Ngày thứ hai.
Vương Bạt vẫn còn đang nhìn chằm chằm mấy quả trứng đen, mắt không chớp.
Một mặt suy nghĩ chuyện bồi dưỡng linh thú khác, một mặt lo giải quyết vấn đề về nguồn gốc Âm Dương Nhị Khí…
Ngày hôm đó.
Một bóng người nổi bật từ bên ngoài bí cảnh nhanh chóng đáp xuống.
Ánh mắt quét qua đám linh thú hình thù kỳ quái.
Đầu gà thân rắn, đầu ưng thân lợn, nửa rồng nửa trâu, mặt người cóc vàng, ngựa mọc sừng, chó ba đầu, sư tử đầu rắn mình dê, nghê đuôi bọ cạp…
Khi nhìn thấy các loại linh thú thuộc loài rắn, trong đôi mắt đẹp bất giác lóe lên vẻ cảnh giác và e ngại.
Phát giác có động tĩnh, Vương Bạt hoàn hồn, thấy bóng người kia, trên mặt nở một nụ cười:
“Thanh Dương đấy à, có chuyện gì không?”
Hắn rất hài lòng về người đệ tử này.
Phẩm hạnh thuần lương, nhưng không cứng nhắc.
Tu vi cao, thiên phú tốt.
Giờ đã là Kim Đan viên mãn, có rất nhiều hy vọng có thể thành tựu Nguyên Anh trước khi đại nạn tuổi thọ ập đến.
Điều này có lẽ chẳng là gì so với tu sĩ truyền thừa khác của Vạn Tượng Tông, nhưng đối với tu sĩ Vạn Pháp mạch mà nói, đã là vô cùng khó có được.
Đương nhiên, chủ yếu là Vương Thanh Dương tu luyện bản « Vạn Pháp Nhất Ý Công » đã được Diêu Vô Địch sửa chữa, cắt giảm không ít, cộng thêm bản thân nàng có thần hồn thiên phú khác hăn người thường, khiến độ khó giảm đi rất nhiều.
Vương Thanh Dương thi lễ, cung kính nói:
“Sư phụ, Địa Vật Điện vừa phái người đến xin chỉ thị, muốn mời ngài chủ trì “Vấn Đạo đại hội” lần này.”
“Vấn Đạo đại hội?”
Vương Bạt khẽ nhíu mày, ngón tay bấm đốt tính toán, lập tức giật mình:
“À, tính ra thì cũng đến kỳ Vấn Đạo đại hội rồi.”
Trong lòng bỗng thấy hoang mang, ký ức về những lần tham dự Vấn Đạo đại hội ngày xưa như thể mới diễn ra hôm qua.
Mà lần cuối hắn tham gia đại hội đã cách đây hai kỳ, chỉ là sau đó hắn không tham gia nữa mà thôi.
Ngẫm nghĩ, hắn có chút nghi ngờ hỏi:
“Trước đây chẳng phải Thiếu Âm Sơn đứng ra tổ chức sao? Sao lần này lại đổi thành Địa Vật Điện? Là Mã điện chủ phái người đến hỏi?”
Vương Thanh Dương gật đầu:
“Nghe nói lần trước Thiếu Âm Sơn tổ chức không được tốt lắm, tông chủ cũng không hài lòng, nên lần này đổi lại Địa Vật Điện, vị sư thúc đến xin chỉ thị nói là do Mã điện chủ tự mình an bài.”
“Mã điện chủ tự mình an bài…”
Vương Bạt trầm ngâm. Hắn không quá muốn tham gia những dịp như thế này, nhưng nếu là Mã sư thúc tự mình an bài, dù bây giờ hắn là Phó Tông Chủ cao quý, cũng không thể từ chối, bèn gật đầu:
“Ta biết rồi, đến hôm đó, con nhớ nhắc ta một tiếng.”
“Vâng.”
Vương Thanh Dương đáp lời, rồi vội vã rời khỏi bí cảnh.
Dù nàng hết mực sùng kính sư phụ, nhưng vẫn có chút khó thích ứng với sở thích kỳ quái của sư phụ, là bồi dưỡng các loại linh thú quái dị.
Vương Bạt lại lần nữa dồn sự chú ý vào những quả trứng đen trước mắt.
Lại qua nửa ngày.
Cuối cùng cũng có trứng đen bắt đầu nứt vỏ.
Rất nhanh, một con tiểu xà mình tròn, có những vòng vàng đen, đầu hình tam giác bò ra.
