Tru Tiên Luân Hồi

Lượt đọc: 9299 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »
Hồi - Chương 22
bán thảo dược (1)

❊ ❊ ❊

Ngày 13 tháng 3, trời trong xanh.

Mùa xuân dưới chân Thiên Thanh sơn, trừ những mảnh linh điền xanh mượt ra, mặt đất cũng đã mọc đầy cỏ xanh, thỉnh thoảng còn có vài đóa hoa dại lớn bằng đầu ngón tay nở rộ dưới ánh nắng xuân ấm áp, mùi thơm thoang thoảng dẫn đàn bướm tới bay múa, cảnh sắc vô cùng xinh đẹp.

Rất nhiều Tu hành giả đã đi ra linh điền của mình vất vả đổ mồ hôi canh tác. Mà trong mắt bọn họ, Thiệu Cảnh hiển nhiên là loại lười biếng điển hình, lúc này hắn lại đang lười biếng nằm trên gò đất nhỏ đã bị bạt mất một nửa bên sườn núi tắm mình trong ánh nắng xuân ấm áp, ừ, còn có một con heo nhỏ hiển nhiên cũng là loại lười biếng như hắn, cũng giống mọi ngày, nó đang híp mắt nằm gục trên bụng hắn, đôi tai một đen một trắng cụp xuống, thỉnh thoảng lại chép miệng tựa như vẫn còn nhớ đến bữa ăn sáng nay mới ăn xong.

Một phần điểm tâm, Tiểu Trư ăn bảy phần, Thiệu Cảnh ăn ba phần, hơn nữa tốc độ ăn của nó vẫn còn nhanh hơn cả Thiệu Cảnh.

Miệng ngậm một cọng cỏ khô tiện tay ngắt lấy ở bên cạnh, Thiệu Cảnh đưa lay lục lọi chiếc túi vải bên hông một lát rồi lại rút tay ra, trên tay hắn đã có thêm một cuốn sách cổ dày cộm được đóng buộc chỉ.

Song điều hơi kỳ lạ chính là, rõ ràng cuốn sách cổ được đóng buộc chỉ, dưới ánh sáng có thể thấy trên bìa có bốn chữ Thần Ma Chí Dị, lớn hơn chiếc túi chỉ lớn bằng cỡ bàn tay rất nhiều, đừng nói là lấy quyển sách từ đó ra, chỉ nhìn kích thước của quyển sách này thì đã biết chiếc túi căn bản không chứa nổi. Nhưng Thiệu Cảnh cứ tùy ý lục lọi như vậy liền lấy được quyển sách ra ngoài, sau đó mở cuốn sách ra xem, vẻ mặt không chút thay đổi.

Chiếc túi bị đảo lộn theo động tác của hắn, có thể thấy một mặt của chiếc túi có thêu hai đóa mây trắng nhỏ, chẳng qua nhìn cũng đã rất cũ nát. Chiếc túi nhìn có vẻ không có gì đặc biệt này chính là thứ duy nhất mà vị sư phụ tửu quỷ để lại cho hắn năm xưa, tên là túi Lưu Vân. Mặc dù ngày đó sư phụ tửu quỷ nói như chẳng đáng gì nhưng trên thực tế chiếc túi Lưu Vân này chính là bảo vật có không gian cất chứa tương đối hiếm thấy, một không gian chừng bốn thước vuông tựa như một cái rương bị cố định trong túi bằng đạo pháp thần kỳ.

Loại bảo vật tương tự thế này tại Tu chân giới không phải là không có, nhưng dù sao thì số lượng cũng khá ít ỏi, bởi vì muốn luyện thành một pháp bảo không gian trữ vật như vậy cũng không phải việc đơn giản, chuyện này liên quan đến rất nhiều đạo pháp, thần thông thần bí mà phiến phức, luyện chế rất khó khăn. Túi Lưu Vân này có giá trị không thấp, dùng trong sinh hoạt thường ngày cũng khá tốt, chẳng quá trừ nó ra vị sư phụ tửu quỷ kia đúng là không để lại thứ gì cho Thiệu Cảnh cả, trừ một đống sách lớn.

