Dưới một đầm nước khác, Nguyên Từ Đạo Nhân cũng tò mò ngước nhìn lên ao sen trên bầu trời.
Hắn thấy rõ cây ăn quả trong ao sen, cùng hai trái cây trên cành.
Dù chưa từng thấy bao giờ, nhưng nhìn phản ứng của Cửu Đại Gia Thánh Pháp Sư và Nguyên Từ Cung Tam Thánh, hắn dễ dàng đoán ra đây chính là Thánh Quả mà Vân Thược từng nhắc đến.
"Thứ này, ăn vào thật sự có thể phi thăng?"
Nguyên Từ Đạo Nhân bán tín bán nghi.
Hắn không phải kẻ ít hiểu biết.
Lương Thực Bộ của Vạn Tượng Tông có không ít linh thực ngũ giai.
Chúng đều có công hiệu riêng, phần lớn hỗ trợ tu hành.
Ví dụ như linh trà trợ ngộ đạo, huyền sâm làm nguyên liệu luyện đan.
Dù Vạn Tượng Tông hiện tại không có linh thực lục giai, tông môn vẫn ghi chép về tác dụng của chúng.
Nhưng chưa từng có loại linh thực nào giúp người ăn vào liền phi thăng.
Có lẽ thời Viên Cổ từng có, nhưng bây giờ thì không thể.
Vì vậy, hắn không những không tiến lại gần, mà còn núp sau Ngư Dương Cổ, cẩn thận lùi lại.
Ánh mắt hắn không để ý đến Thánh Quả, mà dán chặt vào vị trí Ti Khấu Trừng vừa bị Ngư Dương Cổ đánh chết.
Nơi đó, một cây trận kỳ của Thiên Thanh Phá Hư Trận đang tung bay.
Sau khi Ti Khấu Trừng chết bất đắc kỳ tử, trận kỳ chưa kịp thu hồi thì Thánh Quả đã xuất
Vậy nên trận kỳ vẫn còn ở đó.
Do dự một lát, cuối cùng hắn vẫn không ra tay cướp đoạt.
Một cây trận kỳ không giải quyết được họa Nguyên Từ của Tây Hải Quốc. Đã làm thì phải làm lớn!
Nghĩ vậy, hắn đảo mắt nhìn xung quanh, lặng lẽ truyền âm cho Nguyên Từ Tam Thánh trong trận.
Nguyên Từ Tam Thánh khẽ giật mình.
Ba tỷ muội không cần bàn bạc, cùng lúc ra tay, ba đạo lưu quang nhanh chóng phá trận, lao về phía người của Cửu Đại Gia.
Đỏ, lục quét về phía Cửu Đại Gia.
Còn tím thì trực tiếp cuốn lấy trận kỳ!
Cửu Đại Gia tốn bao công sức nhẫn nhịn đến giờ, đâu phải kẻ ngốc.
Họ lập tức phản ứng.
Chỉ là phản ứng của họ khác với dự tính của Tam Thánh và Nguyên Từ Đạo Nhân.
Không những không ngăn cản, bảy người còn lại không chút do dự bay thẳng lên ao sen!
Nguyên Từ Tam Thánh ngẩn người, rồi mừng rỡ!
Họ hiểu ra, so với việc đối phó Nguyên Từ Cung, Cửu Đại Gia quan tâm đến Thánh Quả hơn.
Úy Trì Thục chớp mắt đã đoạt được trận kỳ, vội vàng thu hồi.
Hai người còn lại tuy tay không mà về, nhưng không hề thất vọng.
Nếu một trong tám trận kỳ bị đoạt, đại trận không thể thành hình, Cửu Đại Gia hết cách áp chế Nguyên Từ Cung.
Dù bị Thiên Địa ước thúc, không thể rời Nguyên Từ Cung, họ cũng không sợ Cửu Đại Gia vây công!
Nhưng dưới đầm nước, Nguyên Từ Đạo Nhân cau mày.
