“Tần Lãng Tiêu” khẽ giật mình, rồi quay đầu nhìn về phía xa xăm.
Khi thấy Nguyên Từ Đạo Nhân quanh thân tràn ngập đạo ý, nàng không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc:
"Cảnh giới này... Thật là nội tình thâm hậu. Đây đúng là hóa thân?"
Trong mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc.
Rồi dường như nghe thấy điều gì, ánh mắt nàng bỗng ngưng lại, thấp giọng hỏi:
“Hắn chính là người ngươi nói, người đi cùng ngươi?”
Từ trong thân thể vọng ra giọng của Tần Lăng Tiêu:
"Đúng vậy, đây là hóa thân của hắn... Mong tiền bối nể tình chúng ta không quản ngại đường xá xa xôi mấy vạn dặm đưa nhục thân của Dư Trần tiền bối về, xin người hãy buông tha cho chúng con."
"Tần Lãng Tiêu" khép hờ hai mắt, nhìn Nguyên Từ Đạo Nhân rồi hỏi ngược lại:
"Bản thể của người này, chính là tình kiếp của ngươi?"
Trong thân thể im lặng một lát rồi đáp:
"Xin tiền bối khoan dung."
"Tần Lãng Tiêu" hờ hững gật đầu, rồi lặng lẽ biến mất tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc "Tần Lãng Tiêu" biến mất, sắc mặt Nguyên Từ Đạo Nhân trở nên căng thẳng, bản năng lùi nhanh về phía sau!
Một mặt trống to cổ kính, đã sứt mẻ, lập tức xuất hiện trước người hắn, bảo vệ lấy hắn.
"Pháp bảo ngũ giai thượng phẩm."
Thanh âm già nua bỗng vang lên ngay trước mặt hắn.
Sắc mặt Nguyên Từ Đạo Nhân càng thêm căng thẳng.
Còn Tiên Vu Hồ và những người phía sau hắn thì sắc mặt đại biến, vội vàng quỳ rạp xuống đất:
"Bái kiến Lão Mẫu!"
Thân ảnh "Tần Lãng Tiêu” lặng lẽ ngưng tụ trước mặt Nguyên Từ Đạo Nhân, một tia sát khí không hề che giấu tùy ý lan tỏa xưng quanh nàng.
Nàng không thèm để ý đến đám Tiên Vu Hồ đang hành lễ, ánh mắt dán chặt vào mặt trống to cổ kính trước mặt Nguyên Từ Đạo Nhân, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, rồi lập tức lộ ra một tia tiếc nuối:
"Đáng tiếc hư hại quá nhiều, thậm chí tổn thương đến cả bản nguyên. Nếu không ném nó vào Cực Nam Phong Động, có lẽ còn có chút tác dụng."
Lời nói của "Tần Lãng Tiêu" khiến lòng Nguyên Từ Đạo Nhân không khỏi nghiêm nghị.
Nhưng hắn phản ứng cực nhanh, khẽ nói:
"Đệ tử bái kiến sư nương.”
"Sư nương?"
"Tần Lãng Tiêu" khẽ giật mình, ngẩn người nhìn Nguyên Từ Đạo Nhân, nghe xưng hô vừa lạ lẫm vừa kỳ dị này.
Sát khí vốn bao trùm xung quanh nàng bất giác trở nên yên lặng.
Trong mắt cũng lặng lẽ xuất hiện một tia nhu hòa hiếm thấy.
Nàng vô thức khẽ vuốt cằm, rồi nhìn về phía pháp khí trữ đồ bên hông Nguyên Từ Đạo Nhân, trên mặt thoáng qua ve bức thiết cùng một chút e dè.
Con người luôn sát phạt quyết đoán như nàng, giờ phút này lại hiếm khi do dự.
Giọng nói già nua, khô khốc trầm thấp vang lên:
"Hắn... ở ngay chỗ này sao?"
Nguyên Từ Đạo Nhân tuy không mẫn cảm với biến động tâm tình như Băng Đạo Nhân, nhưng hắn và bản thể tâm ý tương thông, nhãn lực tự nhiên không kém.
Hắn nhận ra sự thay đổi trong thần sắc và thái độ của đối phương, nên không dám chậm trễ, lấy từ trong ngực áo ra một pháp khí trữ đồ được bảo quản cẩn thận bằng cả hai tay.