Huyết mạch phân biệt thuật gần như là bản năng được thi triển. Sau khi xem xét một hồi, Vương Bạt có chút thất vọng.
“Con này xem ra là kế thừa huyết mạch “Mãng Đầu Kim Độc Xà”, nhưng hình như còn dung hợp thêm huyết mạch rắn độc khác, có chút tăng tiến, Tứ giai hạ phẩm… Tạm được.”
Linh xà Tứ giai hạ phẩm không tính là kém, nhưng mục tiêu của Vương Bạt là bồi dưỡng ra Thần Thú, huyết mạch rắn độc này đối với hắn mà nói, còn thiếu rất nhiều.
Nhưng thấy huyết mạch coi như ổn định, Vương Bạt cho nó ăn qua loa, tiện tay đặt tên là “Kim Hoàn Hắc Xà”, rồi xếp nó riêng ra.
Lại kiên nhẫn chờ đợi.
Rất nhanh, lại có một quả trứng đen nứt vỏ, khiến hắn bất ngờ là, quả trứng này lại nở ra một con Kim Hoàn Hắc Xà giống hệt con vừa rồi.
“Thật là trùng hợp, sau này nếu phối thành một đôi, cũng không tệ.”
Trên mặt Vương Bạt thoáng lộ vẻ vui mừng.
Huyết mạch giao hòa không ổn định, phần lớn đều do may mắn. Dù có thể bồi đưỡng ra một loại huyết mạch ổn định, thường thì cũng chỉ được một con, muốn phục chế lại cực kỳ khó khăn, căn bản không thể bảo lưu hoàn chỉnh huyết mạch.
Mà hai con Kim Hoàn Hắc Xà này lại đại diện cho khả năng hình thành tộc đàn.
Vương Bạt liền đặt hai con Kim Hoàn Hắc Xà này ở cùng nhau, chăm sóc đặc biệt.
Linh thú Tứ giai hạ phẩm dù sao cũng là linh thú Tứ giai, dù hắn không dùng đến, cũng có thể giúp tông môn tăng thêm chút nội tình.
Trong lúc chờ đợi, những quả trứng đen còn lại cũng lần lượt nứt ra.
“Cái này không được.”
“Cái này… Đáng tiếc.”
“Cái này cũng không được… A? Huyết mạch con rắn này?”
Khi thấy con linh xà toàn thân đen tuyền phá vỏ cuối cùng, Vương Bạt bỗng khựng lại.
Trên đỉnh đầu con linh xà màu đen, ánh sáng huyết mạch như lọng che trời, một bóng lớn con rắn đen ngòm mở ra cái miệng rộng như chậu máu giữa không trung, hai con ngươi đỏ tươi tràn đầy bạo ngược và sát khí!
Cảnh tượng khác biệt, nhưng sao Vương Bạt có thể không quen thuộc?
“Thần Thú!”
“Là huyết mạch Thần Thú!”
Dù huyết mạch rõ ràng không đủ thuần khiết, so với huyết mạch Chu Tước của Nhị Nha còn kém xa, hắn cũng không nhận ra Tiểu Hắc Xà này là hậu duệ của Thần Thú nào, nhưng đây rõ ràng là dị tượng chỉ huyết mạch Thần Thú mới có.
Vương Bạt vừa mừng vừa sợ nhìn Tiểu Hắc Xà còn đang mơ màng trước mắt, không kìm được đưa tay sờ soạng nó.
Phát hiện ngón tay Vương Bạt tới gần, trong mắt Tiểu Hắc Xà lập tức bùng lên vẻ táo bạo và hung tàn, thân thể bật lên, cắn phập vào ngón tay Vương Bạt.
Dù sao nó cũng vừa mới sinh ra, dù mang trong mình huyết mạch Thần Thú, một nhát cắn này cũng không gây ra chút tổn thương nào cho Vương Bạt, ngược lại vì miệng quá nhỏ, mắc kẹt trên ngón tay Vương Bạt, không thể thoát ra.
Vương Bạt mừng rỡ vì bao năm khổ công cuối cùng cũng có kết quả, chẳng thèm để ý đến hành động của Tiểu Hắc Xà.
Đúng lúc này, trên tán cây Bích Ngọc Hỏa Đồng Thụ, một con chim đội mũ lông màu kim hồng bỗng thò đầu ra, dường như nhận ra điều gì, trong mắt mang theo một tia nghi hoặc, nhìn xuống phía dưới.
Khi thấy Tiểu Hắc Xà trên tay Vương Bạt, mắt nó lập tức sáng lên.
“ Ă !