Đó thật sự là một đống sách lớn, chiếm toàn bộ nửa không gian của túi Lưu Vân, hơn nứa đúng như lời oán trách về tổ sư trước mặt mình trước khi lâm chung của sư phụ tửu quỷ, những quyển sách này đều là loại tầm thường, vô dụng, từ trời nam đất bắc, địa lý, tài nguyên, hoa cỏ cây cối, yêu thú, quỷ quái cho đến kỳ trân dị bảo, sách giới thiệu về những thứ này có không ít trong túi Lưu Vân. Chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi. Những năm gần đây, mỗi khi rảnh rỗi Thiệu Cảnh lại đọc những quyển tạp thư này, mặc dù không có chỗ tốt gì đối với tu hành nhưng tầm mắt cũng được mở rộng không ít, lại thêm vẫn luôn phải lưu lạc chân trời góc bể lúc thiếu niên, kiến thức và sự từng trải của hắn không phải người bình thường có thể bì kịp được.

Một lần đọc này rất lâu, cũng không có ai đến quấy rầy cả, cho dù có người tình cờ đi qua đây thì nhiều lắm cũng chỉ ngạc nhiên quay sang nhìn, sau đó quá nửa mọi người sẽ xem thường, coi khinh rồi nghênh ngang rời đi. Tu hành giả muốn nổi bật thì quan trọng nhất là phải gắng gượng chịu đựng qua năm năm đầu tiên, mà muốn làm được điều này thì phải hoàn thành đầy đủ nhiệm vụ hàng năm được Huyền Thiên tông giao cho, nộp lên đầy đủ linh đậu hoặc linh thạch. Người lười biếng nhất định không thành châu báu, điều này đã trở thành khuôn vàng thước ngọc của Tu hành giả.

Tắm mình dưới ánh nắng xuân sáng rỡ thật sự rất thoải mái, Tiểu Trư híp mắt, cụp tai xuống, lười biếng nằm gục trên bụng Thiệu Cảnh không nhúc nhích, chỉ có cái đuôi ở sau mông cuộn lại rồi lại duỗi ra hai lần, không biết là nó chơi đùa như vậy quen rồi hay chỉ là động tác vô thức trong lúc ngủ mê.

Tay trái Thiệu Cảnh cầm cuốn sách, tay phải duỗi ra đặt ở bên hông, say sưa đọc cuốn sách này. Không có ai phát hiện ra, khi bàn tay phải hắn nắm lại, thỉnh thoảng ở đầu ngón giữa lại xuất hiện một đốm lửa nhỏ yếu ớt trong chốc lát, sau đó lại tắt đi, qua thời gian chừng một hơi thở lại xuất hiện một lần nữa, lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy, tự nhiên mà thuần thục tựa như hô hấp vậy.

Không biết qua bao lâu, đang lúc Thiệu Cảnh cảm thấy nhức mắt vì đọc sách, muốn nghỉ ngơi một lát, thì đột nhiên nghe thấy tiếng hạc kêu thê lương kèm theo vài phần hoảng sợ từ nơi xa vọng lại. Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy trên bầu trời Thiên Thanh sơn mây trắng bao la, dưới tầng mây là mấy chục con tiên hạc do Huyền Thiên tông nuôi dưỡng đang hoảng loạn bay ra, tiếng kêu không dứt.

Đây là quái sự chưa từng gặp, Thiệu Cảnh hơi nghi ngờ đứng dậy, thuận tay nhét cuốn sách trên tay vào túi Lưu Vân. Đóa mây trắng nhỏ trên túi Lưu Vân lóe lên ánh sáng mờ nhạt, cuốn sách cổ còn lớn hơn túi Lưu Vân này biến mất tại miệng túi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »