi lớn kim hắc thần bí đốt lửa, cao gấp đôi Ma La Cự Tượng bình thường, đã hoàn toàn hiện ra trước mặt Vương Bạt!
Một cỗ khí tức Man Hoang cổ xưa tràn ngập xung quanh nó.
Sắc mặt Vương Bạt không khỏi hơi đổi.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, quả nhiên thấy một đám mây đen đang nhanh chóng tụ tập.
"Muốn độ kiếp rồi?"
Vương Bạt kinh hãi nhưng không loạn, tâm niệm thay đổi thật nhanh, loáng cái đã rơi xuống lưng voi lớn, đồng thời đặt tay lên người nó, ngay sau đó, cả người lẫn voi biến mất ngay tại chỗ.
Lúc xuất hiện lại, đã ở bên trong Trung Thắng Châu.
Và chỉ trong chớp mắt, một đám mây đen lại nhanh chóng tụ tập trên đỉnh đầu Tượng Tứ Cửu.
Đối mặt với tình huống này, Vương Bạt đã sớm quen thuộc, nhanh chóng bày ra lôi đình thạch, rất nhiều đan dược và linh thực, dù không biết có giúp được Tượng Tứ Cửu hay không, nhưng hắn chỉ có thể làm những điều này.
Lôi Kiếp rất nhanh ập xuống.
Chỉ là vượt quá dự kiến của Vương Bạt.
Sau khi thuế biến, thể phách của Tượng Tứ Cửu lại cứng cỏi đến không thể tưởng tượng được.
Hơn mười đạo Lôi Kiếp rơi xuống người nó, ngoài việc giúp nó rèn luyện thân thể, gần như không thể gây ra tổn thương lớn nào.
Nhưng Vương Bạt rất nhanh nhận ra một số điểm khác thường.
Xung quanh Tượng Tứ Cửu, hư không không ngừng chấn động.
Từng luồng từng luồng đạo chủng chi lực của Ma La Cự Tượng Vương, tản mát trong các ngóc ngách của thiên địa, dường như đang nhanh chóng trở về.
Cường độ nhục thân và khí tức của Tượng Tứ Cửu cũng không ngừng tăng lên.
Trong nháy mắt, Lôi Kiếp chưa kết thúc, nó đã thuận lợi bước vào Ngũ giai tiền kỳ, và còn đang tăng lên nhanh chóng.
"U!"
Vòi voi vung mạnh, đánh nát lôi quang rơi xuống từ trên trời!
Điện quang tản mát, ma diễm bốc lên!
Cùng lúc đó, trong cơ thể nó, một ý chí cổ xưa cuối cùng cũng hoàn toàn khôi phục, mang theo vui sướng và dã vọng vô tận, tùy ý phát tiết cuồng hỉ trong lòng, vang giọng chiêu cáo khắp bốn phương tám hướng:
”. Thiên địa mạt pháp. Ta rốt cục đã trở lại."
"Tam Hợp Chân Nhân, ngươi chung quy là tính sai!"
"Lần này, ta nhất định phải huyết tế chúng sinh, mở lại Ma La Đại Đạo!"