Lại đến thời điểm nhật nguyệt giao hòa.
Trên bầu trời, vầng Thái Dương sắp lặn, phía Đông, vầng trăng tròn đã lặng lẽ nhô lên.
Đỉnh Vạn Pháp Phong.
Từng đôi Song Thủ Thạch Long Tích tuần hoàn theo bản năng, tranh thủ thời khắc hiếm hoi trong ngày, phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt.
Con màu đen ngửa mặt lên phía trăng tròn như rắn, một sợi hắc khí cực nhỏ từ từ ấp ủ trong miệng.
Con màu vàng há miệng về phía tà dương đang lặn, chậm rãi phun ra nuốt vào một sợi bạch khí.
Hai chiếc cổ giao nhau, tựa như hình Âm Dương ngư.
Vương Bạt đứng lặng lẽ không xa quan sát, không dám quấy rầy lũ Thạch Long Tích tu hành.
Dù sao, đây cũng là thành quả nghiên cứu khó được của hắn.
“Âm dương hòa hợp, riêng biệt mà lại vốn là một thể… Đây chẳng phải là Song Thủ Thạch Long Tích sao?”
“Chỉ là trước đây chưa từng nghĩ đến khía cạnh này. Xem ra, kho báu Quỷ Văn Thạch Long Tích này còn cần khai quật kỹ càng.”
Vương Bạt cảm thán.
Đương nhiên, hắn không chắc lũ Song Thủ Thạch Long Tích có thực sự giúp hắn uẩn dưỡng Âm Dương Nhị Khí hay không.
Thực tế, do lũ Thạch Long Tích này linh trí không cao, dù muốn dùng Âm Thần Lục cưỡng ép khống chế cũng không dễ. Hắn chỉ có thể dùng pháp lực dẫn dắt chúng vận chuyển lộ tuyến linh lực Âm Dương Nhị Khí, cho đến khi chúng tự vận chuyển theo bản năng, mới xem như dạy dỗ thành công.
Việc Thạch Long Tích uẩn dưỡng Âm Dương Nhị Khí khác với Vương Bạt. Ngoài việc sinh sản thông qua giao phối, chúng còn phun ra nuốt vào tinh hoa nhật nguyệt, mượn khoảnh khắc ngắn ngủi ngày đêm giao thời, Âm Dương cân bằng vào lúc bình minh và hoàng hôn để gấp rút tu hành.
Dù sao, nhật nguyệt vốn là hiện thân quan trọng của Âm Dương, cũng là nơi có nguồn Âm Dương Nhị Khí với chỉ phí thấp nhất.
Việc uẩn dưỡng Âm Dương Nhị Khí mang lại lợi ích không nhỏ cho lũ Thạch Long Tích. Vì vậy, một khi đã hình thành bản năng, Vương Bạt không cần phải thúc giục.
Điều phiền toái duy nhất là Vương Bạt cần tốn thời gian nhất định để dạy từng con Thạch Long Tích.
“Nhưng thế này vẫn chưa đủ. Thời gian thích hợp để uẩn dưỡng Âm Dương Nhị Khí mỗi ngày quá ít, lượng Âm Dương Nhị Khí uẩn dưỡng được cũng rất hạn chế. Muốn đạt tiêu chuẩn thu hoạch, chu kỳ quá dài… Xem ra phải tìm cách bồi dưỡng thêm Song Thủ Thạch Long Tích. À phải, ta nhớ trước đây còn bồi dưỡng một ít rắn hai đầu và rùa hai đầu biến dị, không biết có được không.”
Lượng Âm Dương Nhị Khí lũ Thạch Long Tích uẩn dưỡng còn quá ít. Lũ Thạch Long Tích được dạy uẩn dưỡng nhị khí đầu tiên đến nay vẫn chưa đạt tiêu chuẩn thu hoạch của Vương Bạt.
Mà thời điểm ngày đêm giao hòa không thể tùy ý thay đổi, nên cách duy nhất là mở rộng quy mô.
“Về số lượng, gián, linh quả nê các loại cũng cần cung ứng nhiều hơn.”
Vương Bạt nhanh chóng xem lại quá trình bồi dưỡng Song Thủ Thạch Long Tích trong lòng, kiểm kê các vấn đề có thể phát sinh.
Nhưng hắn nhanh chóng bật cười.
Vì hắn nhận ra, những thứ từng khiến hắn phiền não, giờ gần như không cần hắn quan tâm.
