“Ngươi muốn xuống dưới?”
Vị tăng nhân cường tráng khẽ nhíu mày, đánh giá Băng Đạo Nhân từ trên xuống dưới. Lần này, ông không nổi giận mà chỉ lắc đầu nói:
"Ngươi tu hành băng pháp, nơi này quả thực rất thích hợp với ngươi... Nhưng vẫn là câu nói đó, Tôn Giả đang tĩnh tọa ở phía dưới. Nếu quấy rầy đến Tôn Giả, chúng ta còn mặt mũi nào đối diện với ngài, càng không còn mặt mũi nào ở lại nơi này. Ngươi nên đi lên thôi. Thật ra, theo ý ta, ngay từ đầu không nên cho phép người ngoài xuống dưới."
Thấy vị tăng nhân cường tráng này không có ý định thương lượng, Băng Đạo Nhân trầm ngâm một lát, lập tức chắp tay thi lễ với đối phương, rồi nhanh chóng bay ra khỏi Băng Uyên.
Giữa đường, hắn gặp được lão tăng mình trần Chiếu Giới. Sau khi nghe Băng Đạo Nhân kể lại, Chiếu Giới thần sắc lạnh nhạt nói:
"Có thể thu xếp cho thí chủ đi vào đã là không dễ rồi. Xuống sâu hơn nữa là địa phận của Chiếu Trừng, người phụ trách hộ pháp. Phật tâm của hắn kiên định, khó lay chuyển. Ngày xưa, khi còn các sư huynh mang chữ Từ, có lẽ còn có thể thuyết phục được, nhưng bây giờ. Lão tăng cũng khó mà nói. Nếu thí chủ cảm thấy chưa đủ, chỉ bằng tiếp tục tu hành ở đây một thời gian, nhờ vào linh khí nơi này giúp ích cho việc tu luyện.”
Băng Đạo Nhân tự nhiên hiểu ý của đối phương. Chiếu Trừng là người cứng nhắc, Chiếu Giới cũng không giải quyết được. Vì vậy, hắn khẽ lắc đầu:
"Đa tạ đại sư hảo ý. Chỉ là linh khí dễ kiếm, chân ý khó tìm. Thứ tại hạ thiếu lúc này, chính là hàn ý cực độ nơi đây."
Chiếu Giới cảm nhận khí tức trên người Băng Đạo Nhân, không khỏi gật đầu.
Ông có thể cảm nhận rõ ràng đạo ý trên người Băng Đạo Nhân ngày càng tiến gần đến viên mãn, nhưng vẫn còn thiếu một chút, nên chậm chạp không thể ngưng tụ đạo cơ.
Đây không phải là chuyện có thể giải quyết bằng linh khí đồi đào, cũng không hăn là do thời gian tu hành của đối phương chưa đủ, chủ yếu vẫn là xem hoàn cảnh, ngộ tính và nội tình của người tu hành.
Nhưng việc hộ pháp cho Tôn Giả là kết quả thương nghị của mấy vị sư huynh mang chữ Chiếu còn sót lại. Hơn nữa, Chiếu Trừng làm việc quá khô khan, cổ hủ, không phải ai cũng có thể khuyên được.
Cho dù ông nguyện mạo hiểm quấy rầy Tôn Giả, để Băng Đạo Nhân đi vào, cũng vẫn sẽ bị chặn lại bởi Chiếu Trừng.
Vì vậy, Chiếu Giới bất đắc dĩ nói:
"Bây giờ các sư huynh mang chữ Từ đều đã viên tịch. Về phía Chiếu Trừng, lão tăng cũng không có biện pháp, mong thí chủ thứ lỗi."
Băng Đạo Nhân tâm tính đạm mạc, gần như vô tình, cũng không quá thất vọng, chỉ khẽ gật đầu, hành lễ với Chiếu Giới rồi bay ra ngoài.
Có lẽ trong lòng cảm thấy áy náy, Chiếu Giới đích thân tiễn Băng Đạo Nhân rời khỏi Băng Uyên.
Ông vừa đi vừa cảm khái:
"Khi đó, Bắc Hải Châu có thể nói là thiên băng địa liệt, chao đảo, vực ngoại thiên ma cũng ngóc đầu trở lại, nhìn chằm chằm vào chúng ta. Lão tăng và mấy vị sư huynh mang chữ Chiếu vì bị thiên địa hạn chế, không thể ra tay, chỉ có thể ngồi nhìn không ít chùa miếu truyền thừa vì vậy mà diệt tuyệt..."
"Nếu không có Tôn Giả kịp thời xuất thủ, mang chúng ta đến nơi này, để chúng ta ở quanh Bắc Cực Băng Uyên này không bị thiên địa hạn chế, bảo vệ hậu bối, e rằng toàn bộ Tây Đà Châu cũng chỉ còn lại mấy lão già chúng ta."