"Bẩm sư nương, đệ tử không nỡ để lão sư ở chung với tạp vật, nên đã để riêng ở đây."
Thấy Nguyên Từ Đạo Nhân trịnh trọng như vậy, trong mắt "Tần Lãng Tiêu" không khỏi thêm vài phần hài lòng, nhưng ngay lập tức, ánh mắt nàng bị pháp khí trữ đồ kia thu hút.
Trong mắt nàng vừa khát vọng, vừa chần chừ.
Nàng do dự đưa tay ra.
Nguyên Từ Đạo Nhân vội vàng dâng pháp khí trữ đồ vào tay đối phương.
Hắn tận mắt thấy, khoảnh khắc nhận lấy pháp khí trữ đồ, bàn tay đối phương khẽ run lên.
Lòng hắn không khỏi giật mình.
Nhưng "Tần Lãng Tiêu" đã hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của người khác.
Tay nàng nâng pháp khí trữ đồ, rõ ràng nhẹ như lông hồng, nhưng giờ phút này lại phảng phất nặng tựa núi non.
Rõ ràng chi cần quét thần thức là có thể thấy rõ mọi thứ bên trong, nhưng giờ phút này, nàng lại cảm thấy một nỗi sợ hãi, thậm chí không dám nhìn.
Nàng bỗng nắm chặt pháp khí trữ đồ trong tay, nhìn về phía Nguyên Từ Đạo Nhân, giọng nói khô khốc, khàn khàn:
"Hắn, hắn đã nói gì với các ngươi?"
Nguyên Từ Đạo Nhân chần chừ một lát, không nói gì, mà lấy ra linh châu và lệnh bài mà Dư Trần đã tạm thời để lại trong động phủ.
"Tần Lãng Tiêu" thấy hai vật này, lập tức toàn thân chấn động.
Không thấy nàng có bất kỳ động tác nào.
Linh châu và lệnh bài, chớp mắt đã rơi xuống trước mặt nàng, chập chờn.
Bàn tay run rẩy của nàng khẽ vuốt ve linh châu và lệnh bài, phảng phất như đang vuốt ve khuôn mặt người yêu.
"Là của hắn... Đây đều là đồ vật của hắn..."
Nguyên Từ Đạo Nhân hợp thời nói nhỏ:
“Đệ tử thụ di trạch của lão sư, học được Nguyên Từ Chân Pháp. Lời cuối cùng lão sư để lại, là muốn chúng con đưa nhục thân của người về Nguyên Từ Cung. Người nói, điều người tiếc nuối nhất, chính là không thể gặp lại người.
"Tần Lãng Tiêu" toàn thân chấn động.
Nàng không kìm được nhìn xuống pháp khí trữ đồ trong tay.
Trong lòng dường như rốt cục đã hạ quyết tâm.
Pháp lực rót vào trong đó, toàn thân nàng run rẩy không kiểm soát.
Một bộ áo bào màu bạc cổ kính, cùng một thân thể nam tử ngồi xếp bằng lặng lẽ bay ra khỏi pháp khí trữ đồ.
Đôi mắt người sáng như sao, chỉ là giữa hàng mày khẽ nhíu lại, dường như mang theo một tia tiếc nuối khó bù đắp.
Hắn không nói gì, cũng không thể nói.
Chỉ lẳng lặng nhìn về phương xa.
Phảng phất mãi mãi đắm chìm trong một nỗi cô độc khó tả.
Từ trên thân thể ”Tần Lãng Tiêu”, một đạo hư ảnh lão ấu già nua chậm rãi tách ra.
Cùng với sự xuất hiện của hư ảnh lão ẩu, phong vân trên bầu trời đột biến!
Nhưng nàng dường như không để ý.
Chỉ kinh ngạc nhìn người nam nhân tỉ mỉ.
Bờ môi khẽ mấp máy, nhưng không nói nên lời.
Đã trải qua vạn năm ung dung, vô số ký ức đã phai nhạt, khi nhìn thấy người nam nhân giờ phút này, lại lập tức trở nên sống động.
Những thân ảnh, tràng cảnh mơ hồ trong trí nhớ, rốt cục có được gương mặt vốn thuộc về hắn.
"Phu quân..."