Trong lòng mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
"Cửu Đại Gia ngu ngốc vậy sao?"
Ánh mắt dừng trên trận kỳ trong tay Úy Trì Thục, sắc mặt hắn đột biến, vội truyền âm:
"Mau vứt trận kỳ đi!"
Nhưng đã muộn!
Trong trận pháp của Nguyên Từ Cung.
Trận kỳ trong tay Úy Trì Thục bất ngờ nổ tung!
Màu xanh da trời bừng sáng, chiếu rọi khuôn mặt thất sắc của Nguyên Từ Tam Thánh, cùng nụ cười lạnh trên mặt bảy Thánh Pháp Sư.
Toàn bộ Nguyên Từ Trận Pháp chìm trong màu xanh!
Dù Úy Trì Thục cố gắng áp chế, Nguyên Từ Pháp Lực của nàng vẫn chậm một bước.
Và cái chậm trễ đó đã định đoạt kết quả!
"Răng rắc!"
Lớp bảo vệ trong suốt vô hình bên ngoài trận pháp, thứ đã bảo vệ Nguyên Từ Cung bao năm, rốt cục hiện hình.
Cùng lúc đó, những vết rách lan rộng nhanh chóng, nổi bật trên nền màu xanh!
"Không!"
Úy Trì Thục kinh hãi!
Úy Trì Liên và Úy Trì Tích cũng lần đầu lộ vẻ sợ hãi!
Nhưng dù hoảng sợ thế nào, họ cũng không thể thay đổi kết cục.
Ầm!
Trên bầu trời, các Thánh Pháp Sư không chút do dự, điều khiển trận kỳ cắm mạnh xuống Nguyên Từ Cung!
Dưới sự tấn công từ trong ra ngoài, trận pháp của Nguyên Từ Cung sụp đổi
Trong trận pháp tan vỡ, Tiên Vu Hồ và các pháp sư Tứ Giai khác lộ vẻ sợ hãi, tuyệt vọng!
Còn Vân Thược bị giam một bên thì cười lớn.
Ngay khi trận pháp sụp đổ.
Trên bầu trời.
Mây đen ngưng tụ với tốc độ chưa từng có.
Lôi quang lóe lên dữ dội.
Không chút chậm trễ, nó khóa chặt Nguyên Từ Cung Tam Thánh!
Dưới lôi quang, sắc mặt Tam Thánh trắng bệch.
"Lôi Kiếp... Mục đích của bọn chúng, luôn là Nguyên Từ Cung sao?"
"Phá hủy trận pháp, để Tam Thánh lộ diện trước ý chí của liểu Thương Giới?”
Dưới đầm nước, sắc mặt Nguyên Từ Đạo Nhân nặng nề.
Hắn quá ít hiểu biết về Cửu Đại Gia, nếu không đã sớm nhận ra ý đồ và thủ đoạn của họ.
Rõ ràng, không chỉ mình hắn, Nguyên Từ Cung Tam Thánh cũng xem thường Cửu Đại Gia và các Thánh Pháp Sư.
Có thể leo lên Hóa Thần từ gia tộc phụ thuộc, trừ tu vi không bằng Nguyên Từ Cung Tam Thánh, tâm trí và thủ đoạn của họ, e rằng hơn hẳn Tam Thánh đã an phận.
“Phải làm gì?!”
Ý niệm trong đầu Nguyên Từ Đạo Nhân xoay chuyển.
Nhìn Tam Thánh bị Lôi Kiếp khóa chặt.
Trong đám Thánh Pháp Sư, có người cười lớn:
"Ha ha! Các ngươi chiếm giữ Trung Thắng Châu quá lâu, đã mất đi ý chí chiến đấu, sao hiểu được Cửu Đại Gia chúng ta quyết tâm tranh đấu vì tôn nghiêm, vì tương lai? Đạo Huyền Thánh Quả tốt thật, nhưng nếu không có các ngươi, đó mới là điều quan trọng nhất!"
Họ ăn ý tản ra, không cho Tam Thánh cơ hội phản công.
Đồng thời phong tỏa mọi khả năng người ngoài tiến lên ao sen.
Ở Trung Thắng Châu, chỉ cần loại bỏ Nguyên Từ Cung, Cửu Đại Gia sẽ vô địch.
Vậy nên dù có nhắm vào Nguyên Từ Cung hay không, để đảm bảo an toàn, họ phải đối phó Nguyên Từ Cung trước.
Giờ đây, chỗ dựa lớn nhất của Nguyên Từ Cung là Tam Thánh đã bị ý chí của Thiên Địa khóa chặt, đồng nghĩa với việc Nguyên Từ Cung sắp trở thành quá khứ.
Họ sắp chia sẻ trái ngọt!
Nhưng trước đó, họ cần loại bỏ kẻ thần bí đã đánh chết Ti Khấu Trừng.
Dù đối phương có lẽ chỉ có một kích chi lực, nếu không đã phối hợp với Tam Thánh bắt họ.
Nhưng đó vẫn là mối họa.
Bảy người tản thần thức, lùng sục phía dưới.
...
Nơi sâu nhất của Cực Nam Phong Động.
Tần Lăng Tiêu cau mày:
"Bảo vật ngươi nói, rốt cuộc là gì?"
Lão ẩu cười:
“Nói cho ngươi cũng không sao, nó tên là Đạo Huyền Thánh Quả, bình thường thì tám ngàn năm nở hoa, tám ngàn năm kết trái, tám ngàn năm thành thục. Có lẽ là Thiên Địa giao cảm, ngươi đến khiến Thánh Quả nhanh chín hơn, giờ vừa vặn thành thục.”
Tần Lăng Tiêu hừ một tiếng.
Nàng không tin vào mấy chuyện Thiên Địa giao cảm.
Sao có chuyện trùng hợp như vậy.
Bao nhiêu năm qua, nàng vừa đến đã thành thục.
Dù không tin, nàng vẫn tò mò:
"Nó có ích lợi gì?"
Lão ẩu cười ha hả:
"Ăn vào, có thể khiến người bạch nhật phi thăng."
Tần Lăng Tiêu khựng lại, rồi trừng mắt nhìn lão ẩu.
“Nếu không muốn nói, đừng trêu ta.”
Lão ẩu chậm rãi nói:
"Ta không trêu ngươi, nó thật sự có hiệu quả đó, Đạo Huyền Thánh Quả chia làm Âm Quả và Dương Quả, ăn Dương Quả, tức bị Thiên Địa chán ghét, xua đuổi ra giới ngoại, trong mắt người ngoài, chẳng phải là bạch nhật phi thăng?"
"Bị trục xuất khỏi Tiểu Thương Giới?"
Tần Lăng Tiêu kinh ngạc:
"Còn có linh quả như vậy? Vậy Âm Quả thì sao?"
"Ăn Âm Quả, đạt được tạo hóa của Thiên Địa, một khi minh ngộ, tu hành nhanh chóng, như thuyền trôi sông, mỗi ngày một cảnh."
"Nhưng tạo hóa của Thiên Địa sao người thường có thể tiếp nhận, ăn vào ắt tổn thọ... Ngày xưa, ta đã ăn Âm Quả."
Lão ẩu giảng giải.
Tần Lăng Tiêu nhíu mày, chần chừ hỏi:
“Nếu ta ăn Âm Quả, còn sống được bao lâu?”
Nếp nhăn trên mặt lão ẩu chen chúc lại, vẽ ra nụ cười thần bí:
"Không, ta muốn ngươi ăn, không phải Âm Quả, mà là Dương Quả."
Sắp kịp tác rồi nhé. Mọi người ghé qua đọc "Kiếm Khai Tiên Môn" với, truyện mới của mình.