Kha Ma hơi nheo mắt:
"Đồng Môn Chủ."
"Kha Phủ Chủ, kiếm tu này hung hãn, giết không ít đệ tử Bách Luyện Môn ta. Ta dẫn hắn về để hắn chuộc tội với đệ tử Bách Luyện Môn, Kha Phủ Chủ hẳn là hiểu chứ?"
Đồng Giao, Môn chủ Bách Luyện Môn, toe toét miệng, lộ ra hàm răng trắng bóng.
Nghe Đồng Giao nói, tu sĩ Phượng Lân phủ xung quanh đều lạnh mặt, âm thầm ngưng tụ pháp lực.
Người Bách Luyện Môn thì không hề bất ngờ, mỗi người lôi ra một loạt nỏ máy cơ quan thuật khí với đủ kiểu dáng.
Kha Ma mỉm cười:
"Đồng Môn Chủ tự tin có thể bắt được chúng ta vậy sao? Huống chi ngoài chúng ta ra, ở đây còn có người của Thất Nguyệt Trai, Bát Bảo Cung. Nếu họ truyền chuyện này ra ngoài thì... ha ha..."
Sắc mặt Đồng Giao khẽ biến.
Tu luyện Luyện Hư công pháp chắc chắn mang lại lợi ích to lớn, nhưng dù sao hắn vẫn chỉ là tu sĩ Nguyên Anh. Không ai tự tin có thể chống lại sự công kích của toàn bộ tu sĩ Hoàng Cực Châu.
Dương Khuyết cũng vậy.
Nếu thực sự khiến người khác dòm ngó, Bách Luyện Môn vĩnh viễn sẽ không có ngày yên bình.
Nhưng bảo hắn từ bỏ, hắn thực sự không cam lòng.
Kha Ma thản nhiên nói:
"Luyện Hư truyền thừa, có ba phần, đây mới chỉ là phần thứ nhất thôi. Ngũ tông chúng ta từ trước đến nay vẫn có kế hoạch khôi phục sự quản lý của tông phái đối với Hoàng Cực Châu, với mưu lược vĩ đại và chí lớn. Bây giờ, Đế đô Dương Khuyết, các thành trì gây thù chuốc oán, cống phẩm đều nằm ở đó. Hợp tác thì có lợi, chia rẽ thì có hại. Giữa chúng ta, chẳng lẽ vì phần truyền thừa thứ nhất này mà đấu đá lẫn nhau?"
Đồng Giao lộ vẻ chần chừ.
Kha Ma không lộ vẻ gì, tiếp tục:
"Trong Hóa Long Trì còn có vô tận bảo tàng mà Đại Càn hoàng tộc tích góp bao năm nay. Bách Luyện Môn ngươi có tự tin một mình nuốt trôi?"
"Tông chủ Chân Ngôn Tông đã không còn, vừa rồi có đệ tử báo, cung chủ Bát Bảo Cung Mai Sơn dường như cũng gặp đại địch, ngay cả nhục thân cũng bị hủy... Ba phần truyền thừa, vừa vặn hợp với số lượng ba tông. Đồng Môn Chủ, Đồng đạo hữu, ngươi thấy sao?"
Tu sĩ Bát Bảo Cung xung quanh lập tức biến sắc, nhìn nhau rồi lập tức bỏ chạy.
Đồng Giao hừ lạnh một tiếng.
Tu sĩ Bách Luyện Môn vừa nhận được tin tức, lập tức tấn công những tu sĩ Bát Bảo Cung đang có ý định đào tẩu. Tu sĩ Phượng Lân phủ cũng đuổi theo, pháp khí va chạm, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên tục.
Phía dưới, mấy tu sĩ dùng một cái lồng giam vây khốn Vương Thanh Dương mặt trắng bệch, túm lên không trung.
Đồng Giao nhìn Kha Ma, ánh mắt mang theo chút không cam lòng:
"Kha Đạo Hữu, phần truyền thừa này, ngươi định xử trí thế nào?"
Nhìn Đồng Giao cuối cùng đưa ra lựa chọn, Kha Ma trong lòng không khỏi dâng lên một riềm đắc ý.
Nghe vậy, hắn thản nhiên nói:
"Trước cứ bắt người này lại, tránh gây thêm sóng gió. Hóa Long Trì cứ tiếp tục canh giữ. Hiện giờ không có Chân Ngôn Tông và Bát Bảo Cung, việc chống lại Đế đô Dương Khuyết có lẽ sẽ khó khăn hơn một chút, nhưng vẫn còn không ít tiểu tông, tán tu bị các thành xa lánh ở bên ngoài. Chúng ta thu nhận họ dưới trướng, dùng làm tiên phong."
"Chỉ cần vượt qua được khoảng thời gian này, Dương Khuyết thì sao? Đế đô thì sao? Hoàng Cực Châu sẽ trở lại dưới sự quản lý của tông phái chúng ta..."