Chi cần nhắc một tiếng, Địa Vật Điện bên đưới sẽ lập tức giúp hắn giải quyết.
Nếu không phải chuyện bồi dưỡng Thạch Long Tích người ngoài không giúp được, hắn gần như không có gì phải phiền não.
Đây là lợi thế của việc dựa vào đại tông môn. Đó cũng là lý do vì sao ngay cả những tu sĩ Luyện Hư độc lĩnh phong tao như Hàn Yểm Tử cũng không thể rời khỏi tông môn.
Phân công rõ ràng, tài nguyên dồi dào, tiết kiệm không biết bao nhiêu thời gian và công sức thu thập tài nguyên tu hành.
Thậm chí có rất nhiều tài nguyên độc nhất vô nhị, nếu không có tông môn giúp đỡ, tu sĩ đơn độc dốc cả đời e rằng cũng không tìm thấy.
Nghĩ đến đây, hắn lập tức cầm lấy linh tê thạch, nói với Mã sư thúc.
Cuối cùng giải quyết được vấn đề “thu hoạch đại lượng Âm Dương Nhị Khí” đã làm hắn khốn đốn bấy lâu, lòng hắn nhẹ nhõm đi nhiều.
Nhưng tâm trạng đó không kéo dài lâu.
Trong linh tê thạch vang lên giọng nói hơi vội vàng của Tề Yến:
“Vương Bạt, ngươi mau đến! Ta đã tìm ra nguyên nhân Thần Thú có được Đạo Cơ!”
Nghe thấy tiếng trong linh tê thạch, Vương Bạt chấn động, vội vã bay thăng về phía Tú Phong.
Chưa đến nơi, hắn đã thấy một bóng người đứng bên ngoài Thú Phong.
“Mạc Kỳ?”
Vương Bạt hơi ngạc nhiên.
Mấy chục năm không gặp, khí tức trên người Mạc Kỳ càng thêm ngưng thực.
Tu vi Kim Đan hậu kỳ của hắn cũng được xem là tiến bộ cực nhanh.
Chỉ là giờ đây, đứng trước mặt Vương Bạt, trên mặt hắn lại không còn chút oán khí hay u ám nào, chỉ còn lại vẻ bình thản.
Thấy Vương Bạt, hắn từ xa cúi người hành lễ:
“Mạc Kỳ bái kiến Phó Tông Chủ.”
Thấy hắn thay đổi dáng vẻ ngày xưa, Vương Bạt cũng mừng cho Tề sư thúc, khẽ khoát tay:
“Không cần khách sáo, chỗ riêng tư, chúng ta vẫn xưng hô sư huynh đệ là được. Sư thúc đâu?”
“Sư phụ đang ở trong Dục Thú Động, Phó Tông Chủ xin mời.”
Mạc Kỳ nở một nụ cười, dẫn Vương Bạt đến một cái động khoét sâu trong sườn núi Tú Phong.
Hang động cực lớn, hình thể của Quỷ Nhãn Ly, bản mệnh linh thú của Tề Yến, cũng chỉ lấp được gần nửa hang.
Nửa còn lại, đương nhiên là con Tạp Huyết Bạch Hổ của Vương Bạt.
Chi là lúc này, Tạp Huyết Bạch Hổ đang nằm ngây ngốc trên mặt đất.
Ngoài việc bị chắn bởi một cái Linh Thú Quyên, thân thể nó còn bị bố trí trận pháp đặc biệt, khiến nó không thể động đậy.
Thấy Vương Bạt đến, đôi mắt đờ đẫn của Tạp Huyết Bạch Hổ thoạt tiên ngẩn ra, rồi đột nhiên bùng lên một tia sáng như thể thấy được người thân.
Đầu hổ run rẩy dữ dội.
Há miệng ra lại kêu:
“Meo— —”
Nghe thấy tiếng này, Tạp Huyết Bạch Hổ bỗng ngây người, như thể bị đả kích trí mạng.
Sự kích động trong mắt nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại một nỗi tuyệt vọng sống không còn gì luyến tiếc.
Thấy cảnh này, Vương Bạt có chút kinh ngạc.
Phát giác có động tĩnh, một bóng người từ sau lưng Tạp Huyết Bạch Hổ bước ra.
Thấy Vương Bạt, hắn vô thức nở một nụ cười:
“Đến rồi à.”
Nhìn thấy bóng dáng này, sắc mặt Vương Bạt khẽ biến:
“Tề sư thúc, sao người lại thành ra thế này?”