Chi mong con ta khờ dại, vô tai vô nạn mà phi thăng.
Đây có lẽ là tâm nguyện chung của những bậc cha mẹ tu sĩ.
Khi nghe tin Vương Dịch An thuận lợi bước vào Nguyên Anh, Vương Bạt vô cùng mừng rỡ.
Nhưng nhìn thấy vẻ ngưỡng mộ trong mắt Vương Thanh Dương, Vương Bạt khẽ động tâm, mỉm cười:
"Thanh Dương, con đến rồi à."
Vương Thanh Dương ngoan ngoãn ngồi xuống trước mặt Vương Bạt.
Vương Bạt quan sát khí tức trên người Vương Thanh Dương, thấy đã có chút hòa hợp.
Nàng đã Kim Đan viên mãn từ lâu, chỉ là vì tu hành Vạn Pháp Mạch quá trình phức tạp, gian nan hơn so với tu sĩ bình thường.
Tuy vậy, Vương Bạt vẫn thấy được hy vọng vượt kiếp thành công từ Vương Thanh Dương.
Vương Bạt hài lòng gật đầu, nói:
“Con bái nhập môn hạ ta đã hơn trăm năm, tuổi thọ cũng không còn nhiều, cũng nên thử đột phá đi.”
Vương Thanh Dương gật đầu, không hề dao động.
So với các tu sĩ Kim Đan khác, tuổi thọ của nàng chịu ảnh hưởng từ tiền thân, ngắn hơn rất nhiều.
Sư phụ và sư nương cũng không giấu diếm điều này.
Vì biết mình không sống lâu bằng người khác, nên nhiều năm qua, tâm tính nàng vô cùng bình thản.
Thấy đạo tâm Vương Thanh Dương vững vàng, Vương Bạt vui mừng gật đầu, rồi nói tiếp:
"Con lấy thần hồn nhập đạo, diễn luyện Ngũ Hành, phong lôi."
"Vì vốn là người nhà, nên bỏ qua được bước dung hợp."
"Tiền kỳ tiến triển nhanh chóng, nhưng bị giới hạn bởi thần hồn, việc đột phá sẽ khó khăn hơn. Những ngày này hãy rèn luyện thật kỹ, sau này ta sẽ giúp con một tay. Con còn điều gì chưa rõ không?"
"Dạ... Đệ tử quả thực còn vài điều hoang mang."
Vương Thanh Dương không dám chậm trễ, liền trình bày những nghỉ hoặc trong tu hành những ngày qua.
Vương Bạt trầm ngâm, rồi quả quyết nói:
"Những đạo lý con chưa rõ, ta nói cũng vô dụng. Ta sẽ diễn luyện một lần, con hãy nhìn kỹ."
Vương Thanh Dương vội vàng ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn.
"Không cần khẩn trương vậy đâu."
Vương Bạt khẽ cười, rồi giơ ngón tay nhẹ nhàng điểm vào nàng từ xa.
Ngay lập tức, Ngũ Hành luân chuyển, phong lôi cùng vang lên...
Vương Thanh Dương ngây người ngồi xếp bằng ở nơi xa, ánh mắt đắm chìm trong đó.
Thấy Vương Thanh Dương có vẻ lĩnh hội được điều gì, Vương Bạt lộ vẻ vui mừng, nhưng trong lòng lại nghĩ đến một chuyện khác.
"Bộ Thiền nhỏ hơn ta vài tuổi, tuổi thọ cũng không còn nhiều, cũng nên chuẩn bị bước vào Nguyên Anh."
Chỉ là so với Vương Thanh Dương, Bộ Thiền lại bị giới hạn nhiều hơn về thiên tư, nên chậm chạp chưa thể vượt qua bước cuối cùng.
Trong Vạn Tượng Tông thường xuyên có các đại tu sĩ giảng đạo, Bộ Thiền lại là Phó bộ trưởng Lương Thực Bộ, người có khả năng cao nhất kế nhiệm vị trí bộ trưởng.
Lại còn là đạo lữ của Phó Tông Chủ Vương Bạt.
Trong tông, người như vậy đương nhiên được dốc sức bồi dưỡng.
Huống chi còn có Vương Bạt hết lòng hỗ trợ.
Nhưng vẫn bị giới hạn.
Chuyện này thực sự không có cách nào khác.
Tu hành, xét cho cùng vẫn là chuyện của bản thân, người khác giúp đỡ nhiều đến đâu, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình.
Chỉ là Vương Bạt có chút bất đắc dĩ, Bộ Thiền có lẽ vì làm việc ở Lương Thực Bộ quá thuận lợi, nên gần như dành phần lớn thời gian ở linh điền của Lương Thực Bộ.
Hai vợ chồng thường xuyên không gặp nhau.
Nghĩ đến đây, Vương Bạt trầm ngâm một lát, bấm ngón tay tính toán.
Lại bất ngờ tính ra ngày Bộ Thiền độ kiếp đã gần.
Đợi Vương Thanh Dương tỉnh lại từ trạng thái cảm ngộ, ông liền sắp xếp cho nàng đến Lương Thực Bộ, báo cho Bộ Thiền một tiếng.
Sau khi Vương Thanh Dương đi.
Vương Bạt lại cẩn thận lật xem các pháp môn, điển tịch của ma tông.
Nhưng vẫn không thể tìm thấy thông tin cụ thể nào về Ma La Cự Tượng, tuy vậy cũng học được không ít thủ đoạn ngự thú mới.
Mặc dù so với Thú Phong và Ngự Thú Chi Đạo trong tông tàn bạo hơn nhiều, thậm chí hoàn toàn không để ý đến việc linh thú có chịu đựng được hay không, chỉ nhìn vào hiệu quả, không quan tâm sống chết.
Nhưng những linh thú được bồi dưỡng ra cũng hung hãn hơn hẳn bình thường.
Vương Bạt cũng hiểu vì sao rõ ràng Ngự Thú Chi Đạo của ma tông rất có tiềm năng, nhưng phái ngự thú của Nguyên Thủy Ma Tông lại không có nhân vật nào nổi bật.
Thực ra, vì dựa theo thủ đoạn Ngự Thú Chi Đạo của ma tông, dù nhiều linh thú đến đâu cũng không chịu nổi.
Nếu như Ngự Thú Chi Đạo của Vạn Tượng Tông chú trọng số lượng và phẩm chất, làm gì chắc đó.
Thì ma tông lại hoàn toàn sử dụng phương thức bồi dưỡng cực đoan, tàn khốc để sàng lọc, giống như dưỡng cổ, chỉ cầu đạt được con mạnh nhất.
Dù đạt được con mạnh nhất, tu sĩ được lợi lớn, nhưng cũng tiêu hao lượng lớn tài nguyên linh thú.
Thậm chí thường gây ra sự tiêu diệt của một loài linh thú.
Vì tu sĩ ma tông phần lớn đều có tính tình "sau khi ta chết mặc kệ thiên hạ", nên căn bản không để ý đến việc làm như vậy có ảnh hưởng đến tông môn hay không.
Cứ như vậy lâu dần, linh thú hao tổn hết, không bột đố gột nên hồ, Ngự Thú Chi Đạo của na tông cũng tự nhiên suy tàn.
Có lẽ cũng chính vì rút kinh nghiệm từ hướng ngự thú, ma tông không còn chỉ thấy lợi trước mắt trong việc tế phẩm bằng máu.
Lật đi lật lại khắp nơi, Vương Bạt lĩnh ngộ ra hơn mười Thần Văn, nhưng vẫn không tra được tin tức về Ma La Cự Tượng.
Cuối cùng, ông đành phải đến Vạn Tượng Kinh Khố một chuyến.
Nhờ Bàng Hưu và nữ tu đầu trọc Khương Nghi giúp đỡ, ông cuối cùng cũng tìm được ghi chép về Ma La Cự Tượng.
"Ma La Cự Tượng Vương đã chết?”
Vương Bạt không khỏi chấn động.
Ông nhìn đoạn văn tự được ghi lại trên trang giấy cổ xưa trong tay.
"... Tuổi đại hỏa, có ma tượng tàn phá bừa bãi, Ba Hợp Chân Nhân trảm ma tượng, lê liền thái bình..."
Ba Hợp Chân Nhân là ai, không còn cách nào khảo chứng.
Dựa vào thủ đoạn luyện chế trang giấy cổ xưa này, có lẽ còn lâu đời hơn cả thời điểm Vạn Tượng Tông thành lập.
Phần lớn là do tiền bối trong tông vô tình thu thập được, tồn tại trong kinh khố.
Đây chính là nội tình thâm hậu của đại tông môn như Vạn Tượng Tông.
Chỉ là Vương Bạt lại không vui chút nào.
Ông mơ hồ ý thức được, đây có lẽ là nguyên nhân Đạo Chủng Ma La Cự Tượng không thể ngưng tụ.
Nếu thủ đoạn thông thường không thể bồi dưỡng Đạo Chủng Ma La Cự Tượng, vậy còn có biện pháp nào khác không?