Băng Đạo Nhân đang định phụ họa vài câu, thì đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô từ xa vọng lại.
"... Cái gì vậy... Mau nhìn..."
Tiếng kinh hô này khiến Chiếu Giới và Băng Đạo Nhân không khỏi nhìn về phía xa.
Họ thấy ở sâu trong cánh đồng tuyết trắng xóa, giữa gió tuyết, có một vệt kim quang thong dong đạp tuyết mà đến.
Nhìn kỹ hơn, Chiếu Giới dù sao cũng là Hóa Thần, thần thức quét qua, lập tức nhận ra kim quang kia.
Đầu tiên ông khẽ giật mình, chợt biến sắc:
"Đây... Đại Luân Phật Quốc?!"
"Đại Luân Phật Quốc?"
Băng Đạo Nhân hơi nghi hoặc. Thị lực của hắn bị hạn chế, phạm vi thần thức cũng kém xa Chiếu Giới, nên dù thấy được một chút kim quang hướng về phía này, nhưng giữa gió tuyết, hắn không thể nhìn rõ.
"Đại Luân Phật Quốc là Phật quốc lớn nhất toàn bộ Tây Đà Châu trước đại hồng thủy, vạn ngàn Phật quốc đều tôn kính. Chủ nhân của Đại Luân Phật Quốc tên là Tâm Duyên Đại Sĩ. Nếu ngài còn tại thế, chúng ta đã không rơi vào tình cảnh này..."
Chiếu Giới chăm chú nhìn vệt kim quang kia, mắt đầy vẻ không thể tin nổi, nói rất nhanh.
Nhưng nghe Chiếu Giới nói vậy, Băng Đạo Nhân không khỏi giật mình:
"Tâm Duyên Đại Sĩ... «Nguyên Không Vô Tướng»?"
Chiếu Giới vốn đang nhìn chằm chằm về phía xa, nhưng nghe Băng Đạo Nhân nói vậy thì khẽ giật mình, quay đầu nhìn Băng Đạo Nhân, kinh ngạc hỏi:
"«Nguyên Không Vô Tướng» là bí mật bất truyền của Tâm Duyên Đại Sĩ, người biết đến ở Tây Đà Châu cực kỳ ít, thí chủ làm sao biết được?"
Giờ khắc này, Băng Đạo Nhân bỗng hiểu ra điều gì, ánh mắt chớp động:
"Xem ra bản thể đã tính trước."
Nhìn về phía vệt kim quang, hắn lập tức thấp giọng giải thích:
"Ngày xưa, ta từng gặp Từ Vô Đại Sư..."
Vẻ mặt Chiếu Giới sững sờ, rồi lập tức phản ứng lại, thần sắc có chút chấn kinh:
“Từ Vô Sư Thúc đem «Nguyên Không Vô Tướng» truyền cho thí chủ?”
Băng Đạo Nhân khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi vệt kim quang:
"Không, Từ Vô Đại Sư đã chọn trúng một người khác."
"Một người khác?"
Chiếu Giới không khỏi quay đầu lại, nhìn về phía ánh sáng Phật nhu hòa đang dần đến gần.
Mà giờ khắc này, không chỉ có Chiếu Giới.
Hàng trăm hàng ngàn vị tăng nhân Tây Đà Châu còn sót lại nghe tin từ lòng đất dưới lớp băng bay ra, ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía xa.
Trong Băng Uyên, ba bốn đạo hư ảnh cũng phân hóa bay ra, dõi mắt trông về phía xa, chợt lộ vẻ kinh sợ.
Trong số đó, tự nhiên có cả vị tăng nhân cường tráng Chiếu Trừng mà Băng Đạo Nhân vừa gặp.
Giờ phút này, hắn cẩn thận nhìn chằm chằm vào vệt kim quang, rất nhanh chuyển từ mừng sang sợ:
“Là «Nguyên Không Vô Tướng», không sai được, đây chính là «Nguyên Không Võ Tướng» của Đại Luân Phật Quốc!”
"Từ Vô Sư Bá quả nhiên đã chọn được người truyền thừa!"
Thần sắc hắn kích động, như thể gặp được chuyện hỷ sự lớn lao.
Không chỉ có hắn, những vị tăng nhân Hóa Thần khác phân hóa ra hư ảnh cũng đều lộ vẻ mặt kích động.
Phát giác được điều này, Băng Đạo Nhân kinh ngạc, vội vàng hỏi dò Chiếu Giới bên cạnh.
Chiếu Giới khẽ lắc đầu:
"Không thể nói, không thể nói, thí chủ sau này sẽ biết."
Nói rồi, ông không để ý đến Băng Đạo Nhân nữa, vội vàng phân phó các tăng nhân xung quanh.