Tiếng nói bỗng nhiên dừng lại.
Kha Ma vô ý thức ngẩng đầu nhìn lên những tầng mây đang di chuyển nhanh hơn, lông mnày khẽ nhíu lại:
"Kỳ lạ, gió này... sao bỗng nhiên lại mạnh như vậy?"
"Gió?"
Đồng Giao hơi nghiêng người, nghi ngờ nhìn về phía xa.
Trong lồng giam, cảm nhận được tốc độ gió tăng lên bất thường, Vương Thanh Dương kinh ngạc:
"Gió này, sao lại có mùi gấp' chữ ngự nhi?”
Và chỉ một hơi thở sau.
Kha Ma và Đồng Giao đều trở nên nghiêm túc.
Những tầng mây xung quanh trôi đi cực nhanh!
Gió thổi tới từ xa cũng trở nên sắc bén và cuồng bạo.
“Lại có thiên tai? Gió này quá kinh người!”
Kha Ma nghiêm mặt, vội vàng quát:
"Mọi người cẩn thận!"
"Kết trận!"
Lời còn chưa dứt.
Trong cuồng phong đang di chuyển cực nhanh, một tu sĩ Kim Đan cảnh của Phượng Lân phủ bị thối bay ngược ra ngoài!
Và đó dường như là một tín hiệu.
Ngay sau đó, càng nhiều tu sĩ Phượng Lân phủ, Bách Luyện Môn, Thất Nguyệt Trai không thể giữ được thân hình, dù đã hao hết pháp lực, vẫn bị cuồng phong cuốn đi.
Chỉ còn lại các tu sĩ Nguyên Anh gắng gượng giữ thân hình trong cơn gió kinh người này.
Kha Ma và Đồng Giao cùng vài người khác đứng vững như bàn thạch, che chắn cho Triệu Phong và Vương Thanh Dương phía sau.
Nhưng họ không rảnh bận tâm đến những môn nhân khác, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía chân trời.
Ở đó, một cơn lốc xoáy thẳng tắp lên trời, gào thét lao tới!
"Trong gió có người!"
Một tu sĩ Nguyên Anh có thần thức nhạy bén, kinh hãi thốt lên.
"Quá nhanh!"
Kha Ma thất kinh:
"Người trong gió là ai?"
Trong lồng giam lúc này, vẻ kinh ngạc trong mắt Vương Thanh Dương biến mất, thay vào đó là sự khó tin:
"Chẳng lẽ là..."
Trong khoảnh khắc tiếp theo.
Cơn lốc xoáy như một con Giao Long, với tốc độ kinh người, lao tới trước mặt các tụ sĩ.
Trong ánh mắt ngưng trọng của Kha Ma và Đồng Giao, nó đột ngột dừng lại một cách quỷ dị.
Nhưng uy lực của cuồng phong xung quanh lại tăng lên đến mức tột cùng!
Lại có một tu sĩ Nguyên Anh tiền kỳ không trụ vững, bị cuồng phong nhấc bổng lên.
Nếu không có một tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ bên cạnh Kha Ma kịp thời ra tay, dùng pháp lực kéo lại, có lẽ hắn đã bị cuốn đi.
Và trong cơn lốc xoáy, một bóng thanh niên xa lạ từ từ bước ra, từ trên cao nhìn xuống đám người.
"Xin hỏi các hạ là ai, vì sao vô cớ tấn công tu sĩ ngũ tông ta?"
Kha Ma nheo mắt, ngước nhìn bóng thanh niên được cơn lốc xoáy bảo vệ, trong lòng kinh nghi bất định.
Đúng lúc này.
Từ trong lồng giam phía sau, vang lên một giọng nữ đầy ngạc nhiên:
"Sư phụ!"
"Sư phụ?"
Sắc mặt Kha Ma khẽ biến, tâm niệm thay đổi nhanh chóng, hắn gần như ngay lập tức phản ứng lại!
"Giết!"
Vô số Phượng Vũ màu xanh đen từ y phục và tay áo của hắn bắn về phía bóng thanh niên được xoáy gió bảo vệ.
Cùng lúc đó, một chiếc gương cũng được hắn tế ra, nhanh chóng chiếu vào thanh niên kial
Đồng Giao cũng lập tức lấy ra phá thần nỏ, một mũi tên khắc đầy đường vân và phù chú kỳ lạ, trong nháy mắt bắn ra. Khoảng cách quá gần, gần như ngay khi bắn ra, nó đã ghim thẳng vào thân thể thanh niên kia!
Phanh!
Trong khoảnh khắc đó.
Thanh niên tu sĩ biến mất, cơn lốc xoáy cũng biến mất.
Giống như thủy quang vỡ tan, tung lên vô số bọt nước.
Thế giới, cuối cùng cũng trở lại như ban đầu.